y đổi thái độ với Trịnh Việt như thế là không phải, nhưng vì tất cả mọi người, cứ giữ khoảng cách nhất định thì tốt hơn, vì vậy thở dài nói “Cậu không làm gì sai cả, chỉ là tôi nghĩ nhiều quá thôi, tôi cảm thấy hai người chúng ta suốt ngày ngồi nói chuyện phiếm cùng nhau như vậy dễ khiến cho người khác hiểu lầm, về sau chúng ta cứ làm chung bình thường là được.”
Trịnh Việt bực bội “Có phải có người nào đó nói xấu phải không, cô nói cho tôi biết đó là ai, tôi sẽ đến hỏi cho rõ! Làm gì có chuyện hai người ngồi nói chuyện phiếm với nhau là không bình thường? Cái gì gọi là làm chung bình thường, chúng ta còn không giống bình thường à?”
Hạ Chân Ngọc nhìn Trịnh Việt có chút không đành lòng, cậu bé này đâu phải thiếu kinh nghiệm làm việc, nếu không sao có thể sử dụng loại khẩu khí này nói chuyện được? Còn muốn đi chất vấn người khác, không sợ to chuyện sao!
Hạ Chân Ngọc nghĩ nghĩ nói “Đây không phải chuyện của cậu, là tự tôi không muốn người khác hiểu lầm thôi. Được rồi, không còn sớm nữa, cậu lái xe về đi, tôi nhất định không đi nhờ xe cậu đâu.” Nói xong Hạ Chân Ngọc cũng đi thẳng.
Trịnh Việt nhìn Hạ Chân Ngọc đi xa, tức giận đấm vào vô lăng, hiểu lầm cái quái gì vậy? Hắn thích Hạ Chân Ngọc rồi, cô chẳng những làm cho người khác vừa ý, hơn nữa còn tâm đầu ý hợp với hắn, lớn tuổi hơn cũng tốt, hắn đau lòng không biết làm sao để giữ cô lại.
Ban đầu hắn không cảm thấy gì, nhưng trong khoảng thời gian từ đó đến nay, Trịnh Việt càng cảm thấy Hạ Chân Ngọc rất vừa ý, càng nhìn càng khiến cho người khác yêu thích, cứ như vậy tưởng tượng đúng là phải theo đuổi cô mới được.
Trịnh Việt quyết tâm, rất có lòng tin cười cười, liệt nữ phạ triền lang, hắn không buông cứ quấn quýt lấy cô, cuối cùng cô chắc chắn sẽ mềm lòng.
Hạ Chân Ngọc coi như đã nói rõ với Trịnh Việt, cũng yên tâm, buổi sáng vẫn vội vội vàng vàng bắt xe buýt, ai ngờ vừa đi ra đến cửa khu Nhã Phong đã nhìn thấy Trịnh Việt đứng cạnh chiếc Honda, tim dường như lập tức rơi “lộp bộp”, cảnh này sao nhìn quen thế, lúc trước Chu Cẩn Vũ cũng như vậy với cô phải không nhỉ?
Hạ Chân Ngọc kinh ngạc đi tới, Trịnh Việt cũng hạ cửa kính xe xuống, cười nói “Lên xe đi, chúng ta đi làm.”
Hạ Chân Ngọc dè chừng nói “Ngày hôm qua không phải tôi đã nói với cậu phải tránh bị nghi ngờ hay sao? Sao mới sáng sớm cậu đã đến đây hả? Cậu muốn gì?”
Trịnh Việt nói “Đúng là cô nói rồi, nhưng tôi vẫn có thể không đáp ứng, dựa vào cái gì mà chỉ có vài câu của mấy bà tám lại khiến tôi mất quyền theo đuổi hạnh phúc của mình chứ?”
Hạ Chân Ngọc trong lòng trầm xuống, cô từ nhỏ đến lớn chẳng có ai theo đuổi, chả hiểu sao càng nhiều tuổi lại càng đào hoa thế này.
Vì vậy Hạ Chân Ngọc dùng ngữ khí vô cùng nghiêm túc nói với Trịnh Việt “Trịnh Việt, nếu như tôi hiểu lầm ý tứ trong lời nói của cậu thì cho tôi xin lỗi trước. Nhưng mà, nếu như ý cậu là thật sự có ý với tôi thì…, tôi chỉ có thể nói, rất xin lỗi, tôi không thể chấp nhận một người đàn ông ít tuổi hơn mình, hơn nữa, tôi cũng có bạn trai rồi.”
Trịnh Việt như thể không bất ngờ với câu trả lời thuyết phục của Hạ Chân Ngọc, vừa cười vừa nói “Cô không hiểu lầm ý tôi đâu, chính là tôi thích cô, muốn cô làm bạn gái của tôi. Hơn nữa, cô nói cô có bạn trai làm cái cớ cũng vô dụng thôi, tôi sớm đã thăm dò, cô căn bản là không có bạn trai, lời này không phải chính cô đã nói với chị Lâm và Trần Oánh sao? Nếu không những người khác còn cần phải giới thiệu đối tượng cho cô sao?”
Hạ Chân Ngọc bất đắc dĩ, chỉ có thể nói “Tôi chưa từng nói tôi chưa có bạn trai, chỉ nói là tôi chưa kết hôn, cậu thích tin hay không tùy cậu.” Nói xong Hạ Chân Ngọc liền gọi một chiếc taxi còn trống đi làm.
Đến cơ quan, Trịnh Việt một bước cũng không rời, cứ lẽo đẽo theo Hạ Chân Ngọc lên tầng. Hạ Chân Ngọc nhìn xung quanh không thấy có người mới quay ra nói với hắn “Cậu đi theo tôi làm gì?”
Trịnh Việt cười đùa cợt nhả nói “Sao lại bảo tôi đi theo cô? Hai người chúng ta không phải làm chung một văn phòng hay sao, nếu không tôi đi trước nhé?” Ngoài miệng Trịnh Việt tuy nói như vậy nhưng người vẫn không nhúc nhích, đứng nguyên tại chỗ.
Hạ Chân Ngọc tức giận chạy lên tầng đi thẳng vào văn phòng, Trịnh Việt sau khi đi vào mặc kệ Lâm Vi liền nói “Chân Ngọc, cô tưởng cô có thể chạy thoát khỏi tôi sao? Cô có dụ dỗ rồi, cô cố ý phải không?”
Lâm Vi nghe xong lời này, liếc nhìn Hạ Chân Ngọc, kết quả Hạ Chân Ngọc chẳng thèm quan tâm đến ai, nghiêng người mở máy tính xem tin tức.
Trịnh Việt cười ha ha mấy tiếng rồi loay hoay mở máy tính, Lâm Vi có chút tìm không ra manh mối, nhưng chẳng hiểu sao cô có cảm giác hai người kia giống như cặp tình nhân trẻ đang giận dỗi nhau vậy, lời của mình nói với Hạ Chân Ngọc chẳng lẽ giống như nước đổ lá khoai hay sao?
Mắt Hạ Chân Ngọc nhìn chằm chằm vào máy tính, trong lòng lại không yên được, cô thật sự không nói dối Trịnh Việt điều gì, hắn sinh ảo giác ở đâu cơ chứ? Chẳng lẽ lại từ chức, khó mà làm thế được, đổi công việc thì có chút hơi quá, nhưng nếu để Chu Cẩn Vũ biết chuyện này, không thể chỉ cãi nhau là xong được mất, anh đã dặn đi dặn lại cô lúc đi ghi danh, chính cô còn trêu chọc chuyện này thật sự không thể xảy ra được.
Hạ Chân Ngọc cắn môi nghĩ ngợi, tuy Trịnh Việt nói những lời kia, nhưng có thể chỉ là nhất thời đùa giỡn mà thôi, chỉ cần cô không để cho hắn thấy sắc mặt vui vẻ, lại cự tuyệt rõ ràng, hắn còn có thể như vậy nữa sao? Đến lúc đó vừa giải quyết được vấn đề, Chu Cẩn Vũ cũng sẽ không biết, vì vậy Hạ Chân Ngọc quyết định không thèm quan tâm đến Trịnh Việt.
Suy nghĩ của Hạ Chân Ngọc rất tốt, nhưng cô thật sự không biết, cô càng có thái độ này, hơn nữa thái độ của Trịnh Việt trước mặt người khác cứ mập mờ không rõ, suốt ngày hở ra là trêu chọc nói chuyện với Hạ Chân Ngọc, e rằng trong mắt người khác thực sự đã trở thành quan hệ không minh bạch rồi.
Cùng khi đó, Chủ nhiệm Trương Trương Chí cũng nghe nói về chuyện của Hạ Chân Ngọc và Trịnh Việt, cũng có chút bực mình, chuyện này hắn làm sao mà quản nổi đây. Thứ nhất, hắn không biết rõ Trịnh Việt và Hạ Chân Ngọc có phải thật sự chỉ là bạn bè nam nữ bình thường hay không, nhưng nếu không phải thật, hắn có thể làm gì được, dù gì đi nữa thì hắn cũng không thể đắc tội được.
Hao tổn tâm trí suy nghĩ vài ngày, Trương Chí vẫn quyết định đi tìm Trịnh Việt hỏi tình hình, bởi vì Trịnh Việt tuổi còn nhỏ, hắn có thể xuất phát từ góc độ trưởng bối. Hạ Chân Ngọc lại không giống như vậy, dù sao cô cũng là phụ nữ, vạn nhất nếu xảy ra hiểu lầm hắn sẽ bị nàng trách cứ, chắc chắn là không dễ nói chuyện được.
Gọi Trịnh Việt vào phòng làm việc của mình, Chủ nhiệm Trương nói “Tiểu Trịnh à, cha cậu giao cậu cho tôi, nhưng tôi đối xử với cậu như con trai mình, thế nên hôm nay tôi chỉ muốn nói chuyện với cậu chứ không muốn gì nhiều.”
Trịnh Việt cười nói “Chủ nhiệm Trương, ông yên tâm đi, tôi đồng ý sẽ không nói bất cứ điều gì với cha tôi”
Nếu thật có chuyện gì, cậu không nói thì tôi cũng nói, Chủ nhiệm Trương nghĩ thầm trong lòng.
Chủ nhiệm Trương ho khan một chút rồi nói “Gần đây tôi nghe được không ít tin đồn không hay về cậu và Tiểu Hạ, cậu là một chàng trai trưởng thành ngược lại không sao, nhưng Tiểu Hạ là cô gái chưa kết hôn, mắc phải lời đồn không minh bạch như thế thật không hay cho lắm, tổn thương cũng sẽ rất lớn, cậu có hiểu ý tôi không?”
Trịnh Việt biểu lộ nghiêm chỉnh lại, nói “Chủ nhiệm Trương, tôi và Chân Ngọc, trai chưa vợ, gái chưa chồng, có phát sinh quan hệ thì cũng là bình thường mà, hơn nữa tôi cũng thật sự muốn theo đuổi cô ấy, điểm đó tôi hoàn toàn không phủ nhận, nếu không thì tôi công khai tuyên bố là được rồi.”
Chủ nhiệm Trương hỏi “Tuyên bố cái gì?”
Trịnh Việt đương nhiên nói “Tuyên bố Chân Ngọc là bạn gái của tôi!”
Chủ nhiệm Trương vội vàng hỏi “Hai người các cậu đã nói yêu nhau rồi à?”
Trịnh Việt cười nói “Thật ra thì chưa, tôi đang cố gắng theo đuổi người ta, vừa rồi là muốn mượn đề nghị của Chủ nhiệm Trương, bịa ra trước rồi thật sau, đến lúc đó cô ấy muốn chạy cũng không thoát, nếu thành công tôi còn phải mời ông ăn cơm mới đúng đấy.”
Chủ nhiệm Trương nói “Đừng có liều! Tiểu Hạ đã không đồng ý, cậu cũng đừng có làm ảnh hưởng đến người nhà cậu, nếu không tôi sẽ nói cho cha cậu biết đấy!”
Trịnh Việt càng cười vui vẻ “Ông đi đi, cha tôi không thể quản nổi tôi, nếu không tôi có thể đến chỗ ông làm việc hay sao? Hơn nữa, tại sao tôi không thể theo đuổi Hạ Chân Ngọc, bởi vì cô ấy lớn tuổi hơn tôi? Lý do này thật quá buồn cười!”
Chủ nhiệm Trương căn bản không thể làm cho Trịnh Việt thông suốt, chỉ có thể cho hắn về trước, đặt tay lên trán phiền não, suy nghĩ đến trưa vẫn cảm thấy tốt nhất nên tránh khỏi chuyện này, vì vậy hắn gọi điện cho cha Trịnh Việt nói rõ mọi chuyện, như thế thì Trịnh Việt nếu thật có xảy ra chuyện gì thì hắn cũng chẳng liên quan.
Chủ nhiệm Trương nói chuyện điện thoại với cha Trịnh Việt gần một giờ mới dập máy, uống ngụm nước trà rồi lại gọi điện cho Thư ký Đỗ, sau này Tiểu Hạ có oán hắn đi nữa cũng không thể đắc tội với Trưởng thư ký Đỗ được, mấy đứa trẻ này chẳng hiểu sao lại không để cho người ta bớt lo được vậy chứ?
Thư ký Đỗ nhận được cuộc gọi từ văn phòng chuyển đến thì thấy có chút kì quái, Chủ nhiệm Trương ở cục bất động sản, là cục nào, Chủ nhiệm Trương nào nhỉ? Anh chẳng có ấn tượng gì cả.
Đợi đối phương nói đến Hạ Chân Ngọc anh mới kịp phản ứng, nhất thời không biết Chủ nhiệm Trương gọi điện làm gì, chẳng lẽ Hạ Chân Ngọc làm việc không tốt sao?
Vì vậy Thư ký Đỗ vừa cười vừa nói “Chào chủ nhiệm Trương, đãng lẽ tôi phải đi thăm hỏi ông sớm hơn, không ngờ ông lại gọi điện đến đây trước.”
Chủ nhiệm Trương vội vàng nói “Anh đừng nói vậy, tôi vui mừng còn chẳng kịp, Trưởng thư ký Đỗ đưa người đến chỗ tôi thì cũng là con tôi, nghĩa là đã coi trọng Trương Chí tôi, không xem tôi như người ngoài rồi!”
Thư ký Đỗ khách khí nói “Vậy thì tốt, Tiểu Hạ xin nhờ ông chiếu cố cho, nếu có chuyện gì thì nói với tôi ngay nhé, đều là người trong nhà cả, không việc gì phải băn khoăn.”
Chủ nhiệm Trương nói “Haizzz, sở dĩ tôi gọi điện cho anh thật đúng là có chuyện, không nói sợ sau này anh lại oán tôi, cho nên bây giờ tôi đành nhiều lời chút vậy. Thật ra cũng không phải chuyện lớn gì, chỉ là Tiểu Hạ gần đây cùng với sinh viên mới tới cơ quan chúng tôi nói chuyện yêu đương, theo lý thuyết thì tư tưởng hiện đại cũng cởi mở hơn rồi, con gái lớn tuổi hơn cũng không có vấn đề gì, nhưng sinh viên mới tớ này, hắn là…”
Thư ký Đỗ chẳng quan tâm Chủ nhiệm Trương nói cái gì, vừa uống một ngụm trà, nghe đến Hạ Chân Ngọc nói chuyện yêu đương cùng người khác, không để ý đến hình tượng phun thẳng ra ngoài.
Thần kinh lập tức căng cứng, Thư ký Đỗ ngắt lời Chủ nhiệm Trương nói “Chủ nhiệm Trương, ông chắc chắn Tiểu Hạ cùng cái cậu sinh viên kia nói yêu nhau chứ, cả hai đều thừa nhận ư?”
Chủ nhiệm Trương dừng một lúc, nghĩ thầm Thư ký Đỗ không hiểu trọng điểm ông muốn nói hay sao? Trọng điểm ở đây không phải là hai người họ yêu nhau, mà là người đứng sau của cả hai phía và gia thế của họ. Trịnh Việt là con trai Trưởng phòng Trịnh, Tiểu Hạ ngoài trừ biết là họ hàng