Hạ Chân Ngọc nghe Trịnh Việt hỏi mình, vội vàng cười nói “Cảm ơn, tôi tự đi xe buýt về được rồi.”
Trịnh Việt nói “Cô cứ nói với tôi nhà cô ở đâu đi, nếu không tiện đường tôi cũng không thể cố ý đưa cô về mà.”
Hạ Chân Ngọc nói “Nhà của tôi ở Nhã Phong, nhưng tôi thật sự không cần cậu đưa về đâu, tôi tự về được.”
Nói xong Hạ Chân Ngọc liền rời văn phòng, đến bến xe đợi xe về nhà.
Trịnh Việt nhìn theo Hạ Chân Ngọc bất giác mỉm cười, cũng ra khỏi văn phòng lấy xe đi.
Hạ Chân Ngọc về đến nhà, cầm ra một túi đồ ăn vặt Chu Cẩn Vũ mang về cho cô, buộc chặt cái túi lớn mai mang đi làm, lại nghĩ bữa tối cô cũng chẳng biết ăn gì, liền bóc một túi khoai tây chiên bắt đầu ăn, vừa ăn vừa xem ti vi.
Đến hơn bảy giờ, Chu Cẩn Vũ cũng không gọi điện thoại về nhà, cô đang cảm thấy khó hiểu, thì bên ngoài vang lên tiếng mở cửa, cô đứng lên đi ra, Chu Cẩn Vũ đã vào trong nhà, đang thay giày.
Hạ Chân Ngọc nói “Ơ, sao hôm nay anh về sớm thế?”
Chu Cẩn Vũ cười nói “Bây giờ mà còn sớm à? Đã quá giờ tan sở lâu rồi. Bữa tối em ăn gì thế?”
Hạ Chân Ngọc nói “Em không đói nên ăn một chút đồ ăn vặt thôi.”
Chu Cẩn Vũ vào phòng khách nhìn trên bàn trà thấy một đống đồ ăn vặt nói “Bình thường anh không ở nhà em cũng đều ăn cho qua thế này à? Đừng nói là về sau anh còn phải tịch thu đồ ăn vặt của em nhé, em bao nhiêu tuổi rồi?”
Hạ Chân Ngọc lập tức nói “Bình thường em đều ăn cơm mà, thức ăn anh để trong tủ lạnh em đều hâm nóng lên ăn. Những thứ này ngày mai em mang lên cơ quan đấy, đồng nghiệp trong văn phòng đều ăn, bình thường họ đều cho em, em cũng phải mang đến một ít, ăn không của người ta mãi cũng ngại.”
Chu Cẩn Vũ nghe xong bật cười nói, ôm Hạ Chân Ngọc hôn nhẹ, nói “Bảo bối này, sao anh nghe cứ như đi nhà trẻ thế, nếu không em làm con gái anh cũng được.”
Hạ Chân Ngọc véo một cái lên lưng Chu Cẩn Vũ, nói “Quên đi, ai là con gái anh? Hay em làm dì anh cũng được đấy!”
Chu Cẩn Vũ ở bên cạnh đau đến phát khóc, nói “Em làm vậy có phải là ra tay tàn độc quá không? Không lằng nhằng nữa, em đem cất hết mấy thứ này đi, mai anh không cho lái xe đến, anh sẽ đưa em đi, sau này không được phép không ăn cơm, hay để anh đi nấu bát mỳ nhé.”
Hạ Chân Ngọc nói “Em thật sự không ăn nổi nữa, sau này em nhất định sẽ ăn cơm tối thật ngonnn mà, anh nghỉ ngơi đi.” Nói xong Hạ Chân Ngọc liền giữ Chu Cẩn Vũ ngồi trên ghế salon, tự mình sắp xếp đống đồ ăn vặt.
Ngày hôm sau Chu Cẩn Vũ vẫn lái xe đưa Hạ Chân Ngọc đến đoạn đường đó, nhìn Hạ Chân Ngọc khệ nệ xách cả một túi đồ ăn vặt to đi qua cửa lớn, liền lắc đầu cười cười lái xe đi.
Hạ Chân Ngọc đặt đống đồ lên bàn làm việc, ba người trong phòng đều vây quanh, Trần Oánh hỏi “Chân Ngọc, cô mang cái gì đến thế?”
Đợi Hạ Chân Ngọc mở túi ra, cả ba người đều há hốc mồm, Lâm Vi nói “Chân Ngọc, em mang nhiều đồ ăn như vậy làm gì thế?”
Hạ Chân Ngọc cười nói “Mấy ngày trước đều ăn của các cô, cũng hơi vô duyên, nên tôi mang một ít đồ ăn vặt trong nhà cho các đại gia ăn thử.”
Trần Oánh nói “Oa! Chúng ta đúng là sắp được ăn ngon rồi, đây là cái gì, tôi chưa nhìn thấy bao giờ. Á, Trịnh Việt, tôi lấy ra trước mà, anh cướp cái gì chứ?”
Cướp được đồ ăn trong tay Trần Oánh, Trịnh Việt cười nói “Dù sao cô cũng không biết nhìn hàng, ăn hết cũng chỉ là ăn chùa, đây chính là đặc sản Nam Phi, ăn cực kỳ ngon. Nhưng mà, Chân Ngọc, loại này trong nước không bán, tôi cũng từng nếm qua một lần rồi, cô lấy ở đâu thế?”
Hạ Chân Ngọc cười nói “Đồ ăn này đều là do họ hàng đi rồi mang về đấy, cậu thích ăn thì cứ lấy đi.”
Trần Oánh vội la lên “Cái kia cũng cho tôi nếm thử luôn nhé, có đồ ăn thật tốt” Nói xong liền đi giật đồ của Trịnh Việt, Trịnh Việt nâng tay lên cao, hai người đùa nghịch chạy hết bên này đến bên kia.
Lâm Vi cười nói “Xem hai người kìa, có khi lại thành một cặp oan gia cũng nên. Chân Ngọc, những thứ này đều do Trưởng thư ký Đỗ đi nước ngoài mang về à? Chị cũng muốn tranh thủ hỏi em, Trưởng thư ký Đỗ là họ hàng như thế nào với nhà em?”
Lần này quả thực hỏi khó Hạ Chân Ngọc rồi, cô nghĩ nghĩ một lúc mới lên tiếng “Thật ra quan hệ của Trưởng thư ký Đỗ với nhà em có chút xa, chẳng qua là nhà em nhờ anh ấy giúp đỡ mà thôi, kỳ thật không tính là thân thích cho lắm, những đồ ăn này đều là người nhà em đi rồi mang về đấy.”
Lâm Vi đã hiểu rõ, hóa ra Trưởng thư ký Đỗ chỉ là giúp Hạ Chân Ngọc tìm việc, đoán chừng căn bản gọi là họ hàng thân thích cũng chưa đến mức đó. Thế nhưng có thể làm cho Trưởng thư ký Đỗ hao tâm tổn trí giúp đỡ, hơn nữa nhìn đồ ăn trên bàn cũng phải từ mấy nước mang về, chắc chắn gia cảnh nhà Hạ Chân Ngọc cũng không tầm thường, nhưng người ta không nói, mình cũng không nên vô duyên hỏi tiếp. Bình thường càng là lãnh đạo cấp cao, người trong nhà càng kín kẽ.
Đợi Lâm Vi trở lại bàn làm việc của mình, Hạ Chân Ngọc mới thầm thở phào, cô không nghĩ mang chút đồ ăn đến lại gây chuyện như thế, về sau phải chú ý hơn mới được.
Lúc này Trịnh Việt cũng náo loạn với Trần Oánh xong, đi đến chỗ Hạ Chân Ngọc nói “Thứ bảy tuần này có trận thi đấu giao hữu, chúng ta cùng đi xem nhé, tôi có vé.”
Hạ Chân Ngọc lắc đầu nói “Giao hữu quốc gia tôi đã không có hứng thú, thi đấu đội địa phương tôi lại càng không thích xem, hơn nữa trời lạnh như vậy tôi không chịu nổi, cậu tìm người khác nha.”
Trịnh Việt nói “Cô nói không đúng rồi, người ta cầu thủ còn chả kêu lạnh cơ mà! Đi thôi, tôi rất rất muốn xem, xung quanh tôi lại chẳng ai thích đá bóng cả, ăn xong tôi mời cô đi ăn, thế nào?”
Hạ Chân Ngọc hạ quyết tâm, mặc kệ Trịnh Việt nói thế nào cũng không đổi ý, sau đó Trịnh Việt lại nói “Nếu không thì chúng ta đi xem phim nha, vậy là không lạnh nữa rồi, 3D màn ảnh rộng.”
Hạ Chân Ngọc cười nói “Cậu làm thế là mất duyên đấy, có tiền thì tìm một người đi cùng khó gì, nếu không tôi giới thiệu bạn gái cho cậu nhé.”
Trịnh Việt nghe xong, nhếch miệng nói “Cô thật chẳng có lòng gì cả, có đi không thì nói một câu!”
Hạ Chân Ngọc vẫn vừa cười vừa nói “Không đi, tôi cũng lớn tuổi rồi, thứ bày chủ nhật đều muốn ở nhà, chẳng muốn đi đâu hết, thật sự xin lỗi cậu!”
Trịnh Việt nhìn Hạ Chân Ngọc, đột nhiên thò tay vỗ nhẹ vào sau gáy cô, nói “Được rồi, lần này tôi tha cho cô, lần sau không cho phép cô từ chối tôi nữa đâu.” Nói xong, Trịnh Việt cũng về chỗ của mình.
Hạ Chân Ngọc sờ lên chỗ mới bị đập, có chút buồn bực nghĩ trẻ con bây giờ đúng là không biết lớn nhỏ, sao có thể không vừa lòng một tý là động tay động chân ngay được.
Đợi đến giờ tan tầm, Hạ Chân Ngọc chạy đến bến xe buýt, Trịnh Việt lái xe đi qua bên người cô, hạ kính xe xuống, nói “Chân Ngọc, nhà tôi và nhà cô thật sự là tiện đường, nhà tôi ở Hoa Văn Các, không lừa cô đâu, lên xe đi.”
Để đến Hoa Văn Các đúng là phải đi qua Nhã Phong, Hạ Chân Ngọc có chút dao động, nghĩ thầm nếu đã tiện đường như vậy có xe chở về cũng tốt, cô đỡ phải chờ xe buýt đến đông cứng ngoài đường.
Vì vậy Hạ Chân Ngọc cười cười nói “Vậy tôi cũng không khách khí, cảm ơn nha!”
Trịnh Việt cười nói “Vừa vặn đi qua, có gì đâu.”
Hai người trong xe cười cười nói chuyện phiếm, cảm giác không lâu lắm đã về đến cửa Nhã Phong, Trịnh Việt nói “Cô nhìn xem, nói chuyện ăn ý thời gian trôi nhanh thật, sau này tan tầm cô cứ ngồi xe tôi về nha.”
Hạ Chân Ngọc nói cảm ơn, nhìn Trịnh Việt có chút thịnh tình, không tiện từ chối, nghĩ một lát rồi nói “Nếu không thì như vậy đi, lúc đợi xe buýt lâu mà có tuyết rơi, tôi sẽ đi nhờ xe cậu, bình thường tôi cũng không muốn làm phiền cậu, cậu cũng đừng làm tôi khó xử.”
Trịnh Việt thở dài nói “Được rồi, chẳng biết cô lăn tăn cái gì nữa, chỉ đơn giản là đi nhờ xe thôi mà, cô mau vào nhà đi, trời lạnh lắm đấy!”
Sau khi nhìn Hạ Chân Ngọc đi vào cửa lớn khu Nhã Phong, Trịnh Việt mới lái xe đi.
Đã mấy ngày liền, ngày nào Trịnh Việt cũng hẹn Hạ Chân Ngọc đi ra ngoài ngày cuối tuần, Hạ Chân Ngọc đều cự tuyệt. Trịnh Việt cũng không quan tâm, hàng ngày ở chỗ làm vẫn nói chuyện trên trời dưới biển với Hạ Chân Ngọc, làm Hạ Chân Ngọc bị cuốn hút, chủ đề cứ không ngừng, nước cũng uống nhiều hơn.
Một ngày, thừa dịp Trịnh Việt và Trần Oánh không ở chỗ làm, Lâm Vi nghĩ nghĩ liền đến ngồi cạnh Hạ Chân Ngọc, nói “Chân ngọc à, nếu em không bận, chị muốn hỏi em vài chuyện.”
Hạ Chân Ngọc cười nói “Chúng ta làm việc này đâu có bận rộn gì đâu, chị Lâm quá khách khí rồi, chị có chuyện gì cứ nói đi.”
Lâm Vi nói “Thật ra chị với em cũng chẳng có quan hệ gì, nhưng mà chỗ chị em với nhau, có một số chuyện chị phải nhắc em một chút, tránh người khác lời ong tiếng ve.”
Hạ Chân Ngọc biểu lộ nghiêm túc, cái gì mà lời em tiếng ve? Chẳng lẽ có ai đó biết quan hệ giữa cô và Chu Cẩn Vũ rồi?
Lâm Vi nhìn biểu lộ của Hạ Chân Ngọc, nở nụ cười trước rồi nói “Ôi dào, em nhìn xem biểu lộ của em đi, chị đã nói gì đâu, thế mà chưa gì em đã bị dọa rồi. Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn lao cả, cũng không phải vấn đề công việc, chỉ là quan hệ bình thường giữa em với Trịnh Việt có chút thân thiết quá, có vài người nói mò mà thôi.”
Hạ Chân Ngọc sửng sốt, cô và Trịnh Việt? Những người này có thể đứng đắn một chút được không? Cô lớn hơn Trịnh Việt 5 tuổi, chỉ là bình thường nói chuyện với nhau ăn ý, cũng chẳng giống yêu đương gì, sao lại có thể đồn đại như thế được!
Lâm Vi tiếp tục nói “Em cũng không cần để bụng làm gì, đồng nghiệp nữ nhiều, chuyện tin đồn cũng nhiều hơn, em và Trịnh Việt thế là chị Lâm đây rõ nhất, cùng lắm thì được rồi, cùng lắm thì các em chỉ là chủ đề để nói chuyện phiếm với nhau thôi, một câu một lời thừa thãi cũng không có. Nhưng mà, em cũng biết đấy, chị coi hai đứa như em gái, em trai đối xử như nhau, chúng ta làm cùng một văn phòng nên biết rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng người ngoài không biết, họ chỉ biết các em ngày nào cũng ở cùng nhau, cơm trưa cũng ăn cùng nhau. Trịnh Việt trừ nói chuyện cùng em, với người khác cũng có vẻ thân thiết, nhưng trên thực tế thì cơ bản không nói năng gì mấy. Cho nên, chị lớn tuổi hơn nên chị mới nói với em, bình thường chú ý một chút, lúc nào ở cùng nhau thì giữ khoảng cách một chút là được rồi.”
Hạ Chân Ngọc nghĩ lại những lúc cô ở cùng Trịnh Việt, đúng là chị Lâm nói cũng không sai, chính xác là dễ khiến cho người khác hiểu lầm, vì vậy cười nói “Cảm ơn chị Lâm đã nhắc nhở, nếu không em cũng không để ý, em biết rồi. Tuy chuyện này họ nghĩ ra cũng có chút buồn cười, nhưng mà miệng lưỡi con người quả thật đáng sợ, em sẽ chú ý hơn.”
Lâm Vi nghe xong câu trả lời thuyết phục của Hạ Chân Ngọc, nhẹ gật đầu thỏa mãn, cũng biết Hạ Chân Ngọc đã nhận ra tình nghĩa của mình rồi.
Vì vậy mấy ngày sau, Hạ Chân Ngọc đều cố gắng hết sức ngồi xem phim trên máy tính, Trịnh Việt nói chuyện với cô, cô cũng chỉ nói đơn giản vài câu rồi không nói gì nữa. Trịnh Việt nhìn ra sự khác thường của Hạ Chân Ngọc, cũng không nói gì nữa.
Đợi hết giờ làm việc, Trịnh Việt lại muốn tiễn Hạ Chân Ngọc một đoạn, Hạ Chân Ngọc trực tiếp cự tuyệt, lúc này Trịnh Việt nói “Chân Ngọc, rốt cuộc thì có chuyện gì đã xảy ra, lúc tôi về thái độ của cô không giống như trước, tôi đắc tội gì với cô sao?”