i đến chảy cả nước mắt, rồi nhìn tôi lạnh lùng nói: "Không nói cho cậu biết! Bất quá chồng cậu đáng yêu ghê!"
". . . . . ."
Buổi tối, chúng tôi hẹn các bạn đại học họp mặt. Cao Phàm bọn họ là nhóm bốn người, còn chúng tôi là tổ ba người.
Tôi, Mạc Tuyên, An Thiến ba người chơi thân nhất, chị em cảm tình sâu đậm nhất. An Thiến là loại mỹ lãnh diễm, bây giờ là tiếp viên hàng không số một, cả ngày bay tới bay lui, chúng tôi muốn gặp mặt nhau một lần cũng không dễ dàng.
Lần này thật vất vả ba người mới tụ lại một chỗ được, không quậy một phen thì uổng quá đi?
Khó có dịp tiếp viên hàng không An Thiến tìm được một tuần nghỉ ngơi, mà Mạc Tuyên cũng có tròn một tuần xả hơi, vì vậy chúng tôi mỗi đêm đều tụ tập một chỗ, không đến sáng không về.
Thật vất vả hai mới có một đêm không tụ tập, tôi cuối cùng cũng có một đêm ở nhà trọn vẹn, kỳ thật người ta cũng rất nhớ người nhà mà, trước sau gì trong nhà còn có một đại soái ca nha.
Nghĩ đến Cao Phàm, đột nhiên phát hiện hình như rất lâu rồi không thấy hắn. Buổi sáng chúng tôi chia nhau đi làm, ở công ty hơi khó gặp, buổi tối thoáng thì lập tức bị hai bạn bắt đi, sau khi về đến nhà Cao Phàm cũng đã chìm vào giấc ngủ, bởi vì đoàn người của ông nội đi rồi, tôi liền chuyển ra khỏi phòng Cao Phàm, cho nên tính ra, tôi cùng Cao Phàm tựa hồ đã một tuần không gặp mặt .
Thật sự là đáng sợ. . . . . . Sống trong cùng một nhà mà chúng tôi có thể ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng không thấy.
Vì đền bù tổn thất cho Cao Phàm bị tôi lơ một tuần, tôi ân cần tự mình xuống bếp.
Ngồi ở trước bàn cơm Cao Phàm vẻ mặt khó chịu, rầu rĩ lên tiếng kháng nghị: "Ơ! Rốt cục cũng nhớ rõ anh chồng em sao! Anh còn tưởng rằng em cũng là loại có mới nới cũ đó." (nguyên bản là có tân hoan không cần người cũ)
Xem ra tuần này thật là quá không đếm xỉa đến hắn, nhưng sao khẩu khí hắn nghe có vẻ chua sót thế nhỉ?
Tôi cười nịnh nọt nói: "Làm sao có thể quên anh được, em có quên ai cũng không dám quên anh đâu! Hơn nữa Tuyên không phải là tân hoan, em thật thà lắm nha! Quyết không ngoại tình đâu!"
"Tuyên?" Cao Phàm vẻ mặt hầm hố nói: "Gọi thân mật nhỉ, kêu anh thì kêu luôn cả tên cả họ Cao Phàm." ( Dễ thương quớ)
Tôi đột nhiên nhìn hắn chằm chằm, chẳng lẽ người này đang ghen?
"Chúng ta ăn cùng một chỗ ăn, ngủ cùng một chỗ ngủ, thân mật đến vậy, em có thể gọi anh là chồng yêu hoặc là Phàm mà! Tự nhiên cùng cái tên kia ban ngày ban mặt ôm ôm ấp ấp, còn ra thể thống gì? Thậm chí liên tục một tuần về trễ . . . . . . Hơn nữa cái tên kia hôm đó còn nói với anh . . . . . Hừ!" ( dễ thương tập 2 ^^)
Tên kia? Xem ra anh chàng này đang hiểu lầm cái gì đó, hơn nữa là thật sự ghen nha.
Tôi dưới đáy lòng thầm sướng, mặt ngoài vô tội nói: "Đúng vậy, trong tuần này đêm nào em cũng ở cũng ở bên cạnh Mạc Tuyên, nhưng đồng thời còn có một cô tên là An Thiến, tụi em ba người khá thân, còn nữa, Mạc Tuyên là con gái, ba người chúng em là bạn bè thời đại học!"
Sau khi nghe xong Cao Phàm kinh ngạc, không khẳng định hỏi: "Cái tên kia là con gái hả?"
Tôi cười ngọt ngào gật đầu.
"Nàng ta nói với anh cái đó . .không . . . ." Cao Phàm đột nhiên im tiếng, khuôn mặt tuấn tú xuất hiện một chút đỏ ửng khả nghi.
Xem ra Mạc Tuyên nói không sai, tên này thật sự rất đáng yêu!
Cao Phàm đỏ mặt cúi đầu làm bộ bận rộn ăn cơm, tôi ở một bên xấu xa nói: "Ha! Sao em có cảm giác như có người đang ghen tuông nhỉ !" Nghĩ đến hành động ngây thơ của hắn lúc ấy nhéo tôi để tuyên bố chủ quyền, tôi lại nhịn không được dưới đáy lòng cười thầm.
Nghe được ghen tuông hai chữ, Cao Phàm thiếu chút nữa là nhảy dựng lên, nhìn tôi lớn tiếng nói: "Ai ghen chứ? Ai? Anh đâu có ăn dấm chua!"
Đúng là hình mẫu giấu đầu lòi đuôi nha. . . . . .
Tôi xấu xa cười nói: "Em có nói anh đâu?"
Cao Phàm ảo não nhìn tôi, trên mặt đỏ ửng càng thêm rõ ràng.
"Vậy anh có ăn dấm không?"
"Không có, không có, không có việc gì tại sao phải ăn dấm? Chẳng lẽ em muốn ăn?" Cao Phàm hù đến muốn nói đớt rồi .
Tôi gật gật đầu, chỉ chỉ dấm táo hiệu XX trong tay, nhìn hắn vô tội cười nói: "Em không có việc gì cũng ăn dấm nha!"