i! Quên hết mọi chuyện không tốt đi! Đợi lát nữa uống một ly là sẽ khá lên ngay mà! Tôi hít một hơi thật sâu, nhấc chân lên đi về phía trung tâm thành phố.
……
“Hiền Chu, cậu cứ rầu rĩ nằm nhà mãi cũng không chịu ra ngoài chơi, có ở cùng nhau cũng đâu cần phải làm bà chủ nhà chứ! Trường các cậu có phải cũng sắp cho nghỉ dài ngày rồi không? Nếu đã như thế thì hôm nào đó bọn mình đi dạo phố mua đồ cho vui! Cậu thấy đề nghị này thế nào?” Tôi và Hiền Chu ngồi trong quán ăn uống rượu nấu, trên bàn bày đủ thứ điểm tâm và món ăn nhẹ.
“Thì… thì cũng hết cách rồi! Cái tên tiểu tử thối Chính Hạo đó không thích tớ cứ chạy long nhong ngoài đường, vả lại tớ chỉ cần về trễ thôi là hắn cứ càu nhàu cằn nhằn tớ mãi không thôi, a a! Đúng là phiền phức chết đi được, tớ lại không dám chọc giận hắn, để tránh hắn lại lải nhải càm ràm lên lớp tớ nữa…! Haizzz… không ngờ ở chung lại phiền phức đến thế! Vừa đi học vừa làm việc nhà, rút mất mười năm tuổi thọ của tớ chứ ít gì!” Hiền Chu vừa uống rượu vừa giơ nanh nhe vuốt nổi giận nói to.
“… Đương nhiên rồi, thoắt chốc từ một người biến thành hai người, việc phải suy nghĩ cũng nhiều hơn, hơn nữa hai người còn phải đi học, tất nhiên sẽ mệt mỏi hơn rồi! Hừ… rõ ràng là ở cùng một nơi, mỗi tuần cũng chẳng gặp được cậu mấy lần, ngày nào cậu cũng ở nhà với chồng yêu của cậu, hồi cấp ba cũng đã yêu đương mấy năm rồi, lại thêm ba năm nữa, hai cậu ngày nào cũng ở với nhau nhàm chán thế mà cũng không thấy phiền hả? Tớ thì thấy buồn chết rồi đây…” Tôi cầm lấy chai rượu “ừng ực” uống cạn.
“Đa Lâm, sao hôm nay cậu chẳng có tinh thần gì thế này? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?” Hiền Chu đặt chai rượu trong tay xuống, nâng mặt tôi lên quan sát tỉ mỉ.
“Chẳng có gì xảy ra hết, có thể có chuyện gì chứ? Chẳng có chút xíu chuyện gì cả! Hừ… cậu đừng quá bận tâm thế!” Tôi miễn cưỡng cười với nó một cái, nhưng tôi cũng có thể cảm nhận được, gương mặt tươi cười này của tôi mới nhợt nhạt làm sao.
“A! Đúng rồi đúng rồi! Hôm nay tớ nghe được từ chỗ Chính Hạo một tin tốt lành đây! Đúng là đã khiến tớ bàng hoàng hết cả người ấy! Này này, Đa Lâm, cậu nghe tớ nói! Cậu có biết hôm nay ai trở về rồi không? Cậu có muốn biết không? Tớ đã ngây cả người ra khi biết đó!”
“… Ai vậy?” Tôi buồn rầu hỏi.
“Tớ mà nói ra thì bảo đảm cậu sẽ hết hồn! Chắc chắn là thế!” Hiền Chu lải nhải nói không ngớt, lại còn khoa chân múa tay nữa chứ.
“Ây cha, đúng là…, thế thì cậu còn không nói nhanh đi? Đừng có vòng vo nữa! Mau nói xem!” Tôi hơi nóng nảy quát to lên.
Cái tên Hiền Chu này đúng là càng ngày càng lắm mồm, thật đáng thương cho Chính Hạo ngày nào cũng phải sống cạnh nó.
“Cậu đừng gấp thế, nghe tớ từ từ nói cho cậu biết ai đã về nhé!”
“Mau nói đi!” Tôi quả thực sắp bị nó chọc tức điên lên rồi đây.
Phản ứng đầu tiên của tôi là phun hết toàn bộ chỗ rượu hồi nãy vừa uống ra, hành động này đã thu hút toàn bộ ánh mắt ghê tởm của khách khứa xung quanh.
“Nhìn đi nhìn đi! Tớ nói là kinh ngạc đến cực độ mà! Chẳng sao, lúc đó tớ nghe Chính Hạo nói cũng phản ứng y hệt cậu!” Hiền Chu gật gù đắc ý, thật không biết có gì mà nó lại hài lòng thế.
“Cậu… Hiền Chu… vừa nãy cậu… cậu nói ai đã về hả? Cậu… cậu nói là Thừa Tầm?” Trời ạ, thì ra Chính Hạo cũng đã biết rồi, thì ra là thế, tại sao tôi cảm thấy chỉ mình tôi bị lừa đến mụ mẫm nhỉ?
Ha ha, tức cười thật đấy… hình như chỉ mình tôi là bị bỏ lại thôi…
Nhưng mà, tại sao Thừa Tầm không nói tôi biết mà lại nói cho Chính Hạo trước chứ? Thanh mai trúc mã tôi đây trong mắt cậu ta, quả nhiên chẳng là gì sao? Nghĩ đến đây, tôi không ngăn được cảm giác hụt hẫng.
“Đúng thế đúng thế! Chính là Thừa Tầm, nghe Chính Hạo nói hình như hôm nay cậu ấy vừa từ nước ngoài về! Ra nước ngoài ba năm cuối cùng cũng về rồi, tớ và Chính Hạo đề nghị đến chỗ Hiểu Anh tổ chức một buổi tụ họp chúc mừng Thừa Tầm, chúc mừng cậu ấy cuối cùng đã trở về! Thế nào? Đề nghị tuyệt chứ? Hà hà hà hà!” Đôi mắt đầy chờ đợi của Hiền Chu sáng lên.
Hả? Gì chứ? Chúc mừng… tiệc chúc mừng à?
Nghe đến đây, để kiềm chế nước mắt mình khỏi tuôn rơi, tôi lại tu rượu ừng ực.
“Đa Lâm, chẳng phải cậu cũng rất nhớ Thừa Tầm à? Ha ha, vừa hay! Hôm đó tớ cũng sẽ nói Triều Nhất và Vũ Thành đến luôn, mọi người tụ tập lại cùng chúc mừng cho Thừa Tầm! Đa Lâm, cậu thấy thế nào?”
“Đa Lâm, cậu đừng lừa người ta nữa! Trong ba năm, cậu là người nhớ Thừa Tầm nhất không phải sao? Ngày nào cũng nhắc đến Thừa Tầm, bây giờ làm gì mà cậu cứng đơ miệng mồm thế? Cậu đang giận Thừa Tầm lúc đó đi mà không nói hả? Nhưng bây giờ cậu ấy đã về rồi mà! Tất cả đã là quá khứ rồi! Cậu thế này thì làm sao Thừa Tầm biết được là cậu nhớ cậu ấy chứ?” Hiền Chu nhè nhẹ nhíu mày, trong giọng nói có ý trách móc.
“Tớ không cần hắn biết, càng không muốn hắn biết…” Tôi nhắm nghiền mắt hít một hơi thật sâu, giọng hơi nghẹn lại.
“Đa Lâm…” Hiền Chu vẫn muốn nói thêm gì đó, nó mở miệng ra nhưng cuối cùng vẫn bị lý trí ngăn lại.
Haizzz… Doãn Đa Lâm, mày làm gì mà lại nói như tất cả mọi chuyện đều do lỗi Thừa Tầm vậy? Tuy trong lòng tôi biết không phải là lỗi của Thừa Tầm, cậu ấy chưa từng biết đến tình cảm của tôi, vậy nên, cậu ấy vô tội, cậu ấy không hề sai gì cả… Không phải thế sao?
Người sai, chỉ có mình mày thôi, Doãn Đa Lâm…
Tuy tôi có trăm ngàn cái không tình nguyện nhưng để tổ chức tiệc chúc mừng cho Thừa Tầm nên chủ nhật này cũng đã phải đến.
Địa điểm chính là trong quán café Happy Angel của Hiểu Anh đã được đặt sẵn.
Hiền Chu dường như có ý muốn mời cả Khương Tải Hoán đến buổi tiệc này, nhưng vì Thừa Tầm rất ghét anh ta nên tên của anh ta không xuất hiện trong danh sách khách mời.
Nhưng cũng được, như thế thì tôi đỡ phải khó xử khi đứng giữa… Đây không phải là tôi ích kỷ mà tôi nghĩ cho mọi người thôi, chỉ cần nghĩ đến sự xuất hiện của Khương Tải Hoán thì sẽ khiến cả bầu không khí tụt xuống âm mấy độ, toàn thân tôi sẽ không ngăn nổi rùng mình liên tục cho xem.
Hư… tôi phải làm bộ mặt thế nào để đối diện với Thừa Tầm đây? Làm sao mới có thể có vẻ không ngượng ngập chứ? Làm sao mới khiến không khí ấm áp hơn?
Tôi quả thực sợ mình làm không nổi… haizzz, phiền thật đấy, thôi đi, cứ đi một bước rồi tính một bước vậy, trước tiên thì không cần nghĩ nhiều là được.
Quán café… đáng ghét, sao lại phải đặt ở quán café tên Hiểu Anh mở chứ? Phải biết là quán café của Hiểu Anh cách nhà chúng tôi rất xa rất xa chứ? Hu hu… để tiết kiệm tiền đi xe tội nghiệp ít ỏi tôi đành phải lê cái thân xác mệt mỏi, cứng ngắc mà đi bộ đến quán café của Hiểu Anh thôi.
Ôi ôi! Cuối cùng cũng đến rồi, nhìn thấy biển hiệu lớn của quán, tôi kích động đến mức hai mắt sáng rực lên!
“Cạch…”
Tôi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa lớn của quán.
“Ting ting tang tang…”
Phong linh trên cửa reo lên những tiếng lảnh lót.
“Ây! Hiểu Anh, tớ tới rồi đây.” Tôi cười tít mắt với bạn tốt.
“A! Đa Lâm! Cậu tới rồi! Hà hà, cậu đến sớm thật đấy, là người đầu tiên đó!” Bà chủ Trịnh Hiểu Anh thấy sự xuất hiện của tôi liền vội vã làm động tác chữ “V” chiến thắng với tôi.
Tôi hiếu kỳ mở to mắt lên nhìn bốn bề một lượt, lạ quá? Ở đây ngoài Hiểu Anh và tôi ra thì thật chẳng có ai khác nữa, đến cả bóng người phục vụ tôi cũng chẳng thấy, rốt cuộc đây là chuyện gì?
“Hiểu Anh… làm… làm sao thế? Quán của cậu chắc không vắng thế chứ? Sao chỉ có mình tớ mà chẳng thấy khách khứa gì hết vậy? Nếu cứ thế này thì cậu đóng cửa quán sớm đi là hơn!” Tôi hơi băn khoăn thắc mắc.
“Cái gì chứ? Không phải thế đâu, quán của tớ bình thường đông kinh khủng! Chỉ có điều hôm nay là ngoại lệ, cậu không thấy ở ngoài cửa tớ đề biển “tạm ngừng kinh doanh” à? Vì hôm nay đặc biệt tổ chức tiệc cho Thừa Tầm mà, tất nhiên sẽ chỉ có đám bọn mình tụ tập thôi! Hà hà, cậu nói xem phải không?” Hiểu Anh đắc ý giải thích cho tôi, chẳng qua chỉ tổ chức một buổi họp mặt thôi mà, có cần khoa trương thế không?
Còn “tạm ngừng kinh doanh”? Đúng là…
“Nào nào, Đa Lâm, cậu là người đầu tiên tới đây! Muốn uống chút gì không? Tất cả đồ hôm nay đều miễn phí tặng cho mọi người, không có quán thứ hai nào thế đâu đó!” Hiểu Anh tay cầm dao thái rau vừa làm đồ ăn vừa tươi cười hỏi tôi.
“Thế thì, tớ uống nước cam tươi! Ly to đặc biệt nhé!”
“Hừ… con nha đầu này, còn tính lợi dụng cháy nhà để hôi của hả?” Hiểu Anh vừa nói vừa bất lực đảo mắt.
“Thật là, cái gì mà cháy nhà hôi của? Đừng nói chuyện khó nghe thế được không nào? Đã tặng miễn phí thì tớ đương nhiên phải biết quý cơ hội hiếm hoi này rồi! Càng quý hơn là Hiểu Anh người đại keo kiệt nữa chứ!” Tôi cười lè lưỡi, còn làm mặt hề với Hiểu Anh.
“Đúng là… nha đầu này!” Hiểu Anh hết cách đành cười to lên, sau đó đặt một ly nước cam siêu bự xuống trước mặt tôi.
Bên tai lại vang lên một loạt tiếng phong linh trong trẻo.
“Á á, mệt chết đi thôi! Cuối cùng cũng tới rồi! Trịnh Hiểu Anh, bọn tớ tới rồi!”
“Đa Lâm, úi chao! Cậu tới sớm thật đó, lại bị cậu cướp mất vị trí đầu tiên rồi! Tớ còn tưởng bọn tớ là người đầu tiên nữa chứ!”
Hà hà, lần này là hai cái mồm luôn thân thân mật mật Chính Hạo và Hiền Chu đó, hai người tay trong tay bước vào, còn mang đến một túi đầy bia và nước trái cây, hic… hình như chỉ có tôi tay không đến đây thôi, vẫn cảm thấy mặt mình dày quá.
Tiếp đó là Vũ Thành, Triều Nhất…
Những đứa bạn thân thiết thời học cấp ba đã tề tựu đông đủ, mọi người ồn ào náo nhiệt, nói nói cười cười, giống như thời gian đã quay ngược lại 3 năm về trước, trong lòng tôi trong thoáng chốc như có được sự an ủi, cảm giác rất hạnh phúc, tôi không ngăn được lòng mình thầm mỉm cười.
Được ở bên mọi người, thật là tốt!
“Cạch…”
“Ting ting tang tang…”
Cửa quán lại bị mở ra lần nữa.
“Ô! Mọi người đều ở đây à!”
Thình thịch!
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, tim tôi thoắt nhiên nhảy thót lên thật mạnh. Trời ạ, tôi đã quên béng mất, thì ra… cậu ấy cũng đến đây, sao tôi lại có thể quên béng đi việc quan trọng này cho được?
Hư… trong lòng bỗng cảm thấy vừa sợ hãi vừa căng thẳng…
“A! Thừa Tầm! Cậu cũng đến rồi! Sao mà chậm thế hả? Mọi người đều đang chờ cậu đó! Đợi lát nữa phải phạt cậu một ly mới được!” Chính Hạo cười tinh ranh, cậu ta đảo mắt một vòng về phía Thừa Tầm, lại đảo mắt về phía tôi, sau đó cười càng kỳ dị hơn.
Hử… cái tên Chính Hạo này, làm gì mà cười ám muội thế hả? Làm gì thế!!! Tôi cảm thấy mặt mình nóng dần lên.
“Ha ha, xin lỗi, vừa nãy ngủ trưa một giấc đã quá, lúc tỉnh dậy đã thấy trễ rồi!” Thừa Tầm bước đến bên cạnh bàn ăn, đ