Cả thời kì cô mang thai, anh chưa bao giờ rời khỏi cô một ngày. Để mua cho cô một món ăn vặt, anh có thể chạy khắp Hồng Kông, đến mùa thu, cô vô tình nhắc tới khoai lang, anh lập tức gác lại công việc, cùng cô bay về Tân Giang.
Sau bảy tháng, anh tắm rửa cho cô, đi giầy cho cô, đi dạo cùng cô, nghe âm nhạc dưỡng thai, xem phim về các cảnh đẹp.
Bất cứ lúc nào cô cũng có thể cảm nhận được sự quý trọng của anh.
Cô thề, vì sự quý trọng này, cô phải làm cho anh càng hạnh phúc hơn.
Bùi Địch Văn lo lắng thở dài nhìn cô.
Rốt cục sau khi đau hai ngày một đêm, chắt trai của vua địa ốc Hồng Kông Bùi Thiên Lỗi đã nhẹ nhàng đi tới thế gian này, không còn hành hạ bố mẹ nó nữa.
Số tử vi cho thấy nó sinh vào giờ đại phú đại quý, một đời siêu phàm nổi bật.
Milan đưa tin này trước tiên.
Bùi Thiên Lỗi hơn tám mươi tuổi mừng rỡ như điên, đích thân đặt tên cho chắt là Bùi Hạo Nhiên, lập tức sang tên một nửa cổ phần của mình cho nó.
Sau đó, theo miêu tả của y tá phòng sinh, khi con trai ra đời, vẻ mặt Bùi Địch Văn đứng cạnh vợ rất kì dị, giống như cười lại giống như khóc, bàn tay nắm tay vợ không ngừng run rẩy.
Sản phụ và con trai được đưa lại phòng bệnh, Thư Sướng đủ ngủ một đêm, hôm sau tinh thần mới đỡ hơn một chút. Phòng bệnh yên lặng, vừa mở mắt ra Thư Sướng đã nhìn thấy Bùi Địch Văn đang cúi đầu xuống nôi cười ngây ngốc.
"Địch Văn!" Cô khẽ gọi một tiếng.
Bùi Địch Văn quay đầu lại nhưng không quay người, "Thư Sướng, em tỉnh rồi!"
"Anh đang làm gì thế?" Cô hỏi, nhìn thấy tay anh đặt trong nôi.
"Nhiên Nhiên đang mút ngón tay anh, mút mạnh lắm", Bùi Địch Văn xúc động, hai mắt sáng lên, "Có điều nó vẫn chưa biết gọi bố".
Thư Sướng không nói được gì. Anh cho rằng con trai anh là thần đồng sinh ra đã biết nói hay sao?
"Mút ngón tay mất vệ sinh". Cô nói.
Bùi Địch Văn mỉm cười, "Anh đã sát khuẩn rồi. Hình như nó đói lắm, lúc em ngủ nó cứ khóc suốt, cho nó bú bình nhưng nó không bú, cứ lắc đầu nguầy nguậy. Anh vừa đưa tay đến miệng nó đã ngậm ngay lấy không chịu buông ra, cũng không khóc nữa, hay thật. Bà nội bà ngoại lại đang cãi nhau vì chuyện cho nó bú sữa mẹ hay sữa bò rồi".
"Đương nhiên là bú sữa mẹ", Thư Sướng nói quả quyết, "Ít nhất cũng phải bú tám tháng mới cai sữa".
Chắc là đã mệt, bé Hạo Nhiên chớp chớp mắt rồi ngủ mất. Bùi Địch Văn nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc chăn mỏng cho con rồi ngồi đến bên cạnh Thư Sướng, "Nhưng bú sữa mẹ thì ban đêm em sẽ không ngủ được".
"Đó là con trai chúng ta mà, không ngủ được thì sao?" Thư Sướng gục đầu vào cổ anh, nhẹ nhàng hỏi, "Địch Văn, con trai có xinh không?"
"Bây giờ nó vẫn đỏ hỏn, trên mặt đầy lông tơ, chả thấy đẹp trai mấy". Bùi Địch Văn thành thật trả lời.
Thư Sướng thở dài. Vẫn nói người đang yêu IQ sẽ hạ thấp, thực ra đàn ông làm bố còn giảm IQ hơn nhiều, ngay cả nói dối một câu an ủi người khác cũng không biết.
Vu Phân và bác sĩ đều hết sức ủng hộ cháu bú mẹ, như vậy em bé sẽ tăng cường khả năng miễn dịch.
Nhưng...
Thư Sướng nhìn con trai trong lòng với vẻ mặt như đưa đám, hai mẹ con đã phấn đấu đủ một tiếng, nó bú mãi mà không ra sữa, cả mẹ lẫn con đều mướt mồ hôi, thằng bé lên tiếng khóc lớn.
"Làm sao lại thế này?" Thư Sướng nhìn về phía bác sĩ cầu cứu.
Bác sĩ cười, "Cô không biết bú sữa cũng là việc rất vất vả à? Em bé mới sinh còn yếu, lần đầu tiên có thể cần ngoại lực".
"Dùng máy hút sữa đi!" Trữ Ái Lâm nói, sau đó chột dạ nhìn Vu Phân. Bà không có kinh nghiệm nuôi con, Bùi Địch Văn vừa sinh ra đã được giao cho vú nuôi rồi.
Vu Phân trừng mắt, "Không được, máy hút sữa sau này căng sữa mới được dùng, bây giờ mà hút thì Xướng Xướng sẽ đau đến phát điên. Địch Văn, con hút đi!"
"Ơ?" Bùi Địch Văn trợn mắt há mồm.
Bác sĩ mím môi nhịn cười.
"Con là bố nó, con khỏe hơn nó, con không hút thì ai hút?" Vu Phân chính khí lẫm liệt.
Bùi Địch Văn đỏ bừng mặt, Thư Sướng cũng xấu hổ đỏ mặt, "Mẹ, mẹ đừng nói liên thiên".
"Liên thiên cái gì? Không tin con hỏi bác sĩ xem".
"Rõ ràng... rõ ràng là liên thiên!" Trữ Ái Lâm nổi điên không khống chế được, dù gì Địch Văn cũng là Tổng giám đốc của Hằng Vũ, đàn ông hơn bốn mươi tuổi bú sữa giúp con, người ngoài biết được sẽ cười đến rụng răng mất.
"Được rồi, mọi người ra ngoài trước đi, để con dỗ cháu!" Bùi Địch Văn cẩn thận bế con đi lại trong phòng.
"Đã mấy ngày con không về công ty rồi, công việc dồn lại cả đống, chuyện chăm sóc bà đẻ này cứ để mẹ với bà ngoại nó lo". Trữ Ái Lâm nói.
"Mẹ, con tự sắp xếp được". Bùi Địch Văn nói tiếp.
Bác sĩ đi ra ngoài trước, vừa đi vừa cố nhịn cười đến đỏ cả mặt.
Vu Phân và Trữ Ái Lâm bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt kiên quyết tiễn khách của Bùi Địch Văn, hai bà thoáng giật mình rồi cũng ra khỏi phòng bệnh.
Mọi người vừa đi Bùi Địch Văn đã đóng cửa phòng rồi quay lại nhìn Thư Sướng.
Đôi mắt Thư Sướng như hồ nước rung động.
"Phải bú thật à?" Hiểu chồng không ai bằng vợ, cô đã biết rõ ý Bùi Địch Văn.
Bùi Địch Văn hơi nheo mắt nhìn con trai trong lòng, "Cũng không phải lần đầu tiên. Trước kia lần nào..."
"Địch Văn..." Thư Sướng gấp đến mức kêu to.
Bùi Địch Văn cười xấu xa, "Chỉ có điều không biết hôm nay sẽ có vị gì?"
Thư Sướng giả vờ trừng mắt nhìn anh, cả cổ cũng đỏ lên, "Địch Văn, như vậy có được không?"
"Vì con trai, có gì không được? Hơn nữa anh cũng nhớ nó", Bùi Địch Văn lật áo ngủ rộng rãi của cô lên, nhìn bộ ngực trắng muốt của cô, cảm thấy hơi tức ngực, "Xướng Xướng..."
Tiếng gọi này cũng giống tiếng gọi của anh những lúc không cầm lòng được.
"Địch Văn..." Thư Sướng dịu dàng trả lời, để cho Bùi Địch Văn cúi xuống ngực, cảm giác ấm áp tràn khắp cơ thể. "Hơi đau", cô không nhịn được kêu lên.
"Hơi tanh, cũng hơi ngọt", Bùi Địch Văn thì thào.
Thư Sướng rên rỉ thành tiếng, cô cúi đầu nhìn thấy con trai cũng đang cọ vào người mình. Trái tim rung động, cô đưa tay ôm lấy cả hai bố con.
Đây là hai người không thể thiếu trong cuộc đời cô! Hai mắt nóng lên, cô hôn lên mái tóc của Bùi Địch Văn.
Bùi Địch Văn tránh ra nhường chỗ cho con trai, Hạo Nhiên đã bú được, phát ra tiếng động chụt chụt.
Mười ngón tay của hai vợ chồng đan vào nhau, hạnh phúc nhìn nhau, ánh mắt xa xăm như muốn nhìn đến suốt đời suốt kiếp.
***
Chẳng mấy chốc Hạo Nhiên đã được năm tháng. Mặc dù đang là cuối mùa thu nhưng khu nhà họ Bùi vẫn như mùa xuân.
Bây giờ Bùi Thiên Lỗi đã hoàn toàn bỏ mặc mọi chuyện của Hằng Vũ, vừa mở mắt đã hỏi Hạo Nhiên ở đâu. Trữ Ái Lâm cũng chẳng muốn xoa mạt chược hay đi mua sắm với đám phu nhân nữa, càng ngày càng thích ở nhà chơi với Hạo Nhiên. Ngũ Doanh Doanh bế Bùi Hân Nhi nhìn cảnh này, trong lòng cảm thấy chua chua. Có điều Thư Sướng thật sự thương yêu Hân Nhi, cũng không hề giảm bớt yêu thương sau khi đã sinh Hạo Nhiên. Bùi Địch Văn cùng cô đến Nhật Bản nghỉ ngơi, cô để Hạo Nhiên ở nhà, lại cho Hân Nhi đi theo.
Nhìn khuôn mặt cười tươi của Hân Nhi trong đoạn video quay bằng điện thoại di động, Ngũ Doanh Doanh không thể oán trách vận mệnh bất công nữa.
Có điều Bùi Lạc Lạc lại có ý kiến.
"Thư Sướng, tại sao Nhiên Nhiên còn không biết gọi cô?" Hạo Nhiên đã có thể bập bẹ mấy chữ, thỉnh thoảng lại gọi được "ba", "mẹ", nhưng cô ta đã dạy bao nhiêu lần nhưng Hạo Nhiên vẫn chỉ biết chu miệng, không chịu gọi một tiếng "cô" nào.
Hơn nữa Hạo Nhiên còn phân biệt được mọi người, bình thường không cho người lạ bế, nhìn thấy người quen lại cười toét miệng, dang rộng hai tay ê a. Bùi Lạc Lạc đi nước ngoài một chuyến về, cậu ta thấy lạ, vừa chạm vào người đã khóc ầm lên.
"Mùi nước hoa trên người em đậm quá". Bùi Địch Văn nói.
Cô ta tẩy sạch mùi nước hoa, dùng loại dầu gội đầu Thư Sướng thường dùng, vì vậy Hạo Nhiên mới chịu để cho cô ta bế.
"Cháu là cún con à? Sao mũi lại thính như vậy?” Bùi Lạc Lạc trợn mắt nhìn cháu.
Hạo Nhiên nháy mắt, vừa nhìn thấy Bùi Địch Văn tới lại cười tươi.
Trong nhà họ Bùi, cậu ta thích Bùi Địch Văn nhất.
"Em mới là cún con", Bùi Địch Văn bế con, lườm Bùi Lạc Lạc, "Hạo Nhiên thông minh, không thích phụ nữ trang điểm lòe loẹt”.
Bùi Lạc Lạc cong miệng, "Biết rồi, trong mắt anh giai nhân thanh tú như Thư Sướng mới là người đẹp thực sự. Mưa dầm thấm đất, quan điểm thẩm mỹ của Hạo Nhiên cũng trở nên lệch lạc mất rồi".
Nói đến cũng thật buồn nôn, sau khi sinh Hạo Nhiên, tình yêu của Bùi Địch Văn dành cho Thư Sướng chỉ tăng chứ không giảm. Cảnh hai vợ chồng liếc mắt đưa tình với nhau thật khiến cho người ta nổi da gà nhưng cũng không nhịn được hâm mộ.
Nếu Tống Dĩnh còn sống mà nhìn thấy cảnh này thì sợ rằng sẽ rơi cả con ngươi ra mất. Cô ta vẫn nói Bùi Địch Văn là động vật máu lạnh.
Ôi, chỉ cần gặp đúng người, động vật máu lạnh cũng lập tức sôi trào nhiệt huyết.
"Cô, cô..." Bùi Lạc Lạc quay mặt Hạo Nhiên lại, cười thật tươi, muốn làm Hạo Nhiên cười theo.
Hạo Nhiên ngáp một cái rồi nhắm mắt ngủ.
Ôi, Bùi Lạc Lạc thở dài thất bại.
Thư Sướng từ bên ngoài đi vào nhìn thấy, cô bật cười, "Hai anh em nhà anh thật sự rất giống nhau, đều coi Hạo Nhiên là thần đồng hết, nó mới được 5 tháng mà!"
Cô cười bế con trai lên, thơm lên khuôn mặt trắng mịn của nó, "Cứ từ từ rồi sẽ ổn, Hạo Nhiên nhà chị sẽ không chỉ biết gọi cô mà còn biết gọi dượng nữa, đúng không?"
Bùi Lạc Lạc tức giận bất bình, "Hừ, sau này sinh con trai em nhất định phải để nó lớn tướng mới được gọi bác trai bác gái".
"Được thôi! Vậy chị biết biết bố của con trai em là ai không?" Thư Sướng chớp mắt.
"Đương nhiên là một người đàn ông", Bùi Lạc Lạc nói quả quyết, "Có điều anh ấy phân biệt phương hướng rất kém, suốt ngày bị lạc đường!"
"Không phải là Diệp Thông đấy chứ?" Tháng trước Diệp Thông đến Hồng Kông du lịch, hẹn Thư Sướng ra ngoài ăn cơm. Thư Sướng và Bùi Lạc Lạc cùng đi, cơm nước xong cô phải về trông Hạo Nhiên nên nhờ Bùi Lạc Lạc dẫn Diệp Thông đi dạo, làm tròn vai chủ nhà giúp cô. Không ngờ hai người đi dạo phố Temple lại lạc nhau, Lạc Lạc tìm đến mười hai giờ đêm mới nhìn thấy Diệp Thông ở góc phố, cô ta suýt nữa khóc vì sốt ruột.
"Không được nhắc tới hắn ta, siêu ngốc, lại còn cãi bướng, chê em không biết dẫn đường", Bùi Lạc Lạc tức giận.
Thư Sướng cười ha ha, "Đàn ông ngốc không tốt sao?"
"Tốt cái gì, thấy phụ nữ khóc là sợ đến ngẩn người, ngay cả một lời an ủi cũng không biết đường nói", không biết tại sao Bùi Lạc Lạc lại đỏ bừng mặt, "Nhiên Nhiên không chịu gọi em, chán thật, em... em đi dạo phố đây".
Thư Sướng cười đưa mắt nhìn cô ta rồi cầm lấy một món đồ chơi đặt vào tay Hạo Nhiên.
Hạo Nhiên đẩy ra, hai mắt đen láy nhìn chăm chú về phía chiếc máy tính xách tay.
"Nhiên Nhiên, đừng nói với mẹ là con cũng cuồng công việc như bố con đấy nhé", Thư Sướng vui vẻ cọ cằm vào cổ con trai, Hạo Nhiên cười khanh khách không ngừng, "Mẹ hi vọng con sống đơn giản và vui vẻ một chút".
"Con trai anh là một tuấn kiệt", Bùi Địch Văn vừa đi từ bên ngoài vào vừa n