n chưa ăn no mà, ăn trước cái bánh mì, ăn no mới có thể ngủ ngon."
Hắn nhìn qua cô không để ý chút nào, càng ngày càng trở nên nóng nảy cáu kỉnh.
"Đã ăn no, tự anh ăn đi." Cận Tử Kỳ lần nữa đeo miếng bịt mắt lên, đã nghiêng đầu sang một bên.
Tống Kỳ Diễn cười ha hả, không có miễn cưỡng cô nữa, chỉ nói: "Đã là người làm mẹ, như thế nào còn tính trẻ con như vậy."
Cận Tử Kỳ quyết định không nhìn hắn, vậy mà làm thế nào cũng không ngủ được, trong lòng âm thầm thở dài ——
Biết rất rõ ràng nói không lại hắn, tại sao còn phải cùng hắn tranh hơn thua, còn không phải kết quả đã rõ rành rành?
Cho đến khi tiếng động xột xoạt huyên náo ở bên cạnh biến mất thật lâu, cô mới tháo miếng bịt mắt xuống nhìn sang, hắn đã ngủ thiếp đi.
Tư thế ngủ nghiêng ngả quái dị, hai cái chân dài không chỗ để mà co rúc, lông mi bất động, xưa nay ngũ quan lạnh lùng nghiêm nghị cũng thay đổi trở nên nhu hòa, màu da lúa mạch rất bóng loáng, trên càm ngược lại sinh ra chút râu.
Từ tối hôm qua sau khi hắn biết được tin cô mang thai thì thật hưng phấn mà ngủ không yên, rõ ràng vành mắt có chút thâm quầng.
Cô lần đầu tiên cẩn thận quan sát hắn như vậy, phát hiện dáng dấp Mỗ Mỗ thật sự thì rất giống hắn.
Giống nhau lông mi rất dài, giống nhau có cái trán đầy, giống nhau cả hình dáng lông mày thanh tú. . . . . .
Trước kia thế nhưng nhìn không ra.
Cận Tử Kỳ nhìn chằm chằm thật lâu, sau đó trở nên ngây ngốc, lại không ngờ tới hắn đột nhiên tỉnh lại.
Trong đôi mắt sâu kia không chút nào sốt ruột, vậy mà lại có vẻ vô cùng ấm áp, khoảnh khắc hắn nhìn cô quẫn bách thì cười đến mức mơ hồ: "Nhìn nữa lập tức sẽ đem em ăn hết!"
Gương mặt của Cận Tử Kỳ nóng lên, ngồi thẳng người, làm bộ như không có chuyện gì phát sinh.
Người đàn ông nào đó cũng không có truy cứu, chẳng qua là cười đến mức vui vẻ, chuyển động thân thể, lần nữa lại ngủ mất.
Ý cười bên khoé miệng không giảm, trong lòng mình sớm đã có sự kiên định ——
Lần này cô mang thai, hắn không bao giờ sẽ rời khỏi cô nữa, muốn trông chừng cô cho đến khi con của bọn họ được sinh ra!
Cận Tử Kỳ nhìn sang mây mù trắng xóa ngoài cửa sổ, bàn tay không tự chủ đặt lên bụng, rất thần kỳ, cách bốn năm trước, nơi này hình thành một sinh mệnh nhỏ bé, mấy tháng sau cũng sẽ lần nữa giáng sinh.
Mắt nhìn người đàn ông bên cạnh ngay cả khi ngủ cũng cười toe toét,
Cận Tử Kỳ cũng khép lại hai mắt của mình, trong lòng bình tĩnh lại, cô thừa nhận, Tống Kỳ Diễn lại thắng, lần này, cô vẫn như cũ sinh con cho hắn.
------------
Thoáng cái máy bay hạ cánh thì đã có tài xế lái xe của Tống gia chờ sẵn ở cửa sân bay.
Lúc ở Australia Tống Kỳ Diễn đã gọi điện tung tin cô mang thai khắp nơi, Cận Tử Kỳ nhắc tới việc này cũng có chút nhức đầu, hơn nữa trước khi cô lên máy bay đã nhận được không dưới mười cuộc điện thoại.
Bất kể là quen biết trên phương diện làm ăn lui tới, cũng gọi điện thoại vượt đại dương mà chúc mừng cô!
Cận Tử Kỳ trước tiên gửi tin nhắn báo bình an với Tô Ngưng Tuyết, sau đó mới cùng Tống Kỳ Diễn ngồi lên xe trở về Tống gia.
Tô Ngưng Tuyết rất nhanh gọi lại một cú điện thoại, nội dung đơn giản là để cho cô tự mình chú ý một chút, mang thai thì đừng quá vất vả nữa, cuối cùng nói là ngày mai muốn cô đi một chuyến đến hoa viên Nam Đô.
Về phần chuyện của mẹ và cha, Cận Tử Kỳ không có hỏi nhiều, cô tin tưởng mẹ có thể xử lý tốt, nếu như ly hôn, cô cũng đứng bên phía Tô Ngưng Tuyết, về phần Cận gia, sau này có thể không đảm nhiệm hay đảm nhiệm chức vụ cũng không sao.
Về phần gia sản Cận gia, Cận Tử Kỳ không phải Thánh mẫu, dĩ nhiên sẽ không chắp tay cho người ta.
Nếu là của cô, cô sẽ lấy đi toàn bộ, không có đạo lý thay người khác làm đồ cưới. Tinh thần "Khổng Dung nhường lê" là đáng ca tụng, nhưng mọi chuyện đều làm như vậy, thì chưa chắc là chuyện tốt, đó là thể hiện sự hèn yếu.
----------------
Mặc dù biết Tống Chi Nhậm nhận được tin tức cô mang thai sẽ mừng rỡ, nhưng không nghĩ tới sẽ cao hứng thành như vậy.
Xe mới vừa lái vào cửa chính, thì nhìn thấy Tống Chi Nhậm chống quải trượng, thêm Hàn Mẫn Tranh với dáng vẻ ngước cổ trông mòn con mắt, đến lúc Cận Tử Kỳ xuống xe, thì vội vã chạy tới, đôi tay run rẩy quan sát từ trên xuống dưới.
Xác định Tử Kỳ không thiếu tay thiếu chân cùng sắc mặt đỏ thắm mới yên tâm lại, "Trở lại là tốt rồi, là tốt rồi." Nhưng lập tức quay đầu vội vàng hỏi thăm Hàn Mẫn Tranh: "Mẫn Tranh à, phòng bếp chuẩn bị xong điểm tâm rồi chưa?"
Hàn Mẫn Tranh vẫn như cũ mặt mày nghiêm túc, gật đầu: "Chủ tịch yên tâm, hết thảy đều theo như phân phó của ngài mà chuẩn bị xong."
"Thật tốt. . . . . ." Tống Chi Nhậm nói liên tục hai lần tốt, trên mặt cũng tràn đầy vui vẻ, nhìn thấy Cận Tử Kỳ còn đứng ở bên cạnh xe, vội vàng thúc giục Tống Kỳ Diễn đang kéo hành lý đi tới: "Còn không mang Tử Kỳ đi vào, phụ nữ có thai không thể đứng quá lâu."
Nếu không phải bởi vì giữa cha chồng và con dây có kiêng dè, ông đã sớm tự mình đi lên đỡ Cận Tử Kỳ vào nhà!
"Tử Kỳ a, nếu đã mang thai, sau này ở trong nhà dưỡng thai cho tốt, về phần công việc, có thể từ từ đi, Tống gia chúng ta cũng không phải là người không có tiền, chớ làm mình và đứa nhỏ mệt mỏi."
Cận Tử Kỳ nhìn bộ dáng Tống Chi Nhậm cẩn thận trăm điều, khóe miệng giật giật, trong lòng xấu hổ, "Ba, thật sự thì con vẫn không có mảnh mai như vậy, dù sao cả ngày ở nhà cũng không có gì chuyện."
Tống Chi Nhậm vừa nghe xong thì không vui, nghiêm túc nghiêm mặt, hướng dẫn từng bước: "Một hoàn cảnh tốt đối với việc dưỡng thai rất quan trọng, cả ngày ở trong phòng làm việc lớn đối diện với bức xạ của máy vi tính, đối với sức khoẻ của thai nhi sẽ bất lợi."
Cận Tử Kỳ bị nói xong có chút lúng túng, không phải là cha của mình, lại không thể tranh luận.
Ngược lại Tống Kỳ Diễn trực tiếp đi lên ôm eo của cô qua, nhẹ nhàng vuốt bụng của cô rồi nói với Tống Chi Nhậm: "Cũng không phải là vợ của ông sanh con, ông gấp cái gì, chớ hù dọa Tiểu Kỳ," nói xong cúi đầu nói chuyện cùng chiếc bụng của Tử Kỳ: "Con nói xem đúng không, bảo bối?"
Tống Chi Nhậm bị Tống Kỳ Diễn phản bác lại, trong lúc nhất thời có phần cứng họng, trưng ra nét mặt già nua bị nói xong cũng đỏ lên, cuối cùng liếc ngang Tống Kỳ Diễn một cái, để cho Hàn Mẫn Tranh đỡ đi, lúc xoay người đi còn thì thầm: "Thằng xấu xa thằng xấu xa."
Đưa mắt nhìn Tống Chi Nhậm rời đi, Cận Tử Kỳ kề tai Tống Kỳ Diễn nói nhỏ: "Nói như vậy ba anh không có chuyện gì sao?"
Dù sao cũng là ông quan tâm cô cùng đứa nhỏ, phần tâm ý này cô hẳn cảm nhận được.
Tống Kỳ Diễn lại cười lạnh một cái, bàn tay vẫn dịu dàng chạm tới bụng của cô, lại tiếp tục cùng bảo bối trong bụng nói chuyện: "Cục cưng, ông nội của con nếu như quan tâm quá nhiều người, chúng ta cũng không cần phiền ông ta."
Cận Tử Kỳ hiểu được, chuyện Tống Chi Nhậm muốn tìm về đứa con bị thất lạc nhiều năm, xem như là lại một lần nữa thương tổn tới Tống Kỳ Diễn, ông ấy đối với đứa con sinh bên ngoài để ý như thế, vậy đẩy Tống Kỳ Diễn đến chỗ nào?
Cô hiểu loại cảm thụ này, cho nên lặng lẽ nắm chặt tay của hắn, ngay cả trước đó bởi vì chuyện đổi thuốc mà sinh chút oán khí cũng theo đó tiêu tán, đối với hắn còn dư lại chỉ có đau lòng.
Tống Kỳ Diễn lại xem thường, lập tức khôi phục dáng vẻ cười hì hì, dựa vào người của cô, "Bà xã, chúng ta tới thương lượng một chút về vấn đề liên quan đến chuyện dưỡng thai đi!"
". . . . . ."
Ăn chút điểm tâm lót dạ, Cận Tử Kỳ đax trở về phòng ngủ bù, Tống Kỳ Diễn bởi vì việc công phải trở về Tống thị.
Vừa cảm giác tỉnh lại đã là hơn năm giờ chiều, Cận Tử Kỳ ngủ đến mê man, sau khi rời giường đã đi xuống lầu hít thở không khí mới mẻ, khi đang tản bộ trong vườn hoa, lại nghe được một tiếng "Tử Kỳ" vang lên ở phía sau.
Cận Tử Kỳ theo tiếng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Tô Hành Phong đi tới chỗ mình.
Sắc mặt anh nhìn qua không có chỗ nào tốt, da nhão, ngay cả bọng mắt cũng đã xuất hiện.
Hai người đứng ở một chỗ, nhất thời không biết nói gì, cuối cùng vẫn là anh mở miệng trước: "Tử Kỳ, anh nghe nói. . . . . ." Tầm mắt của anh dừng ở trên bụng của cô, xem ra đã biết được tin tức.
Cận Tử Kỳ không giấu giếm, cười nhạt gật đầu, "Ừ, mang thai được sáu tuần, bác sĩ nói rất khỏe mạnh." Đối với anh ta thái độ cũng giống như những người khác trong biệt thự, không thân cận nhưng cũng không mất lễ độ.
Tô Hành Phong kinh ngạc nhìn nhìn sang bụng của cô, dường như không biết nên tiếp tục như thế nào.
"A Diễn đã trở về rồi, tôi đi vào trước."
Nói xong lập tức muốn đi, lại bị anh ta vội vàng gọi lại: "Tử Kỳ. . . . . ."
Cô quay đầu lại khó hiểu nhìn anh, Tô Hành Phong lúc này mới phát hiện một tiếng gọi "Tử Kỳ" của mình có chút đột ngột, hầu kết giật giật, không tìm được đề tài khiến cho ánh mắt anh ta chợt lóe, nhưng vẫn nhắm mắt hỏi: "Niệm Chiêu gần đây có khỏe không?"
Cận Tử Kỳ nhíu mày lại, Kiều Niệm Chiêu tốt hay xấu không phải anh ta cũng rõ ràng hơn sao, như thế nào ngược lại tới hỏi cô?
Chẳng lẽ anh ta quên mất quan hệ giữa cô và Kiều Niệm Chiêu vẫn là đối đầu.
Rất nhanh Tô Hành Phong cũng phát hiện mình nói sai, vuốt vuốt huyệt thái dương, áy náy đối với cô cười một cái: "Anh quên, gần đây em ra khỏi nước hưởng tuần trăng mật, làm sao sẽ biết chuyện của cô ấy."
"Nếu như anh muốn biết có thể đến Cận gia hỏi, cô ta cũng đã chuyển về Cận gia rồi."
Tô Hành Phong lộ ra thần sắc kinh ngạc, giống như thật sự không biết chuyện của Kiều Hân Hủy, "Cô ấy trở về rồi sao?"
Cận Tử Kỳ cũng lười giải thích thêm, gật đầu một cái, rồi dự định rời đi, lại nghe thấy giọng nói của Tống Nhiễm Cầm từ xa mà truyền đến gần: "A Phong, như thế nào tới nơi này, hại mẹ làm sao tìm khắp cũng không tìm được con!"
Tống Nhiễm Cầm vừa đến gần thì thấy được Cận Tử Kỳ, "Ai da, đây không phải là Tử Kỳ sao? Hưởng tuần trăng mật trở lại rồi à?"
Cận Tử Kỳ mím khóe miệng, "Các người có chuyện từ từ tán gẫu, tôi cũng không quấy rầy các người."
"Tử Kỳ à, tôi nghe nói cô lại mang thai, lúc này mới gả vào Tống gia được có bao nhiêu ngày thì truyền ra tin vui, nhất định ông cụ vui vẻ lắm đây?" Tống Nhiễm Cầm cười đến mức có chút giả dối, ý châm chọc chiếm đa số.
"Mẹ!" Tô Hành Phong kéo Tống Nhiễm Cầm lại, ý bảo bà chớ nói, Tống Nhiễm Cầm lại không quá mức để ý mà bĩu môi, chuyển sang Cận Tử Kỳ cười ha hả mà nói: "Tử Kỳ a, tiệc cưới của A Phong chúng ta cô cùng Kỳ Diễn cũng phải tới a!"
Cận Tử Kỳ khẽ nhướng lông mày, liếc nhìn Tô Hành Phong buồn bã chán nản, đã xác định ngày kết hôn rồi sao?
Hẳn là cùng Bạch Tang Tang?
Tống Nhiễm Cầm nhìn mặt Cận Tử Kỳ lộ vẻ kinh ngạc, trong lòng càng thêm đắc ý, che miệng cười nói: "Ba cùng Bạch lão đã định ngày, nói là trước hết để cho bọn chúng đính hôn, vào cuối tháng ở nơi này, ba nói muốn làm ở Thịnh Thế Hào Đình, tôi cảm thấy việc đính hôn không cần thiết phô trương lãng phí như vậy, nên quyết định nâng ly ở nhà."
Cận Tử Kỳ lại nghe ra một ý khác, cố ý mở tiệc rượu ở nhà, sợ là muốn nói cho mọi người, Tô Hành Phong ở Tống gia vẫn có địa vị nhất định, cũng muốn mượn việc này trấn an người nhà họ Bạch sao?