a của Hằng Vũ, Tổng giám đốc chi nhánh đại lục Bùi Địch Thanh", Tống Tư Viễn nhỏ giọng nói với anh.
Anh đã nghe nói đến tên Bùi Địch Thanh, đó là một thiên tài thiết kế. Anh quay đầu nhìn Tống Dĩnh, không biết Tống Dĩnh đã đi từ khi nào.
"Sau này chúng ta không được qua lại nữa", đêm đó Tống Dĩnh gọi điện thoại cho anh.
Anh yên lặng.
"Nhưng tôi sẽ tiếp tục giúp đỡ công việc của Trí Viễn", giọng Tống Dĩnh tỏ ra rất mệt mỏi.
Anh chấp nhận yêu cầu của cô ta.
Nhưng ba tháng sau anh về Hồng Kông giải quyết công việc, Tống Dĩnh uống say khướt đột nhiên xông vào căn hộ của anh. Cô ta điên cuồng cởi quần áo anh, gào thét khàn cả giọng, "Ninh Trí, anh nói xem tôi có đẹp không?"
Người anh cứng đờ.
Cô ta vội vã cởi quần áo anh như một phụ nữ phong trần, không khống chế được, anh lại cùng cô ta lên giường. Khi tỉnh lại thì cô ta đã đi.
Lại ba tháng trôi qua, Tống Dĩnh gọi điện thoại cho Tống Tư Viễn yêu cầu công ty Trí Viễn đến Tân Giang thành lập chi nhánh, cô ta phụ trách tài chính đầu tư.
Tân Giang là một thành phố cỡ trung có kinh tế phát triển ở phía nam không xa lạ gì với anh, thời cấp ba anh từng học ở đây một năm. Công ty Trí Viễn vừa đứng vững ở Bắc Kinh, anh và Tống Tư Viễn đều không có dự định phát triển về nam. Nhưng Tống Dĩnh rất kiên định, liên tục bay tới Bắc Kinh yêu cầu bọn họ lập kế hoạch, thậm chí còn cùng anh đến Tân Giang nghiên cứu thị trường mấy lần.
Trong khi việc này còn chưa có kết quả thì bọn họ nghe thấy một tin tức từ Hồng Kông, Bùi Địch Thanh chết vì tai nạn giao thông. Sáu tháng sau Tống Dĩnh sinh một đứa con gái ốm yếu.
Từ đó trở đi anh và Tống Dĩnh thật sự không còn dính dáng gì nữa.
Anh thở phào một hơi, sự nghiệp càng ngày càng thuận lợi. Anh và Tống Tư Viễn bàn bạc chuẩn bị phát triển về nam.
Trong mấy lần đến Tân Giang nghiên cứu thị trường, anh phát hiện ngành bất động sản Tân Giang thật sự tiềm ẩn cơ hội.
Công ty Trí Viễn rầm rộ thành lập chi nhánh ở Tân Giang, để thuận lợi cho công việc, công ty mời một luật sư bản địa làm cố vấn pháp luật.
Anh mời luật sư đi ăn cơm.
Luật sư đi vào phòng, anh cau mày, cảm thấy người này rất quen mặt.
"Chào Tổng giám đốc Ninh, tôi là Triệu Khải". Luật sư đưa tay ra.
Anh chợt nhớ đến một người, "Xin hỏi có phải trước kia anh từng dạy học ở trường cấp ba số một Tân Giang không?"
Triệu Khải trợn mắt, "Đúng vậy, khi thực tập tôi đã dạy môn lịch sử lớp mười hai ở đó. Anh..."
Anh mỉm cười, "Tôi từng vinh hạnh được làm học trò của anh. Khi đó tôi tên là Lưu Dương".
"Lưu Dương?" Triệu Khải lắc đầu không dám tin, "Không phải, tôi nhớ Lưu Dương không giống anh".
"Tôi từng bị tai nạn, phải phẫu thuật".
Triệu Khải a một tiếng, nhìn anh hồi lâu rồi đột nhiên cười, "Vậy anh có nhớ Thư Sướng không?"
"Thư Sướng?" Anh nhíu mày, "Cô ấy là bạn học của tôi à?"
Triệu Khải lắc đầu trách cứ, "Nếu anh không nhớ cô ấy thì đúng là một tổn thất lớn trong đời. Thư Sướng, tóc rất ngắn, đi đứng rất hoạt bát, hơi giống con trai. Mười năm trước cô ấy đã viết cho anh một bức thư tình, nhưng lúc đó anh đã chuyển trường. Hình như bức thư đó vẫn ở chỗ tôi, để tôi về tìm cho anh xem".
Ninh Trí lạnh nhạt a một tiếng, đầu óc nhanh chóng tìm kiếm hình dáng mờ nhạt Triệu Khải miêu tả nhưng tiếc là không tìm được. Mười năm trước anh học lớp mười hai, rất nhiều nữ sinh thích anh, chuyện này thì có ý nghĩa đặc biệt gì chứ? Chẳng qua chỉ là những rung động thời niên thiếu mà thôi.
Tình yêu là hoa trong gương, là trăng dưới nước, là những câu chuyện cổ tích những người viết sách nghĩ ra để bán được nhiều sách, là thứ không hề tồn tại.
"Không cần tìm, chúng ta nói chuyện hợp đồng thôi!" Anh lấy hợp đồng trong cặp ra, ngước mắt lên, ánh mắt bình tĩnh.
Thoáng kinh ngạc vừa rồi đã biết mất hoàn toàn.
Sau khi chi nhánh Tân Giang của công ty Trí Viễn khai trương rầm rộ, anh và Tống Tư Viễn chia ra một người quản lý phía bắc, một người quản lý phía nam. Anh cao giọng tiếp xúc với nhân sĩ các giới và truyền thông Tân Giang, nhanh chóng quen thuộc tình hình thành phố này. Người khác khen anh tuổi trẻ tài cao, tiền đồ rực rỡ, anh chỉ cười nhạt.
Tuổi trẻ tài cao, đúng là một cụm từ trào phúng, có mấy người biết cái giá phải trả để có được những thứ này?
Không lâu sau công ty Trí Viễn giành được một gói thầu xây dựng khu nhà chia làm ba giai đoạn ở một vị trí không tồi, anh đặt tên cho khu nhà này là Tụ Hiền Uyển. Đặc điểm của tiểu khu này là nằm ở gần đường Thư Hương, cách khu phố xá sầm uất không xa, yên tĩnh trong ồn ào, cao nhã trong yên tĩnh, vừa khởi công đã được người dân thành phố Tân Giang chú ý.
Để tuyên truyền cho Tụ Hiền Uyển, anh nhận lời đề nghị phỏng vấn của đài truyền hình Tân Giang. Người dẫn chương trình tên là Kiều Kiều, vừa thấy mặt anh đã cảm thấy khinh thường. Ánh mắt Kiều Kiều nhìn anh rất quen thuộc, không khác gì ánh mắt của những người phụ nữ thích anh khác. Anh rất rõ ràng, nếu anh cởi cái áo ngoài Tổng giám đốc công ty Trí Viễn ra thì bọn họ sẽ không thèm nhìn anh lấy một cái.
Đây chính là hiện thực.
Kiều Kiều cực kì chủ động, sau khi phỏng vấn liền để lại số điện thoại cho anh, tỏ ý bất cứ lúc nào anh cũng có thể gọi mình.
Hơn một tuần sau anh mới gọi số điện thoại này.
Vì sao lại gọi cuộc gọi đó? Ninh Trí thường hỏi mình câu hỏi này. Anh là một người đàn ông bình thường, anh cũng có nhu cầu sinh lí. Kiều Kiều có ngoại hình rất đẹp, được gọi là đoá hoa của Tân Giang, hơn nữa cô ta làm ở đài truyền hình, quan hệ rất rộng. Bất kể anh xuất hiện ở đâu thì cô ta cũng là một người bạn gái đi cùng không tồi.
Mọi chuyện rất đơn giản, Kiều Kiều và anh ăn ở với nhau. Nhưng trước khi sống chung anh nói với Kiều Kiều bọn họ chỉ là bạn trai bạn gái, không có khả năng kết hôn.
Kiều Kiều sửng sốt ngẩng mặt nũng nịu, "Anh đừng nói chắc chắn quá, đó là anh chưa biết những gì tốt đẹp của em. Chỉ sợ không lâu sau anh sẽ đổi ý đấy".
Tụ Hiền Uyển hoàn công giai đoạn một, toàn bộ các căn hộ đều được bán hết. Ngay sau đó giai đoạn hai cũng đã xong, tiêu thụ vẫn thuận lợi như trước.
Có hôm Kiều Kiều gọi điện thoại cho anh nói tâm tình mình không tốt vì gặp vướng mắc trong công việc. Buổi tối anh ta dẫn Kiều Kiều đi ăn ở quán ăn Hồ Nam, Kiều Kiều chảy nước mắt vì cay.
"Công việc gặp khó khăn gì?" Anh cũng coi như là một bạn trai đủ tư cách, chỉ cần không quá đáng thì anh sẽ cố gắng thỏa mãn yêu cầu của bạn gái. Như vậy đến lúc chia tay anh mới có thể ra đi tự nhiên thoải mái.
"Vì tên Bùi Địch Văn đó, em mời anh ta trả lời phỏng vấn mấy lần liền nhưng lần nào anh ta cũng tìm đủ lí do từ chối. Hôm nay em đến thẳng văn phòng anh ta nhưng anh ta vẫn không nể mặt em chút nào".
Bùi Địch Văn? Tại sao anh ta cũng ở Tân Giang? Ninh Trí kinh ngạc, "Anh ta làm gì ở Tân Giang?"
Kiều Kiều trợn mắt, "Trời ạ, anh ta là Tổng biên tập của tờ Hoa Đông buổi chiều, anh không biết à?"
Anh chỉ biết sau khi Bùi Địch Thanh chết thì Bùi Địch Văn cũng rời khỏi Hằng Vũ.
"Anh ta chính là danh nhân ở Tân Giang, nho nhã, cao quý, khí vũ hiên ngang, bao nhiêu thiên kim tiểu thư đều thích anh ta đấy!"
Ninh Trí cười lạnh, một quý công tử như Bùi Địch Văn cũng giống như một viên kim cương, cho dù phủ đầy tro bụi cũng vẫn không thể che được ánh sáng của nó.
"Trong số những người thích anh ta cũng có cả em chứ?" Anh hờ hững cầm chén rượu lên.
"Ghen rồi à?" Kiều Kiều cười duyên, thân mật ngả đầu vào ngực anh, "Em có anh rồi, làm sao còn có người đàn ông khác lọt được vào mắt em nữa".
Anh nghe lời này mà không thấy cảm động chút nào.
Thấy anh không có cảm xúc gì, Kiều Kiều vội chuyển sang đề tài anh thích, "Hôm nay em nghe thấy một tin ở đài truyền hình, hình như chính quyền sắp mở rộng khu vực phía bắc thành phố rồi, có điều giải phóng mặt bằng là một vấn đề khó khăn. Ninh Trí, khu thành bắc đó chiếm nguyên một phần tư nội thành Tân Giang, nếu có thể giành được gói thầu này thì công ty Trí Viễn sẽ đại phát!"
Anh động lòng, hôm sau liền lệnh cho phòng thị trường hỏi thăm tin tức. Tin tức được xác nhận nhưng còn chưa được đưa vào nhật trình của chính quyền thành phố Tân Giang. Anh dặn phòng thị trường bắt đầu chuẩn bị nghiên cứu tình hình, chiều hôm đó không kiềm chế nổi tâm tình xúc động, anh bảo tài xế lái xe đến thành bắc đi dạo.
Một năm ở Tân Giang đó, anh sống ở khu thành bắc.
Xe chậm rãi chạy vào khu vực thành bắc. Nhà dân, cửa hàng tạp hóa san sát, những con ngõ nhỏ, các ông bà già đứng dưới bóng cây nói chuyện, các loại cây cối bị đám trẻ nghịch ngợm chơi đùa làm nghiêng ngả, tất cả đều giống khi anh sống ở đây như đúc.
Trái tim anh dần dần bị hòa tan.
Nếu mở rộng thành bắc thì nơi này sẽ như thế nào? Anh nhắm mắt lại, hưng phấn tưởng tượng về một khu đô thị mới.
Ngoài xe, hoàng hôn đã dần buông xuống, anh dụi mắt, đổi tư thế ngồi. Đột nhiên anh nhìn thấy phía trước có một người đàn ông cười tít mắt với vẻ mặt ngơ ngẩn. Hình ảnh này giống như một viên đạn pháo bắn thẳng vào trí nhớ phủ đầy bụi của anh ta, một cái tên đã sắp bật ra khỏi miệng.
Hoàng hôn mùa hè, một đường cong đẹp đẽ được vẽ lên trước xe, sau đó là máu tươi như suối nhuộm đỏ mặt đường. Thư Thần yên tĩnh nằm dưới đất, tay giơ lên với thứ gì đó.
"Thần Thần... Xướng Xướng ở đây, ở đây, anh nhìn thấy em không?" Một phụ nữ xinh xắn điên cuồng chạy đến bên cạnh Thư Thần, ngồi xuống cầm tay Thư Thần.
Thư Thần cố gắng nở nụ cười, "Anh là... Thần... Thần, em là Xướng... Xướng..."
"Thư Sướng!" Hoàn toàn không có một chút chần chừ nào, Ninh Trí lại buột miệng hô lên một cái tên. Anh từ từ sờ lên cánh tay phải, chỗ đó có một vết sẹo hình dấu răng mờ mờ. Anh nhớ có một cô bé sợ hãi đứng trước mặt anh, nước mắt đảo quanh trong viền mắt, cô quật cường cố gắng không cho nước mắt rơi xuống.
Thì ra cô bé đáng yêu ngày xưa lớn lên sẽ thành thế này. Trong lúc làm đám tang cho Thư Thần, anh đã vô số lần đứng bên cạnh lặng yên quan sát Thư Sướng. Cô học trò nhỏ đã là phóng viên pháp luật xuất sắc, trưởng thành, quyết đoán của tờ Hoa Đông buổi chiều. Trong lòng Ninh Trí thoáng rung động.
Có điều cô bé đó đã không nhớ gì về anh.
Mười năm trước cô ấy thật sự từng thích anh sao?
Ninh Trí gọi điện thoại cho Triệu Khải nói mình muốn xem bức thư tình đó, Triệu Khải tặc lưỡi, "Văn phòng luật sư vừa chuyển sang địa chỉ mới, không biết lá thư đó kẹp trong quyển sách nào. Khi nào tìm được tôi sẽ đưa cho anh. Có điều tôi nhớ nội dung lá thư đó".
Anh cầm điện thoại di động nghe Triệu Khải thuật lại từng câu từng chữ trong lá thư tình, khuôn mặt lạnh lùng không khỏi trở nên nhu hòa.
Mười năm trước cô ấy mười sáu, anh mười chín. Cô ấy thích anh, chính là thích một thiếu niên gọi là Lưu Dương chứ không phải một giám đốc nào đó.
Một cảm giác đã lâu không xuất hiện, Ninh Trí bất giác hít sâu.
Có thể là vì lá thư này nên anh bỗng thích đến nhà họ Thư. Thư Tổ Khang và Vu Phân càng ngày càng thích anh. Anh ta biết Thư Sướng đã có một bạn trai chuẩn bị làm đám cưới. Rất lạ là trong đám tang của Thư Thần tên bạn trai gọi là Dương Phàm đó không hề xuất hiện, một sợi u sầu quấn chặt trên trán Thư Sư