Huhm… Ngưu Lang và Chức Nữ rõ ràng yêu nhau sâu đậm như thế, tại sao không thể để hai người được sống bên nhau? Cậu nói có phải không, Thừa Tầm?”
“……”
…
“Này, Thừa Tầm, chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau thật chứ?”
“… ừ…”
…
“Doãn Đa Lâm, chúng ta đừng gặp nhau nữa, cho dù có gặp nhau ở trường thì tốt nhất cậu cũng giả như không hề biết tôi đi, sau này đừng đến tìm tôi để cùng về nhà nữa, cũng đừng gọi điện thoại cho tôi, càng không nên làm những chuyện để tôi ghét cậu thêm nữa, xem như tôi van xin cậu đấy!”
…
“Thừa Tầm! Thừa Tầm! Năn nỉ cậu mở cửa ra đi, được không, năn nỉ cậu đừng làm thế mà! Thừa Tầm ơi! Thừa Tầm… chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau đúng không? Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau đúng không? Chúng ta mãi mãi sẽ không xa nhau, đúng không, đúng không…”
“Hàn Thừa Tầm! Cậu mau ra đây đi! Dù cậu muốn đi nước ngoài cũng được, dù cậu muốn rời khỏi đây cũng được, cậu làm ơn cho tớ gặp mặt được không? Đừng có cứng đầu nói đi là đi thế! Tớ bảo đảm sau này sẽ không đi đánh bi-da nữa, tớ bảo đảm sau này sẽ không chọc giận cậu nữa, tớ bảo đảm sau này sẽ không đi gặp Khương Tải Hoán nữa, tớ bảo đảm sau này sẽ không phá hoại cậu và Thành Vũ Tuyết nữa, tớ bảo đảm sau này sẽ luôn nghe lời cậu! Cậu làm ơn ra gặp tớ đi được không… Xin cậu đừng xa tớ… xin cậu đừng vứt bỏ tớ… xin cậu đấy…”
……
Những mảnh rời rạc của hồi ức giống như một cuốn phim quay chậm cứ vụt lóe lên trong đầu tôi, nhìn cậu nam sinh và cô bé nữ sinh mặc đồng phục trước mặt, thế mà tôi cứ ngỡ như đó là mình và Thừa Tầm của ba năm về trước…
Trái tim tôi bây giờ, đang cảm thấy mùi vị gì đây?
Đó là thanh mai trúc mã… đó là bạn trai của của người khác… đó là người đã từng không từ mà biệt… đó là người giấu tôi biết bao điều bí mật…
Thừa Tầm…
Thừa Tầm…
Tất cả đều là Thừa Tầm…
Cuộc đời tôi, chính là Hàn Thừa Tầm! Tương lai sẽ ra sao, tôi không biết, nhưng, tôi lại cảm thấy gương mặt Thừa Tầm xuất hiện trong đầu mỗi lúc một rõ ràng hơn, càng lúc càng…
Dáng điệu khi cậu ấy cười…
…
“Ha ha, Doãn Đa Lâm, cậu là đồ ngốc à? Đi bộ mà cũng bị ngã, có phải cậu ăn bánh ngọt mừng năm mới quá lãng phí không? Ha ha ha ha …”
…
“Này! Cậu cũng đúng là ngốc quá nhỉ? Đến cả thứ đơn giản là đi xe đạp mà cũng không biết à? Đúng là…”
Dáng điệu hư hỏng của cậu ấy…
…
“Này, cậu có biết không? Làm sao để học đi xe đạp nhanh thật nhanh ấy?”
…
“Hà hà, Đa Lâm! Chúng mình là bạn tốt từ nhỏ cùng lớn lên bên nhau mà! Mấy miếng lòng của cậu có phải cũng nên chia sẻ cho tớ một ít không? Đừng nhỏ mọn thế mà!”
Dáng điệu khi cậu ấy tức giận…
…
“Ngốc! Muốn gặp cái tên Khương Tải Hoán đó thì cậu cứ tự nhiên đi! Tớ sẽ không bao giờ thèm giữ cậu lại nữa đâu! Không bao giờ! Cậu mau đi đi, mau đi gặp hắn đi!”
…
“Doãn Đa Lâm, từ đây về sau, dù chúng ta có đụng mặt nhau ở trường cũng không cần chào hỏi nữa! Cứ xem như chúng ta chưa từng biết nhau, cứ xem như chúng ta chưa từng gặp mặt nhau đi nhé!”
Dáng điệu nghiêm túc của cậu ấy…
…
“Thế… thế tớ qua lại với Thành Vũ Tuyết thật thì sao? Tớ làm thế thật ấy? Cậu đồng ý thật chứ?”
…
“Này, Đa Lâm, cậu nói Ngưu Lang Chức Nữ yêu nhau như thế, tại sao… tại sao không thể để hai người được sống bên nhau?”
Từng cảnh từng cảnh, từng khuôn mặt thân thuộc của Thừa Tầm như một cuốn phim tua nhanh vụt qua trước mắt tôi, Doãn Đa Lâm, đừng dối lòng nữa, cũng đừng dối người nữa!
Doãn Đa Lâm, mày thích Hàn Thừa Tầm, mày luôn thích Hàn Thừa Tầm, dù bao lâu cũng vẫn không thay đổi, đó là sự thật mãi mãi không thể thay đổi! Vậy nên, mày đừng dối lòng nữa! Cũng đừng dối người nữa! Đi nói cho cậu ấy biết đi, mày thích cậu ấy, mày vẫn luôn thích cậu ấy!
Nước mắt tuôn rơi ướt mặt tôi, tôi cắn chặt môi, đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, hét lớn lên cho chú tài xế nghe thấy:
“Dừng xe! Dừng xe! Tôi muốn xuống xe!”
Tôi muốn đi nói với Thừa Tầm, tôi phải đi nói cho cậu ấy biết rằng tôi vẫn luôn thích cậu ấy! Tôi phải nói hết toàn bộ tình cảm của mình cho cậu ấy nghe! Không thèm che giấu nữa, cũng không lừa gạt nữa!
Ding doong… ding doong…
Ngón tay tôi đang run rẩy không ngừng ấn nút chuông cửa, chưa đợi tôi bình tĩnh trở lại thì cửa đã mở xịch ra trong thoáng chốc! Cùng lúc đó, vẻ mặt ngạc nhiên của Hiền Chu xuất hiện trước mắt tôi.
“Đa Lâm? Sao lại là cậu? Chẳng phải cậu đi làm sao? Sao lại đến nhà tớ thế này? Sao mà cũng chẳng gọi điện…” Không đợi Hiền Chu hỏi xong, tôi không nói năng gì xộc vào nhà.
“Chính Hạo đâu? Hiền Chu, Chính Hạo đang ở đâu?” Bất chấp ánh mắt kinh ngạc của Hiền Chu, tôi mở tung cửa các phòng tìm kiếm, nhưng vẫn chẳng thấy bóng cậu ta đâu cả!
Ở đâu? Ở đâu? Chính Hạo cậu ấy đang ở đâu?
“Đa… Đa Lâm, cậu, cậu bị sao vậy? Chính Hạo… vừa ra ngoài mua đồ rồi…” Hiền Chu như bị dáng điệu điên cuồng của tôi dọa cho chết khiếp, đến trả lời cũng lắp ba lắp bắp.
“Vậy cậu ấy phải bao lâu mới về? Nhanh chứ hả? Hả? Hay là lâu lắm mới về?” Tôi hỏi liên tục.
“Đa Lâm… cậu… bị sao vậy ?”
Đúng vào lúc lòng dạ tôi đang rối bời thì cửa lớn của nhà đột ngột mở ra, tôi nghe thấy tiếng Chính Hạo đang gọi lớn ngoài cửa.
“Hiền Chu yêu dấu! Anh về rồi đây! Ha ha, bánh nướng đã mua về rồi này!”
“Chính Hạo! Cuối cùng anh cũng về rồi! Đa Lâm cậu ấy…” Hiền Chu cuống quýt chạy đến bên cạnh.
“… Đa Lâm? A! Đa Lâm… cậu đến rồi…” Chính Hạo nhìn thấy tôi đang đứng một bên, rất nhanh chóng đã phát hiện ra vẻ mặt tôi không giống ngày thường.
“Chính Hạo, hôm nay tớ tới đây là có việc muốn tìm cậu! Cậu có thể nói tớ biết rốt cuộc là có chuyện gì không?” Tôi nói thẳng với cậu ấy ý muốn của mình.
“Cậu… cậu có chuyện gì muốn hỏi tớ?” Chính Hạo liếc nhìn Hiền Chu đứng cạnh một cái, lại nhìn nhìn tôi, hình như đã ý thức được gì đó, giọng nói rất nhẹ rất nhẹ.
“Chuyện của Thừa Tầm!” Tôi dứt khoát nói.
“Ch… chuyện của Thừa Tầm á?” Hiền Chu có phần nghi ngờ hỏi lại.
“Cậu muốn hỏi chuyện gì của Thừa Tầm?” Chính Hạo đặt túi xách trong tay xuống, chậm rãi bước đến trước mặt tôi.
“Tất cả! Chính Hạo, cậu chắc chắn là biết hết tất cả, đúng không? Chuyện xảy ra trong ba năm nay của Thừa Tầm! Chắc chắn cậu và cậu ấy đang giấu giếm tớ đúng không?”
“Đa Lâm, chuyện này…” Chính Hạo có vẻ khó xử trốn tránh ánh mắt truy hỏi của tôi.
“Chắc chắn là cậu biết! Cậu nhất định biết chuyện này! Van xin cậu nói cho tớ nghe! Xin cậu nói tất cả cho tớ biết được không?”
“Tớ… tớ đã nhận lời Thừa Tầm là có chết cũng không nói ra rồi, đặc biệt … đặc biệt là cậu đó, Đa Lâm…”
“Tớ đã lờ mờ nhận ra rồi, Chính Hạo, cho dù cậu không nói tớ biết, tớ cũng sẽ tự mình nghĩ ra cách để điều tra! Vả lại… tớ cũng có thể đoán ra, Thừa Tầm cậu ấy… cậu ấy trong ba năm nay không hề ra nước ngoài.”
“Cậu… sao cậu lại biết?” Chính Hạo tròn mắt nhìn tôi như thể không tin nổi tôi lại có thể đoán ra.
“Xin cậu đấy, nói hết cho tớ nghe, được không? Chẳng lẽ cậu muốn tớ phải quỳ xuống mới đủ để nói tớ biết sao?” Tôi van xin Chính Hạo vô cùng thành khẩn.
“Chết tiệt! Nếu đã như thế… nhưng… nhưng sớm muộn gì cậu cũng biết thôi! Đã không thể giấu nổi nữa rồi…” Chính Hạo cau mày chửi nhỏ, sau đó rất kiên quyết nhìn tôi, “Được rồi, tớ sẽ nói hết cho cậu biết!”
“Thật không?” Tôi kinh ngạc vui sướng vạn phần hét lên.
“Ừ! Chúng mình vào phòng đi rồi nói chuyện! Việc này, cũng chỉ có cậu và Hiền Chu là không biết thôi!”
“Hả? Hả? Tóm lại là chuyện gì chứ?” Hiền Chu cũng sốt ruột kêu lên.
“Đợi một lát, em cũng sẽ biết thôi mà.” Chính Hạo lạnh lẽo.
Trong phòng.
“Đa Lâm, cậu đã bình tĩnh lại chưa?” Chính Hạo ngồi đối diện với tôi, mà ngồi cạnh tôi là Hiền Chu.
“Ừ, ừ! Tớ đã bình tĩnh lại rồi, bây giờ cậu có thể kể hết cho tớ nghe chứ?” Tôi căng thẳng hỏi.
“Ừ… được thôi, tớ sẽ kể hết tất cả mọi chuyện cho cậu nghe.” Chính Hạo thở dài, nói một cách buông xuôi.
“Ừ! Cậu nói đi!”
“Nói thật là, tớ cũng không biết phải bắt đầu từ đâu nữa, vì chuyện này quả thực rất dài dòng, dài đến nỗi khiến người ta muốn quên cũng không quên được!”
“Không sao, tớ rất rảnh để nghe cậu kể, chỉ cần là chuyện có liên quan đến Thừa Tầm thì tớ nhất định sẽ kiên nhẫn nghe cậu kể! Xin cậu đó, Chính Hạo!”
“Huhm… tớ biết rồi!” Chính Hạo gật nhẹ đầu với tôi, tim tôi thoắt chốc như bị cậu ta bóp chặt lại.
“Được, cậu nói nhanh đi!”
“Đa Lâm… cậu… cậu có biết vì sao Thừa Tầm lại ghét cái tên Khương Tải Hoán đến thế không?” Chính Hạo do dự hồi lâu rồi cuối cùng mới chậm rãi mở miệng.
Tôi nghĩ thật kỹ, nhưng sau đó lắc mạnh đầu.
“Tớ không biết, tại sao thế?”
“Thật ra, chuyện này phải nói đến cả năm năm trước, lúc mà chúng mình còn học cấp 2 đó, tớ và Thừa Tầm còn có cả Vũ Thành đã quen biết Khương Tải Hoán rồi.”
“Các cậu… đã quen biết Khương Tải Hoán tiền bối từ lâu lắm rồi?”
“Đúng thế, không sai! Khương Tải Hoán lớn hơn bọn tớ một tuổi, là đàn anh của bọn tớ, có lẽ cậu không nhớ nhưng lúc đó, Thừa Tầm và Khương Tải Hoán rất thân nhau, hai người thường xuyên đi với nhau, đối với nhau như những người bạn tốt.”
Ô… thảo nào, tôi nhớ ra chút chút rồi! Thảo nào lần đầu gặp Khương Tải Hoán lại cảm thấy cái tên này rất quen, thì ra là do Thừa Tầm cứ luôn nhắc đến! Cho dù lúc đó tôi hoàn toàn không để tâm… Tôi lặng lẽ chờ đợi, chờ đợi Chính Hạo nói tiếp câu chuyện.
“Tuy nói rằng lúc đó Thừa Tầm và Khương Tải Hoán rất thân nhau, nhưng mà, trong lúc vô tình, Thừa Tầm lại phát hiện ra Khương Tải Hoán tiếp cận cậu ấy là có mục đích, đã lên kế hoạch rất kỹ rồi, tất cả, đều trở nên như một âm mưu ám muội, khiến cho Thừa Tầm bị đả kích và tổn thương rất nhiều. Nhưng, sự tổn thương nghiêm trọng nhất không phải chuyện đó, mà là Thừa Tầm biết được Khương Tải Hoán vạch kế hoạch cặn kẽ tiếp cận cậu ấy, thực ra là để thuận lợi hơn trong việc tiếp cận một người khác.”
“Một người khác?… Là ai???” Tôi nóng ruột kêu lên.
Chính Hạo thở ra một hơi dài thườn thượt, sau đó đưa tay lên, chỉ vào tôi.
Hả?… Cái gì???
“Cậu nói… cậu nói tớ hả?” Tôi có phần không dám tin chỉ chỉ vào mũi mình.
“Đúng, không sai, chính là cậu!”
“Cậu… cậu đừng nói bậy! Chuyện này vốn…” Trời ạ, đúng là khiến người ta không thể tin được!
“Cậu nghe tớ nói tiếp đã!” Chính Hạo thở dài bất lực .
“Ờ ờ…” Tôi chỉ có thể ngơ ngẩn gật đầu, trực giác mách bảo rằng, chuyện tiếp theo sẽ càng khiến tôi kinh ngạc hơn.
“Dường như Khương Tải Hoán trước kia đã gặp cậu rồi, hơn nữa vẫn luôn thích cậu, nhưng cậu đã có Thừa Tầm luôn ở bên lặng lẽ bảo vệ, những thằng con trai khác muốn tiếp cận cậu đúng là chuyện khá khó khăn, vậy nên, Khương Tải Hoán mới nghĩ ra cách tiếp cận Thừa Tầm trước, sau đó lợi dụng Thừa Tầm tiếp