máy bay đi Australia rồi, coi như là du lịch trăng mật thì thế nào?"
Cận Tử Kỳ lại nuốt xuống một muỗng, thật sự thì muốn hỏi hắn là không phải lần đầu tiên đút người khác ăn chứ, bởi vì động tác thật sự rất cứng nhắc.
Nếu như không phải cô cố gắng phối hợp, sợ là cũng sớm đút tới bên ngoài rồi.
Nhưng nhìn thấy khuôn mặt hắn khi nhắc tới trăng mật thì vui vẻ, tất cả nghi vấn cũng chuyển hóa thành một cái gật đầu.
Tống Kỳ Diễn vì vậy cao hứng nên tuần suất múc cũng nhanh hơn, hồn nhiên không biết người bị đút ăn vô cùng khổ cực.
Trong phòng ngủ tràn đầy ánh mặt trời, cửa sổ sát đất to lớn thoáng đẩy ra, rèm cửa sổ trắng tinh chậm rãi mà lay động, cuối mùa thu trong vườn hoa hương hoa khô nhẹ nhàng khoan khoái, nhàn nhạt, mơ hồ.
Bên bàn nhỏ bên cạnh cửa sổ, người đàn ông tướng mạo anh tuấn đang nghiêm túc đút người phụ nữ đoan trang thanh tao ăn điểm tâm.
Miệng Cận Tử Kỳ rất nhỏ, điểm này Tống Kỳ Diễn rất sớm liền phát hiện ra, nhìn thấy khoé môi hồng hồng mỏng mỏng rỉ ra giọt chè, nơi cổ họng kéo căng, nói chuyện có chút không lưu loát: "Khóe miệng. . . . . . Khóe miệng lau. . . . . . Lau một cái."
Nhìn bên tai hắn có chút phiếm hồng, khóe miệng Cận Tử Kỳ xao động, rút khăn giấy ra liền muốn đi lau.
"Chờ... Chờ một chút." Hắn lại đột nhiên cầm lấy khăn giấy, chồm người qua một tay véo nhẹ cằm của cô, lòng ngón tay thô dày, mang theo chút ấm áp, làm cho cô an tâm, "Anh tới giúp em lau được rồi."
Chẳng qua là, tại sao lau chùi mà đầu của hắn lại càng đến gần, cũng không được biết.
Trên môi truyền đến cảm xúc mềm dẻo, sau đó bị hút thỏa thích liếm láp dịu dàng, Cận Tử Kỳ chỉ cảm thấy nhịp tim rối loạn.
Tống Kỳ Diễn dán sát vào môi của cô thật chặt, trong lòng chỉ có một nhận xét: thật sự rất ngọt.
. . . . . .
Bởi vì thứ hai muốn đi hưởng tuần trăng mật, Cận Tử Kỳ liền gọi điện thoại thông báo Tô Ngưng Tuyết, Tô Ngưng Tuyết lại muốn cô cùng Tống Kỳ Diễn chiều tôi quay lại Cận gia cơm nước xong, cũng coi là con gái sau khi xuất giá lại mặt.
Chờ họ đến Cận gia, chỉ có Tô Ngưng Thu đang giúp dì Hồng cùng chuẩn bị bữa ăn tối, Tô Ngưng Tuyết và Cận Chiêu Đông vẫn chưa tan việc trở lại, Cận Tử Kỳ nhìn khắp trên dưới, cũng không thấy bóng dáng Ngu Thanh Kiều.
"Dì nhỏ, Thanh Kiều đâu?" Trước kia cô nàng luôn luôn hoạt bát, lúc này không phải nên từ trên nhảy vọt xuống sao?
Nhắc tới Ngu Thanh Kiều Tô Ngưng Thu lại nhức đầu nhưng cũng đành chịu, sau đó có chút oán giận mà quét mắt nhìn Tống Kỳ Diễn, Cận Tử Kỳ cũng theo đó liếc nhìn chồng của mình, Tống Kỳ Diễn thì không so đo oan uổng mà quay lại nhìn Cận Tử Kỳ.
"Mới buổi sáng tinh mơ liền đi ra ngoài, tối qua cũng là làm ầm ĩ đến rất khuya, ăn mặc bộ dáng con người khuôn mẫu, bảo là muốn đến Tống thị nộp đơn cho chức vụ trợ lý thư ký, dì sống hơn nửa đời người vẫn chưa từng nghe qua cái chức vụ này."
Đúng là, chỉ nghe qua thư ký chủ tịch thư ký tổng giám đốc, thật sự là chưa từng nghe qua có vị trí trợ lý thư ký.
Hơn nữa còn là đến Tống thị.
Cận Tử Kỳ không khỏi nhìn về phía Tống Kỳ Diễn, Tống Kỳ Diễn lại quay mặt đi, cầm lấy một quyển tạp chí lật xem, làm bộ không nhận được ánh mắt hỏi thăm của cô, nhưng suy đoán của cô cũng càng chắc chắc: Tống Kỳ Diễn trong lòng có quỷ!
"Anh có phải có chuyện gì gạt em không?" Thừa dịp Tô Ngưng Thu vào phòng bếp cô đâm đâm xuống cánh tay của hắn.
Tống Kỳ Diễn nhíu nhíu mày, liếc xéo cô một cái: "Anh có thể lừa gạt em cái gì, không có."
Cận Tử Kỳ đang muốn nghiêm hình tra hỏi, bên kia Tô Ngưng Thu đi ra, "Tử Kỳ, dì muốn làm món gà rim, trong nhà không có hoa tiêu, con lái xe đi ra ngoài siêu thị mua một chút đi."
"Dạ, con lập tức đi ngay."
Tống Kỳ Diễn âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nhìn thấy đôi mắt Cận Tử Kỳ vẫn còn đang nhìn mình, vội vàng che giấu đi sự chột dạ của mình, đem tạp chí ném qua một bên đứng dậy: "Anh cùng em đi chứ."
Không đợi cô đáp ứng cùng đi hay không, trong phòng bếp Tô Ngưng Thu lại lần nữa nhô đầu ra, đối với Tống Kỳ Diễn nói: "Kỳ Diễn, trong phòng bếp không đủ người làm, con tới giúp một tay rửa cắt cà rốt đi!"
Cắt cà rốt, đây chính là cái kỹ thuật sống...
Khóe mắt Tống Kỳ Diễn giựt giựt, lại chần chờ bất động, "Cái kia, dì, con kỳ thật không biết nấu cơm."
Tô Ngưng Thu trợn mắt nhìn hắn liếc một cái: "Rửa thức ăn cùng có thể nấu cơm hay không có quan hệ gì, vào đi, dì dạy cho con."
"Dì. . . . . ." Tống Kỳ Diễn dường như còn muốn rũ xuống giãy giụa, Tô Ngưng Thu cũng trực tiếp khí thế hung hăng mà đi ra, trong tay còn cầm dao làm bếp, dọa cho Tống Kỳ Diễn sợ đến mức vội nói: "Tự mình con đi!"
Nhìn sang Tô Ngưng Thu bức bách đuổi Tống Kỳ Diễn với bộ dạng giống như con gà con không nghe lời vào phòng bếp, trong lòng Cận Tử Kỳ cảm thấy buồn cười, cầm chìa khóa xe và áo khoác đi ra nhà để xe lái xe đi.
Kết quả, mới vừa đi ra biệt thự, xa xa, thì nhìn thấy một chiếc xe thể thao lửa đỏ, Cận Tử Kỳ phản ứng đầu tiên liền nghĩ đến Kiều Niệm Chiêu, đi tới, rõ ràng phát hiện thật sự là xe của cô ta, lại dừng ở bên cạnh xe Tống Kỳ Diễn.
Giờ phút này, bản thân Kiều Niệm Chiêu đang an vị ở trên ghế lái, tựa hồ đang gọi điện thoại.
Chẳng thích phải cùng cô ta chào hỏi, lập tức đến bên cạnh xe của mình, mới vừa mở khoá ra, đầu kia Kiều Niệm Chiêu trong xe đã đi xuống, ánh mắt nhìn sang cô có chút như không thể tin được: "Cô tại sao trở lại đây?"
Cận Tử Kỳ cau mày lại, có chút không hiểu lời nói của Kiều Niệm Chiêu, cô thì làm sao không thể ở chỗ này?
Nhìn ánh mắt Kiều Niệm Chiêu, cổ quái tựa như đã gặp quỷ.
Dường như đã nhận ra mình khác thường, Kiều Niệm Chiêu mím mím khoé môi, lại nói: "Không phải cô và Tống Kỳ Diễn đã dọn đi đến Tống trạch sao?"
Cận Tử Kỳ cười cười, "Tôi là con gái danh chánh ngôn thuận của Cận gia, về nhà mẹ đẻ có cái gì không đúng sao?"
Kiều Niệm Chiêu nghe được vẻ mặt tức giận, nhưng Cận Tử Kỳ không nghĩ lại cùng cô nhiều lời, mở cửa xe ngồi xuống.
Lúc này, di động của Kiều Niệm Chiêu đột nhiên vang lên, thời điểm cô ta xoay người đi đến bên cạnh nghe điện thoại, Cận Tử Kỳ vừa muốn đóng cửa xe đã nghe được hai chữ: A Phong.
Không chút nào trì hoãn, người có thể khiến cho giọng nói của Kiều Niệm Chiêu đột nhiên dịu dàng chỉ có Tô Hành Phong.
Cận Tử Kỳ không khỏi nghĩ đến tối hôm qua Tống Kỳ Diễn đối với Tô Hành Phong tính kế, nếu như Kiều Niệm Chiêu biết hôn sự giữa Tô Hành Phong và Bạch Tang Tang đã định, không biết lại sẽ như thiêu thân xuất ra cái gì để gây sức ép.
Trên thực tế, tò mò trong lòng Cận Tử Kỳ đã được Kiều Niệm Chiêu giúp cô giải thích khi cô mua hoa tiêu trở lại.
Đến lúc cô đem xe dừng lại thì nhìn thấy Kiều Niệm Chiêu cầm điện thoại di động ngồi ở trong xe thể thao, nhìn cô cầm hoa tiêu xuống xe, thì đẩy cửa xe ra bước xuống, vẻ mặt phẫn uất mà xông lại ngăn cản đường đi của cô.
"Là mày có đúng hay không? Là mày xúi giục ông ngoại để cho A Phong và Bạch Tang Tang đám hỏi có đúng hay không?"
Cận Tử Kỳ nhíu chặt hàng lông mày đen xinh đẹp, quả thực có chút không cách nào chịu được giọng nói the thé của Kiều Niệm Chiêu.
"Giọng nói của cô quá chói tai rồi."
Kiều Niệm Chiêu nhìn cô chằm chằm, ánh mắt kia cũng thực sự không thể để cho người ta thoải mái: "Cận Tử Kỳ mày có ý gì! Mày cũng đã cùng Tống Kỳ Diễn kết hôn, tại sao còn phải đùa bỡn tâm cơ phá hư hôn sự của tao? Mày không phải đã nói mày chưa từng thích A Phong sao, vậy bây giờ mày lại làm chuyện như vậy tính là cái gì?"
Cận Tử Kỳ nhìn lại cô mang ánh mắt phẫn hận, bất động!
"Bây giờ nhìn đến tao thật sự hai bàn tay trắng rồi, có phải mày ngay cả nằm mơ cũng cười ra tiếng? Cận Tử Kỳ mày là con đàn bà ác độc!" Kiều Niệm Chiêu cắn chặt hàm răng, căm giận mà chỉ trích.
Cận Tử Kỳ mở to mắt mỉm cười, sau đó lần nữa nhìn cô ta: "Là chính miệng Tô Hành Phong nói cho cô biết là tôi ở trước mặt ba quạt gió thổi lửa để cho anh ta bỏ rơi cô đổi lại kết thông gia với Bạch gia sao?"
Kiều Niệm Chiêu mặt liền biến sắc, có phần nói không ra lời, hiển nhiên Tô Hành Phong không có nói như vậy.
"Đã như thế, vậy thì không cần phải đổ tội danh lên trên đầu tôi lung tung, tôi không biết khi tôi mất hứng, lại nghe cô nói lời như thế, có thể thực sự đi qua chỗ của ba kích động vài câu hay không."
Cận Tử Kỳ bỏ lại Kiều Niệm Chiêu đang khắc chế tâm tình muốn đi gấp, lại bị cô ta kéo lấy ống tay áo.
"Tao sẽ không dễ dàng buông tha, A Phong bốn năm trước chọn tao thì chứng minh mày thua, mày cho rằng Bạch Tang Tang mà có thể cướp đi anh ấy từ bên cạnh tao sao?"
Đẩy tay của cô ra, Cận Tử Kỳ vô tình cười cười, giọng nói nhẹ nhàng: "Kinh nghiệm vung cạy góc tường tôi dĩ nhiên là không có phong phú như cô, cái loại này cũng có khả năng di truyền mà, từ nhỏ tận tâm dạy bảo nhiều cũng là một loại thực lực."
"Mày có ý gì!"
"Không có ý gì, chỉ là muốn nói cho cô biết đường đêm đi nhiều cũng phải té."
Kiều Niệm Chiêu cắn cánh môi, hốc mắt đỏ hồng, oán hận tràn mi ra: "Mày biết cái gì! Mày cái gì cũng không biết! Dựa vào cái gì đứng đó nói chuyện không đau thắt lưng!" Bộ dáng kia, phải nhiều ủy khuất thì có nhiều ủy khuất.
Cận Tử Kỳ cố làm ra vẻ hiểu rõ gật đầu: "Tôi đúng là không biết giữa các người có còn khả năng hay không, bất quá nếu như cô cũng có thể giống như Bạch Tang Tang trước có một đứa nhỏ như vậy, không chừng còn có thể hòa nhau một ván."
Nói xong, liền muốn đi, Kiều Niệm Chiêu lại không chịu, bị hai ba câu nói của Cận Tử Kỳ khiến cho mặt đỏ tới mang tai, dĩ nhiên không phải là xấu hổ, tuyệt đối là bị tức.
Mới vừa đi hai bước, Cận Tử Kỳ liền nghe đến phía sau vang lên âm thanh giày cao gót đạp mạnh mất tự nhiên, còn chưa kịp quay đầu lại, sau lưng đã bị đẩy một cái thật tàn nhẫn, cả người bất ngờ không kịp đề phòng nên bị nghiêng đổ về phía trước.
Bị đẩy một cái, trong đầu Cận Tử Kỳ đột nhiên ầm một cái, cũng nhất thời quên đi giữ thân thể mình thăng bằng.
Động tác cô liên tiếp ngã quỵ lên phía trước và một hình ảnh trong trí nhớ trong phút chốc trùng khớp với nhau ——
Cũng là có một cỗ lực đạo như vậy từ phía sau đột nhiên đẩy cô, bởi vì chưa hề đề phòng, cho nên dễ dàng ngã xuống phía trước, mà khi đó cô không có ngã nhào trên đất, mà là đụng phải người trước mặt. . . . . .
Té lăn trên đất, trên tứ chi truyền tới đau đớn kéo mạch suy nghĩ của Cận Tử Kỳ trở lại.
Nhưng cũng vào lúc này, trong đình viện đột nhiên vang lên giọng nói đầy hoảng hốt tức giận của Ngu Thanh Kiều: "Kiều Niệm Chiêu, mày đang làm gì! Được, còn ra tay đánh người, tao thấy mày là da quá ngứa!"
Cận Tử Kỳ theo tiếng quay đầu lại, thì nhìn thấy Ngu Thanh Kiều một thân mặc đồ công sở OL, một tay lấy túi mua sắm trong tay hung hăng quăng xuống đất, vung tay áo lên nhanh chóng xông lại, giữa lúc Kiều Niệm Chiêu còn không có phản ứng kịp, đã đẩy cô ta ngã trên mặt đất, còn đạp lên trên người cô ta một cước, mắng: "Phải trừng trị con đà bà xấu xa này!"
Kiều Niệm Chiêu mặc dù đối với bên ngoài vẫn là hình tượng dê con, nhưng dê con nóng nảy cũng sẽ cắn người, hơn nữa lúc này vẫn là đầu con sói trắng khoác da dê nham hiểm, làm sao có thể chịu để yên?
Rất nhanh thì cô ta đã từ trên mặt đất ngồi dậy, cũng không để ý trên đầu gối đã bị trầy da, xấu hổ mà l