Một mùa xuân yên ấm vô sự đã trôi qua, sinh nhật Trình Tranh là vàođầu tháng Tám, trước ngày sinh nhật tới mười mấy hôm, anh đã liên tụcnhắc nhở Tô Vận Cẩm không được quên. Tô Vận Cẩm vẫn đang nghĩ ngợixem tặng anh thứ gì thì ổn, anh trước sau vẫn nhấn mạnh rằng nhữngthứ mua được bằng tiền tất thảy đều không thích. Mà bố của TrìnhTranh–Trình Ngạn Sinh – tuy luôn không chủ trương nuông chiều con traivề mặt vật chất, thế nhưng sinh nhật con trai hai mươi ba tuổi, ông vẫncùng với vợ - Chương Tấn Nhân – tặng cho con một món quà lớn, còn nóilà sẽ mang lại cho cậu quý tử một bất ngờ thú vị.
Để bảo đảm chắc chắn là đến ngày sinh nhật có thể cùng Tô Vận Cẩmtận hưởng trọn vẹn thế giới chỉ hai người, các hoạt động chúc mừng sinhnhật của Trình Tranh với đồng nghiệp, bạn bè đã bắt đầu từ mấy hôm trước đó.
Tối hôm ấy Tô Vận Cẩm ở nhà một mình, đang chơi dở ván cờ thì nhận được điện thoại của nhà, hóa ra là dượng gọi bằng di động tới. Mấy năm nay, dượng rất ít khi tự mình nói chuyện với cô, có việc gì thường vẫn là mẹ cô truyền đạt lại, lần này Tô Vận Cẩm lờ mờ dự cảm có việc gì đó sắp xảy ra.Có lẽ mọi sự tình trên thế gian này đều như vậy, anh càng sợ hãi điều gì, thì điều ấy càng dễ đổ ụp xuống anh. Lời của dượng mới chỉ nói được một nửa, lòng dạ Tô Vận Cẩm đã phủ lớp sương mù.Hóa ra sức khỏe của mẹ cô một thời gian dài trở lại đây không tốt, vẫn ngỡ rằng chỉ là bệnh phụ khoa thông thường, ai dè hai tháng trước thực tình chịu không nổi nữa, tới bệnh viện thực hiện kiểm tra tổng thể, mới phát hiện ra là ung thư cổ tử cung giai đoạn giữa, lúc ấy kinh hãi đến mức dượng hoàn toàn không có cách nào cả, chỉ ngay lập tức để mẹ cô nhập viện luôn. Phẫu thuật và điều trị cần một món tiền lớn, mẹ cô không có bảo hiểm điều trị, dượng từ lâu cũng chẳng được sung túc như hồi đầu. Để giải quyết việc gấp trước mắt, ông không còn cách nào khác phải lén lút tạm dùng khoản công quỹ của xưởng may mặc mà ông đang phụ trách.Đây thực ra là kế được suy tính đâu đấy rồi, theo cách nghĩ của ông, đến cuối năm kiểm tra sổ sách thì nghĩ cách bù vào là xong. Nhờ vào việc chữa trị kịp thời từ khoản tiền này, bệnh của mẹ coi như đã được ổn định, ai ngờ người tính không bằng trời tính, tháng Tám tất cả doanh nghiệp từ trên xuống dưới đều triển khai hoạt động kiểm tra sản xuất và rà soát vốn, sắp tới sẽ kiểm tra đến xưởng của dượng, nhưng nhất thời biết đến đâu vay mượn mà bù lấp vào chỗ thiếu hụt này chứ? Nếu trong quá trình kiểm tra rà soát mà phát hiện ra khoản tiền đã đem ra sử dụng kia, bát cơm vừa mới kiếm được này tuyệt không thể giữ cho vững được nữa, danh dự nửa đời người của dượng cũng sẽ tan tành mây khói. “Rốt cuộc là bao nhiêu tiền?” Tô Vận Cẩm ra lệnh cho bản thân phải bình tĩnh, nhưng giọng nói đã không nén nổi run rẩy.
“Mười một vạn bốn nghìn.”
“Mười một vạn…”, giọng Tô Vận Cẩm như đang rên rỉ.
“Vận Cẩm, con phải biết là bệnh tình mẹ con cần phải hóa trị, lại còn thuốc thang…”, dượng vội vàng nói.
“Đấy là mẹ con! Mẹ ruột của con! Tại sao ngay từ đầu dượng không nghĩ đến việc báo với đứa con gái này, mà lại đi dùng cái thứ tiền không được phép động tới đấy? Tại sao?”, Tô Vận Cẩm không kiềm chế nổi cắt ngang lời của dượng, nước mắt như mưa. “Hai tháng rồi, dượng và mẹ không giấu nổi nữa mới nói với con, hai người rốt cuộc muốn con phải làm sao đây?”
Dượng của Vận Cẩm sợ lặng người, nói năng càng lắp bắp lộn xộn hơn,
“Vận Cẩm…Không phải thế mà…Dượng định bảo là mẹ con hiện giờ đã tạm thời không việc gì rồi. Dượng với mẹ sở dĩ lúc đầu không nói gì với con là vì, một mặt mẹ con sợ con sẽ lo lắng, mặt khác nữa cứ cho là nói với con rồi, con vừa mới đi làm, cũng chẳng lấy đâu ra từng nấy tiền…
Dượng biết Trình Tranh có tiền, lúc đầu cũng định nhờ con mở lời với cậu ta… Dượng nói là vay, chứ không cần cậu ta phải chokhông. Thế nhưng mẹ con bảo, sợ con hỏi cậu ta vay tiền, từ nay về sau trước mặt cậu ta càng không ngẩng đầu lên nổi… Con không nói, dượng cũng biết, con là một người mạnh mẽ cầu tiến, dượng vô tích sự, có những việc có thể làm con khó chịu… Mẹ con không nói thì dượng cũng không biết, dượng là người tục tằn. Thế nhưng mẹ con lấy dượng rồi, dượng không muốn mẹ con gặp chuyện chẳng lành, vốn vẫn ngỡ rằng qua được đận này là ổn rồi, ai ngờ lại đen đủi thế… Vận Cẩm…Dượng thực ra không còn cách nào khác mới gọi điện cho con, mẹ con không biết đâu. Dượng chỉ sợ nếu mà việc này bị tra ra, thì ngay cả đến Tổng giám đốc Chương cũng chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn vào nữa…”. Tô Vận Cẩm như người mất hồn, đặt điện thoại xuống, những vệt nước mắt còn chưa khô hẳn lấm lem trên gương mặt, cảm thấy một nỗi đau tê dại. Hóa ra cô là đứa con gái thê thảm, thất bại nhường này, mẹ mắc thứ bệnh quái ác ấy, cô lại không hề biết gì. Dượng nói không sai, cứ cho là báo tin cho cô, cô cũng có thể làm được gì đây? Cô không có tiền. Hỏi vay Trình Tranh ư?
Đến dượng cũng biết là cô không thể mở miệng nói lời ấy được, suy cho cùng tính mạng của mẹ hay là lòng tự trọng của cô quan trọng hơn? Lẽ nào cô là thứ người lạnh lùng đến vậy?
Tô Vận Cẩm cảm thấy cả trái tim như sắp sửa vỡ toác, việc mà cô sợ hãi nhất đã xảy ra, thế nhưng cô chẳng biết trách móc ai cả. Tất thảy hệtnhư cục thế mà vận mệnh đã an bài, cô cứ từng bước từng bước né tránhnó, thì từng bước từng bước sa chân vào giữa. Như thể đột nhiên sựctỉnh, cô thoăn thoắt mở ngăn kéo, móc ra tất cả các sổ tiết kiệm và thẻtài khoản, một vạn năm nghìn tệ, đây là tất cả tích cóp của cô, cô lại giởsố điện thoại ra, gọi cho người đầu tiên là Mạc Úc Hoa. Mạc Úc Hoacòn chưa tốt nghiệp đại học, ngay lập tức bằng lòng cho cô vay tất cả sốtiền dành dụm được, có điều chỉ vài nghìn. Tiếp đó cô lần lượt gọi chomấy bạn cùng phòng và bạn học có quen biết từ hồi đại học, mọi ngườiđều chẳng dư dật gì, anh một chút tôi một ít, tổng cộng cũng chưa đếnhai vạn, thêm khoản tích cóp của cô nữa, cùng lắm là được bốn vạn, sovới mười một vạn, số còn thiếu chẳng phải chỉ là chút đỉnh. Tô Vận Cẩmnắm chặt cuốn sổ tiết kiệm mỏng manh, cảm thấy như từng lỗ chân lôngtrên cơ thể đều bị lùa thông thống. Lúc tiếng chuông điện thoại vang lên, cô hốt hoảng giật mình, nhấc lên,hóa ra là Trình Tranh. “Vận Cẩm, em xuống đây, anh ở dưới nhà đợi em,nhanh lên”, giọng của anh lộ vẻ hớn hở bí mật, như thể truyền về từ mộtthế giới khác vậy.
Tô Vận Cẩm máy móc kiếm một chiếc khăn ướt lau lau mặt, cất gọn sổtiết kiệm rồi lật đật xuống nhà, vừa bước ra khỏi thang máy, đã thấyngay Trình Tranh đứng ngay bên cạnh một vật gì đó rất lớn, nhìn cô cườirạng rỡ vô cùng, “ Vận Cẩm, em xem này, hóa ra đây chính là cái ngạcnhiên thú vị mà ông bà cụ nhà anh đã nói. Phiên bản màu xanh sẫm cósố lượng hạn chế của Hummer H2, hôm nay cử riêng người đánh qua đây,không ngờ con mắt của người chỉ quen nghiên cứu khoa học như ông cụlại khá thế này”.
Tô Vận Cẩm ngơ ngẩn nhìn chiếc xe việt dã lộng lẫy phô trương trướcmắt, nhất thời không biết nói gì. Trình Tranh ngỡ là cô cũng ngạc nhiênđến ngẩn người hệt như anh lần đầu tiên nhìn thấy, liền kéo cô lên ngồiở hàng ghế lái. “Anh đưa em đi lượn một vòng… Nhìn thấy chưa, ở đâycòn trang bị cả hệ thồng cần gạt tự cảm ứng trong thời tiết mưa tuyếtnữa, lại còn hai màn hình…”, Trình Tranh giảng giải cho cô nghe, Tô VậnCẩm thì hỏi lại hệt như phản xạ có điều kiện, “Cái xe này bao nhiều tiềnthế?”.
Trình Tranh chau mày nghĩ ngợi, rồi nói, “Vào khoảng năm sáu mươi vạngì đấy, anh cũng không rõ giá tiền cụ thể, mà quan tâm nó bao nhiêulàm gì. Cái này cả thế giới sản xuất không quá tám trăm bảy mươi chiếc,có tiền cũng chưa chắc đã mua được đâu”.
“Thế nhưng không có tiền thì càng không màng tới nổi. Hơn năm mươivạn…” Tô Vận Cẩm lắc đầu cười nhăn nhó, chẳng qua cũng chỉ là mộtmón quà sinh nhật, một món đồ chơi kềnh càng, nhưng có lẽ lại là consố không tưởng ở chỗ sống chết hiểm yếu của những người túng quẫn.
“Đừng tưởng là bố anh phóng khoáng nhường này, nếu mà ông cụ ra tayrộng rãi thế, cục phòng chống tham nhũng sẽ mò đến rầy rà ngay, chắcchắn lại là tiền mẹ anh ném rathôi”, Trình Tranh nhìn cô nói.cô Vận Cẩm xoay đầu anh nhìn thẳng ra phía trước, “Bố mẹ đã tặng xe
cho anh, thì phải lái cho cẩn thận mới được”.Cô vốn định nói với anh điều gì? Giờ thì cô chẳng còn muốn nói gì nữarồi.
Ngày hôm sau, Trình Tranh nằng nặc đòi đưa cô đi làm. Chiếc xe lộng lẫyphô trương trên suốt đường đi đã thu hút biết bao nhiêu sự chú ý, saukhi bước vào công ty, những đồng nghiệp hiếu kì của cô lũ lượt đến thămdò chỗ cô, ngưỡng mộ cô tốt số, trèo được cành cao. Tô Vận Cẩm trướcsau chỉ lặng lẽ không hé một lời, cũng may bình thường cô cũng ít nói,nên lúc này cũng không đến nỗi đắc tội với đồng nghiệp.
Buổi trưa trước giờ nghỉ, Vận Cẩm gọi điện thoại cho Thẩm Cư An, đếnchiều, tám vạn tệ đã y hẹn chuyển vào tài khoản của cô, cô tức tốcchuyển tổng cộng mười hai vạn cho dượng.Trong lòng Tô Vận Cẩm thầm cảm ơn Thẩm Cư An đã không hỏi nhiều,chẳng chút do dự đưa tay giúp đỡ, nhưng cô cũng hiểu rằng mượn tiền ởchỗ anh thực ra chỉ là bước đường cùng. Không nói đến quan hệ chồngchéo khăng khít giữa anh với Trình Tranh, chỉ riêng mối tình nhập nhằngmột thời giữa cô và anh thôi cũng đã không nên dây dưa tiền nong vớianh rồi, không đến mức cùng đường không lối thoát, cô cũng sẽ không đibước này. Thực ra, dù biện bạch thế nào đi chăng nữa, cô cũng vẫn nên cầu cứu Trình Tranh, vì hiện giờ anh mới là người gần gũi với cô nhất. Nếu ngay từ lúc mẹ phát hiện ra bệnh tình đã lập tức báo cho cô biết, thì dù có khó xử, cô cũng vẫn mở miệng nói ra, suy cho cùng chẳng có gì quan trọng hơn bệnh tình của mẹ. Thế nhưng mẹ và dượng vì nghĩ đến cảm nhận của cô mà đã lựa chọn cách cực đoan như thế này, cô càng chẳng còn mặt mũi nào đối diện với Trình Tranh. Xưởng may hiện giờ dượng làm việc là phân xưởng nằm trong công ty con thuộc tập đoàn của mẹ Trình Tranh - Chương Tấn Nhân. Tuy chút lỗi lầm dượng phạm phải này khó mà kinh động đến lãnh đạo cấp cao của tập đoàn, nhưng vì Tổng giám đốc Chương đã đích thân tiến cử, lại thêm cả quan hệ về phía Tô Vận Cẩm nữa, mọi thứ không thể đơn giản cho được. Cô không muốn kinh động đến nhà họ Trình, chỉ muốn để dượng âm thầm bù tiền vào cho đủ, khiến tất thảy sự việc hóa giải thành không, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì hết. Còn số tiền và ơn nghĩa của Thẩm Cư An, cô sẽ nghĩ cách dần dần hoàn trả. Anh không phải là chồng cô, cô có thể tuyệt nhiên thoải mái mà coi tiền và ơn nghĩa ấy là món nợ, một khi đã là nợ thì sẽ có ngày trả sạch.
Buổi tối hôm ấy, cô mang nỗi mệt mỏi trở về căn nhà của hai người, vừa mở cửa đã nhìn thấy Trình Tranh ngồi trên sofa. Nghe tiếng động, anh bèn ngoái đầu lại, nhìn cô với ánh mắt có đôi phần xa lạ. Tô Vận Cẩm trong lòng ít nhiều đã hiểu ra, có lẽ sự tình rốt cuộc chẳng thể giấu anh nữa. Biết trước không thể né tránh được, cô quả quyết đi thẳng tới trước mặt anh, ngồi xuống chiếc sofa đối diện.
“Lúc nãy Tiểu Văn, bạn cùng phòng kí túc ngày xưa của em, gọi điện thoại đến, nói là nhà cô ấy dạo này có việc. thế nên số tiền cố ấy định cho em vay để khám bệnh cho mẹ tạm thời không đưa em đư