Ngưng Tuyết, thay vì nói là lệ thuộc vào ông chi bằng nói là trước mắt lệ thuộc vào hình thức của cuộc sống như thế.
Đây là thiên tính của con người, luôn sẽ đứng ở bên trong phạm vi an toàn thuộc về mình không muốn bước ra một bước, trừ phi là phát sinh tai biến, đột nhiên nói muốn ly hôn đường ai nấy đi, đúng là có chút không biết làm thế nào.
Cận Tử Kỳ sẽ không giúp cha mẹ biện hộ, trong chuyện tình với Kiều Hân Hủy đích xác là do cha làm sai, mẹ muốn ly hôn cũng về tình có thể hiểu được, cô chỉ là muốn biết suy nghĩ chân thật trong lòng mẹ.
Tô Ngưng Tuyết buông bàn tay của cô ra, cười cười, đôi mắt xinh đẹp màu nâu nhạt kia cùng cô hầu như giống nhau như đúc hiện lên ánh sáng nhu hoà thông suốt, bà cầm cái xạn vừa xào thức ăn vừa nói: "Mẹ đã nói sẽ thành toàn cho ông ta cùng Kiều Hân Hủy."
"Vậy nếu ba thật sự giống như lời tối hôm qua ông ấy nói, không có ý định ly hôn thì sao?" Cũng không muốn cùng Kiều Hân Hủy ở chung một chỗ. . . . . .
Bất quá lời nói nửa câu sau đã nghẹn lại ở cổ họng của Cận Tử Kỳ, cô đã ở trong miệng người ngoài nghe nói đến chuyện tình của cha cùng Kiều Hân Hủy "Khắc cốt ghi tâm" như vậy, nếu như giả thiết như thế cũng quá không thật rồi.
"Mẹ đã gọi điện thoại cho luật sư, để cho chú ấy đi tính toán rõ tài sản của mẹ và Cận Chiêu Đông sau khi cưới, cũng mấy ngày sau sẽ có cái kết quả sơ lược." Tô Ngưng Tuyết dập tắt bếp gas, nhưng lúc này không đi múc thức ăn.
"Tối hôm qua trong lúc sấy tóc, phát hiện vài sợi tóc bạc, vì vậy không thể không thừa nhận mẹ đã già rồi, một mạch đánh cuộc ba mươi năm, thế nhưng đem khoảng thời gian đẹp nhất của mình vây ở trong ngôi nhà lạnh lẽo ấy."
Cận Tử Kỳ nhìn sang khoé môi bà có một nụ cười tự giễu đầy cô đơn, đã đi vài bước đến bên cạnh bà, cầm lấy bàn tay chút dầu mỡ của bà, lạnh như băng, không khỏi nhè nhẹ cẩn thận xoa bóp, muốn truyền hơi ấm cho bà.
Tô Ngưng Tuyết để mặc cho cô phủ lấy không rút tay lại, nụ cười từ từ nhạt xuống, vẻ mặt cũng thay đổi trở nên thật xa xăm.
"Đều nói một ngày vợ chồng trăm ngày ân tình, trời sanh tính mẹ quật cường không chịu thua, mặc dù đối với ba con có oán hận, nhưng cũng hy vọng xa vời có một ngày ông ấy có thể trở về quay đầu liếc nhìn mẹ một cái, nhưng mà, ba mươi năm qua, cho đến hôm nay mẹ đã không thể lừa mình dối người được nữa, căn bản ông ấy cũng không cần mẹ, trong mắt và trong lòng của ông ta đều là người đàn bà kia, về phần tình nghĩa vợ chồng. . . . . ."
Tô Ngưng Tuyết nói đến chỗ này thật cay đắng, cong cong khóe môi: "Nói cho đúng là nói ông ấy cùng bà ta, mà mẹ, từ đầu đến cuối cũng chỉ là khách qua đường trong sinh mệnh của ông ấy, ông ấy chưa từng đưa mắt gửi lên trên người mẹ thêm một lần, mẹ cũng không nguyện ý đứng ở chỗ cũ chờ đợi nữa. Mẹ cho tới bây giờ cũng không phải là một người rộng lượng, không dung tha cho Kiều Niệm Chiêu, dĩ nhiên cũng không dung tha cho Kiều Hân Hủy!"
Trong hôn nhân của mình, người nào lại là một người rộng lượng, trừ phi người đó không quan tâm cuộc hôn nhân này. . . . . .
"Mẹ, vậy mẹ đối với Kiều. . . . . ."
"Mẹ đã quyết định, sau khi ly hôn sẽ đi Italy hoặc là Pháp định cư, lúc rỗi rãnh có lẽ sẽ tham gia vào một hội tranh, lúc trước mẹ vì tranh đua mà bỏ đi hội hoạ, hiện tại muốn lần nữa nhặt lại cái nghề của khi xưa này."
Tô Ngưng Tuyết dường như biết chữ ở cửa miệng của Cận Tử Kỳ là "Chú", vì vậy bà nhanh chóng mở miệng cắt ngang lời của Cận Tử Kỳ, dường như bà không quá hi vọng nói đến đề tài về Kiều Nam.
"Cả đời của mẹ đây, cái gì cũng đã trải qua một lần, chỉ muốn một mình lẳng lặng đến già thôi."
Tô Ngưng Tuyết dường như bùi ngùi nói một câu lại khiến cho nhịp tim của Cận Tử Kỳ hơi chậm lại, mẹ là đang ám hiệu cho cô biết từ đầu đến cuối cũng chưa từng muốn cho Kiều Nam một cơ hội sao?
Cận Tử Kỳ không nhịn được nhìn xuống dưới lầu, Kiều Nam vẫn đứng ở nơi đó, nhìn thần sắc kiên định của Tô Ngưng Tuyết mà nói: "Vấn đề sai lầm trong hôn nhân với ba không phải do mẹ, mẹ, nếu như mẹ là đang lo sợ mà nói, vậy căn bản không cần thiết, mẹ chỉ có năm mươi tuổi, nếu như mẹ nguyện ý. . . . . ."
Tô Ngưng Tuyết lại không cho cô cơ hội nói tiếp, bà lắc đầu một cái: "Một lần là đủ rồi, ba mươi năm qua mẹ đã rất mệt mỏi, bắt đầu từ hôm nay chỉ muốn vì mình sống thật tốt, không muốn cùng cái chữ tình này nhấc lên quan hệ."
Nếu Tô Ngưng Tuyết đã nói đến mức độ này, Cận Tử Kỳ cũng không tiện nói thêm nữa, vậy mà, nhìn sang Tô Ngưng Tuyết giữa những tóc mai màu đen mơ hồ có thể thấy được vài sợi tóc trắng, trái tim chua xót, ôm lấy Tô Ngưng Tuyết.
"Mẹ, cũng không phải mẹ chỉ có hai bàn tay trắng, mẹ còn có con đứa con gái này, còn có con rể và cháu ngoại."
Tô Ngưng Tuyết vén tóc trên trán của con gái ra sau tai: "Hãy cũng Kỳ Diễn sống qua ngày thật tốt, mẹ xem ra đứa bé kia ngược lại thật sự rất thích con. Bất kể là hai mươi bốn năm trước của con hay là bốn năm nay, nó cũng là người ở bên cạnh con mà mẹ thấy vừa ý nhất."
Cận Tử Kỳ cảm thấy Tô Ngưng Tuyết nói lời nói này như có thâm ý, bèn ngẩng đầu lên nhìn Tô Ngưng Tuyết, Tô Ngưng Tuyết lại vỗ vỗ sau lưng cô, kêu cô đi ra ngoài: "Thức ăn cũng xong rồi, con bưng ra ngoài đi."
Thấy Tô Ngưng Tuyết lại xoay người đi bận rộn, Cận Tử Kỳ cũng không hỏi nữa, bưng hai mâm thức ăn lui ra ngoài.
Tô Ngưng Tuyết làm năm món ăn một món canh, nhìn qua không xa xỉ nhưng cũng rất phong phú, một bàn mọi người ăn cũng rất vui vẻ.
Ăn cơm tối xong, Cận Tử Kỳ cùng Tống Kỳ Diễn ngồi một lát, sau đó thì đứng dậy xin tạm biệt để đến sân bay.
Thời điểm Cận Tử Kỳ đang ở cửa đổi giày, Tô Ngưng Tuyết đột nhiên gọi Tống Kỳ Diễn vào trong phòng, không biết nói những gì, gian phòng có hiệu quả cách âm rất tốt, cộng thêm giọng nói vốn là ép xuống thật thấp, cô một chút cũng không nghe được.
Đến lúc Tống Kỳ Diễn đổi giày ra ngoài đóng cửa lại, khi xuống lầu Cận Tử Kỳ mới hỏi hắn: "Mẹ nói gì với anh vậy?"
"Em đoán xem." Có lẽ là tâm tình quá tốt, Tống Kỳ Diễn đắc ý nhướng mày cố làm ra vẻ thần bí.
Cận Tử Kỳ quét mắt nhìn hắn một cái, không nói coi như xong, bản thân dẫn đầu đi xuống lầu, vẫn kiêu ngạo giống như nữ vương.
Tống Kỳ Diễn không nhanh không chậm theo sát ở phía sau, ánh mắt nhìn theo bóng lưng cô, đầy tình cảm nồng nàn cưng chìu, lại nhớ đến những lời của Tô Ngưng Tuyết mà khoé miệng không khỏi giương lên.
Mẹ vợ đại nhân của hắn nói: "Kỳ Diễn, mẹ biết Tử Kỳ có nhiều chỗ làm vợ chưa đủ, với sự dạy dỗ của Cận gia từ nhỏ đã định trước con bé là một người kiêu ngạo, nếu như nó có chỗ nào để cho con cảm thấy rắc rối, xin con ngày thường hãy bao dung nó thêm một chút, mẹ nhìn ra được con thật sự quan tâm con bé, nếu không ban đầu cũng sẽ không vứt bỏ tiểu thư Bạch gia mà lựa chọn Tử Kỳ."
Đúng nha, trên đời này làm sao có thể tìm được người yêu Cận Tử Kỳ hơn so với hắn?!
Tống Kỳ Diễn đối với điểm này vô cùng tự tin, Cận Tử Kỳ, không có ai có thể so với anh yêu em nhiều hơn.
Chuyến bay quốc tế vào lúc hai giờ chiều, hai người đến sân bay Sydney đã là khoảng mười một giờ địa phương ngày hôm sau.
Giữa Quảng Châu và Melbourne phải quá cảnh hai lần, cộng thêm thời gian hai đầu từ nhà đến sân bay, từ sân bay đến nơi lưu trú, cùng với thời gian chênh lệch là hai giờ, vượt qua hai mươi bốn tiếng đồng hồ.
Sydney có rất nhiều kiến trúc đều bảo lưu phong cách cổ xưa, ánh nắng tươi sáng, trên vách tường từ đầu đường đến cuối ngõ đều tràn đầy hình vẽ nghệ thuật Graffiti màu sắc sặc sỡ, sắc điệu mạnh mẽ, đây là một quốc gia náo nhiệt đông đúc lại nhiệt tình.
Mà tháng mười hai, thời tiết ở nam bán cầu chính là cuối mùa xuân đầu mùa hè, trong không khí tràn đầy phân tử nóng bức.
Xuống máy bay, thay đi quần áo mùa đông thật dầy trên người, bọn họ mới xách theo hành lý đi ra sân bay.
Tới đón sân bay chính là một người đàn ông trung niên mang dòng máu Châu Phi, mặc áo sơ mi tay ngắn, đối với Tống Kỳ Diễn cung kính cúi chào, lại gọi Cận Tử Kỳ một tiếng "Phu nhân" , tiếp đó sau khi mở ra cửa xe thì mời họ lên xe.
Đối với việc được người khác tôn kính gọi là "Phu nhân", Cận Tử Kỳ có bao nhiêu điểm không được tự nhiên, nhưng không bài xích.
Họ cũng không đi tìm khách sạn để ở, bởi vì Tống Kỳ Diễn ở Sydney có trụ sở của mình.
Xuyên qua một dãy phố xá khu thương mại phồn hoa nhất lại quẹo trái quẹo phải vào trong những con hẻm nhỏ, đập vào mắt đều là từng căn hộ nhỏ đơn lập gạch đỏ mang phong cách Âu Mỹ tương tự như Trung Quốc vào thập niên bảy mươi.
Dường như Tống Kỳ Diễn cũng rất quen thuộc với cư dân vùng này, dọc theo đường đi tới đây, không ngừng có người ngoại quốc cùng hắn chào hỏi nhau, dĩ nhiên, cô cũng trở thành tiêu điểm chính trong đề tài đàm luận của họ, cô cũng theo đó mà lịch sự mỉm cười hỏi lại.
Khi có một thiếu niên mắt xanh tóc vàng muốn xông lại hôn tay của cô thì lập tức bị Tống Kỳ Diễn kéo lấy phía sau cổ áo, hai người dùng Anh ngữ lưu loát huyên thuyên hết cả buổi.
Thiếu niên mang vẻ mặt ủy khuất, Tống Kỳ Diễn thì hơi trợn to hai mắt, uy hiếp thêm vẻ mặt đe dọa, nhìn ở trong mắt Cận Tử Kỳ, bộ dạng lớn như vậy mà ăn dấm chua bay đầy trời có vẻ vô cùng dễ thương.
Sau khi rửa mặt chải đầu rồi ngủ một giấc bổ sung, khi Cận Tử Kỳ tỉnh lại đã là buổi tối, Tống Kỳ Diễn vẫn còn ôm cô ngủ đến quên trời quên đất. Nhẹ nhàng đẩy cánh tay của hắn ra mà bước xuống giường, cô nghe thấy bụng mình kêu ùng ục.
Cô cười cười. Cô đói bụng rồi.
Cận Tử Kỳ sửa soạn qua loa một chút, cô mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng rộng thùng thình kết hợp với chiếc quần bó màu đen, kéo lê một đôi dép kẹp đi xuống lầu, một đầu tóc dài ngang mông đen như mực rối bù, khiến cho cô nhìn qua trông giống như một đứa trẻ con còn chưa ngủ tỉnh.
Trong căn hộ này của Tống Kỳ Diễn được trùng tu không giống vẻ giản dị bên ngoài, không gian cũng rất lớn, cô xuyên qua đại sảnh rộng rãi, một người giúp việc đang bưng một cái khay trùng hợp đi ngang qua, quẹo vào một căn phòng khác sau đó tay không đi ra ngoài.
Cận Tử Kỳ âm thầm bĩu bĩu đôi môi đỏ mọng, đã đoán được trong phòng kia là để làm gì.
Cô ôm lấy cái bụng khô quắt của mình, sau khi người giúp việc rời đi thì đến gần căn phòng đó, mang theo chút tâm lý rình coi.
Như cô mong muốn, bên trong thật sự là phòng bếp.
Trong giờ phút này có lẽ đây là nơi Cận Tử Kỳ thấy đẹp nhất trong cuộc đời.
Phòng bếp to như thế với sàn nhà sạch sẽ, vị đầu bếp được huấn luyện nghiêm chỉnh mắt nhìn thẳng đang cùng vài người giúp việc bày biện thức ăn.
Quan trọng nhất là, trên bàn được sắp đặt chỉnh tề. Mà trên chiếc bàn chỉnh tề này được bày đầy thức ăn ngon. Chúng đang nóng hổi mời gọi cô đến.
Thịt bò phi lê với nước sốt hạt tiêu đen. Mì ý đi kèm với bông cải màu xanh lá cây. Tôm hùm nướng sốt cà ri kiểu Pháp, Salad cua, cá trích chiên với nước sốt trứng, cá bơn nướng, vịt trời quay lạnh, trứng cá đỏ, trứng cá muối.....Trên chiếc bàn còn rất nhiều loại mỹ thực xa hoa không biết tên gọi cùng với rất nhiều món tráng miệng có tạo hình đáng yêu.
Khi Tử Kỳ nhìn thấy bánh kem chanh dây màu vàng cam được rắc bột đường trắng trên mặt thì cô cũng nghe được bụng của mình bắt đầu hát ca thật lớn.