Trung học là một giai đoạn nhạy cảm, đặc biệt là chuyện tình yêu giữa các cô cậu học sinh, vừa không giống cái dại dột ngốc nghếch thời cấp II, nhưng cũng khác xa với cái thoải mái công khai ở bậc đại học. Trong tim những thanh niên nam nữ tuổi mười bảy, mười tám, ai lại không có ít nhiều tâm sự thầm kín, nhưng đến lúc lộ ra ánh sáng, vẫn không thể tránh khỏi bị chụp lên cái mũ “yêu sớm”, trở thành đề tài bàn tán nóng hổi số một của bạn bè cùng trường cùng lớp.
Sự tình giữa Trình Tranh và Tô Vận Cẩm ở lớp Tự nhiên 3 đã trở thành chủ đề bàn tán mới nhất ngoài giờ học của bạn bè cùng khối lớp. Ban đầu nhiều người còn tỏ thái độ hoài nghi, anh chàng Trình Tranh – học hành thể thao nổi trội, diện mạo xuất chúng, bình thường lại không thích tiếp xúc với nữ sinh – làm sao có thể ghép đôi với Tô Vận Cẩm mờ nhạt chẳng ai hay biết? Trước khi xuất hiện chủ đề gắn liền với Trình Tranh, rất nhiều người không biết Tô Vận Cẩm rốt cuộc là ai.
Thế nhưng, có biết bao nhiêu “người mục kích” màn giằng co ở cửa sân bóng đều kể rõ ràng xác thực, mọi người nhớ lại đầy đủ chi tiết về cách cư xử vô cùng đặc biệt của cậu chàng với cô nàng khi xưa, hồi đầu chỉ cho là thuần túy nhìn không thuận mắt, giờ xem ra chỉ là cái ngượng ngùng giữa những người đang yêu mà thôi.
Bất kể những lời đồn đại sau lưng của bạn bè sôi nổi ra sao, hai nhân vật chính của chủ đề lại có vẻ chẳng mảy may động tâm. Trình Tranh đương nhiên là hằng ngày phải làm gì thì làm nấy, ai mà nhắc tới, cậu chàng đều tỏ vẻ chẳng có gì liên quan đến các người; còn Tô Vận Cẩm bấy lâu nay im hơi lặng tiếng, phải đối diện với những chỉ trỏ này nọ trên hành lang lớp học và những lời thì thào đằng sau lưng đều coi như không nghe không biết. Hai người ai cũng không biện giải gì, nhưng tù sau ngày hôm ấy cũng không hề bắt chuyện với nhau.
Người đầu tiên không nín nhịn được là Chu Tử Dực, ngó bốn phía không có người, bèn kéo Trình Tranh qua, dè dặt thăm dò, “Này, mọi người đều đang nói là cậu lằng nhằng tình ái với ‘em gái quê’ đấy, cậu… đừng nói với tớ là thật đấy nhé!”
“Cái gì mà ‘gái quê’, cậu đừng có gọi người ta cái kiểu đấy.”
“Hà hà, lại còn bắt đầu bảo vệ con nhỏ đó cơ đấy, A Tranh, không phải là cậu thích Tô Vận Cẩm thật đấy chứ?”
“Tôi thích cô ấy cũng có tác dụng gì, cô ấy đâu có thích tôi.” Trình Tranh mặt mũi rầu rĩ.
Chu Tử Dực cẩn thận săm soi dáng vẻ của Trình Tranh, đúng là cậu ta không nói đùa hay là nói ngược, “Tớ bảo này, A Tranh à, không phải là cậu bị Tô Vận Cẩm dùng cái miếng băng ấy đập vào cho thành ngu dại rồi chứ, cậu với con nhỏ đó, thật chẳng ra cái thể thống gì cả.”
“Khỉ gió, cậu mới bị cái thứ của nợ gì đấy đập cho thành ngu dại, tôi với cô ấy làm sao? Đúng rồi…”, Trình Tranh hệt như vừa đột ngột nhớ ra điều gì đó, ghé mắt ngó Tử Dực nói, “Tôi hỏi cậu, hôm ấy ở cửa sân bóng cô ấy cứ nhìn cậu đăm đăm làm gì?”
“Quái quỷ, tớ làm sao mà biết cô tat nhìn tớ làm gì, có ông giời làm chứng, học cùng lớp lâu như thế tớ với cô ta chưa nói với nhau nửa lời, chẳng phải là con mắt của ai cũng ‘độc đáo’ như cậu thế đâu ạ. Có điều… nói đi cũng phải nói lại, có khi tại cô ta cảm thấy tớ đẹp trai hơn cậu.”
“Xì…” Trình Tranh nhìn cái chàng tự mê đắm bản thân đó, làm ra vẻ không thèm chấp, xong bước đi luôn. Chu Tử Dực ở đằng sau lưng bồi thêm một câu chẳng có chút thiện ý: “Nếu Tiểu Mạnh Tuyết tội nghiệp mà biết cậu phải lòng cái con bé nhà quê đó, không biết là đau lòng đến cỡ nào nữa.”
Trình Tranh ngoái đầu lại, nghiêm mặt, “Nói năng linh tinh vừa thôi!”
“Mạnh Tuyết cậu có thể không để ý, còn chỗ Lão Tôn thì cậu không thể không đếm xỉa gì, mọi người đều đang bàn tán việc của các cậu, ông ấy có muốn không biết cũng khó.” Câu nói này thì không phải đùa vui. Lão Tôn là giáo viên chủ nhiệm lớp bọn họ, bị học sinh gán vào chữ “Lão”, thực ra tuổi cũng không nhiều, sau khi tốt nghiệp một trường Đại học Sư phạm trọng điểm ở tỉnh ngoài, về đây giảng dạy đã được năm năm, là giáo viên môn Vật lý kiêm chủ nhiệm lớp Trình Tranh. Lão Tôn chưa kết hôn, sau giờ học cũng thường xuề xòa hỉ hả với đám nam sinh, trên sân bóng cũng cá mè một lứa, nhưng chỉ cần ở cương vị giáo viên, nhất là giáo viên chủ nhiệm, thì chưa từng tỏ ra kiêng nể gì với chuyện yêu sớm của học sinh.
“Cậu bớt cái mồm quạ khoang xui xẻo đi.” Lòng dạ Trình Tranh bỗng chùng xuống.
Tận đến giờ tự học buổi tối, đến lúc Trình Tranh trông thấy Tô Vận Cẩm sau khi bị Lão Tôn mời ra khỏi phòng học một mình để nói chuyện trở về, sắc mặt đôi phần nhợt nhạt, mới biết đúng là đã trúng phải lời nói xui xẻo từ cái mồm quạ khoang của Chu Tử Dực. Thực ra cậu không hề sợ Lão Tôn kiếm cậu rầy la, chỉ là không muốn cô đụng phải chuyện thế này. Mấy ngày gần đây, cô cứ luôn coi cậu là thứ vô hình, bây giờ sợ rằng càng ghét cậu hơn.
Quả đúng như vậy, Tô Vận Cẩm trở về chỗ ngồi chưa đến một phút, Trình Tranh cũng bị Lão Tôn gọi ra ngoài lớp học. Lão Tôn dẫn cậu đến bên một hòn giả sơn cách lớp học không xa. Vừa đứng yên chỗ, Trình Tranh đã đút hai tay vào túi quần đồng phục, hoàn toàn thực hiện xong khâu chuẩn bị tâm lý, ung dung thoải mái chờ đợi lời khai cuộc của Lão Tôn. Lão Tôn trông thấy dáng bộ này của cậu, cơn tức giận không gọi cũng đến, giận mình không thể dạy dỗ cậu tử tế nên người. Một học sinh ưu tú xuất sắc như thế, năm thư ba trung học, thông minh thiên bẩm, lại chịu khó học hành, thành tích ổn định, trước nay điều độ hiếm có, hoàn toàn là một học trò ngoan không phải phiến bận, vì đâu vào thời điểm cách kỳ thi đại học có một tháng lại không giữ gìn cho trót cơ chứ?
Lão Tôn hắng giọng, đã tìm được lời khai cuộc, “Em nói xem nào, gần đây giữa em với Tô Vận Cẩm trong lớp có chuyện gì?”
“Thầy Tôn, lời này của thầy là câu nghi vấn hay là tự hỏi đáp ạ? Nếu là tự hỏi đáp thì không cần câu trả lời của em nữa.”
Lão Tôn không nể nang gì, nói luôn: “Em không phải quan tâm tôi nói câu gì, chỉ cần cho tôi biết tin đồn gần đây về việc em với Tô Vận Cẩm manh nha yêu sớm liệu có phải là thật không, nếu như không phải thì…”
“Là thật đấy ạ,” Trình Tranh ngắt lời thầy, ánh mắt thành thật.
Lão Tôn tức điên, run run chỉ một ngón tay vào đứa học sinh cao hơn thầy nửa cái đầu trước mặt, “THế này là tại làm sao? Em không biết là nhà trường nghiêm cấm chuyện yêu đương sớm hay sao? Thế này sẽ ảnh hưởng đến thành tích và tiền đồ của em đấy, em có hiểu không?”
“Em cũng không biết là tại sao nữa, thầy có biết không hở thầy?”
Trông dáng vẻ dò hỏi thực thà của Trình Tranh, Lão Tôn cố ép bản thân hít thở sâu, “Em có ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề không hả?”
Trình Tranh mặt mũi vô tội, “Em vẫn luôn cảm thấy chuyện này rất nghiêm trọng.”
Lão Tôn nhìn lên trời, thời gian giảng dạy của thầy tuy chưa phải là dài, nhưng những trường hợp yêu sớm thì đã gặp không ít. Bị giáo viên tìm gặp nói chuyện, có đứa một mực phủ nhận, có đứa hổ thẹn vô cùng, còn như hai người buổi tối hôm nay thì xưa nay chưa từng thấy bao giờ.
Vừa nãy, nữ sinh Tô Vận Cẩm bị thầy giáo gọi ra, lúc bắt đầu mọi thứ đều bình thường, Lão Tôn chưa mở miệng cô đã đỏ bừng mặt, cắn chặt môi, tuyệt nhiên là dáng vẻ biết lỗi với thầy giáo, nhưng dần dà thầy cảm thấy không ổn. Bất kể thầy thao thao bất tuyệt nghiêm nghị giải thích lý lẽ, khôn khéo thuyết phục tình cảm với cô, nêu ra một loạt hậu quả của việc yêu sớm hay gì gì đi chăng nữa, môi cô vẫn cứ mím chặt, từ đầu đến cuối không nói một lời, đến vẻ mặt cũng không hề thay đổi, tận đến lúc bản thân Lão Tôn cũng cảm thấy cứ tiếp tục nói một mình thì hơi không bình thường, mới đành phải thả cho Vận Cẩm về lớp. Đổi lại đến người này thì ổn hơn, có hỏi có đáp, nhưng Lão Tôn lúc này lại hoàn toàn đánh mất sự hăng hái trong những lời dạy dỗ.
“Nghe này, Trình Tranh, với điều kiện của em, sau khi lên đại học rồi kiểu gì mà chẳng tìm được bạn gái cơ chứ, sao phải vội vàng lúc này?” Lão Tôn thở dài nói.
Trình Tranh im lặng. Lão Tôn tiếp tục: “Ở tuổi này của em, nhất thời mê mẩn cũng là bình thường…”
“Thế nhưng em mê mẩn rồi, cô ấy vẫn còn tỉnh táo, có coi là bình thường không ạ?”
“Ý em nói Tô Vận Cẩm không có ý gì với em?”
“Thầy ơi, vừa rồi thầy nói chuyện với cô ấy, cô ấy có nói gì với thầy không ạ?”
“Em ấy chẳng nói gì cả.”
“Đến phủ nhận cũng không ạ?” Trong mắt Trình Tranh lóe lên một luồng sáng.
Lão Tôn lấy tay xoa cằm, “Phủ nhận? Cái này lại không… Dừng, dừng!”, thầy dường như vừa mới sực tỉnh, “Để làm gì, tôi đến để nói chuyện cho rõ cái nguy hại của việc yêu sớm với em, không phải đến làm cố vấn ái tình.”
“Nói thật thì, thầy Tôn, thầy cảm thấy cô ấy thế nào ạ?” Trình Tranh bất chấp sống chết hỏi.
“Tô Vận Cẩm à, thoạt nhìn không có gì bắt mắt, nhưng nhìn kỹ thì khá thanh tú… Trình Tranh, đủ rồi đấy, bây giờ em lập tức quay về phòng học cho tôi.” Tối nay Lão Tôn quả nhiên đã bị hai con người này làm cho phát điên.
Trình Tranh nhún vai, ngoan ngoãn đi về lớp học, cơ hồ nhớ ra điều gì lại dừng bước, nói với Lão Tôn đang tràn trề thất bại: “Thầy yên tâm đi, thầy Tôn ạ, kỳ thi đại học em sẽ dốc toàn bộ sức lực.”