>Đến phòng làm việc, cô chuẩn bị chủ đề cho hội nghị phóng viên thường lệ. Đang xem tư liệu thì Diệp Thông tươi cười mang mấy bản thảo đã viết xong đến đặt trước mặt cô nhờ cô chỉ bảo. Sau đó cô lại tiếp tục chuẩn bị chủ đề, đến lúc làm xong thì đã hết giờ làm được một thời gian.
Cô vừa gọi điện thoại cho Vu Phân hỏi tình hình bố vừa đợi thang máy. Thang máy đi xuống, cửa mở ra, cô vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy chiếc Continental Flying Spur đang đỗ bên kia đường.
Cô cắn môi cất điện thoại vào trong túi, lấy chiếc hộp gấm đó ra, mở hộp, lấy chiếc nhẫn kim cương màu phấn hồng ra, chậm rãi đeo lên ngón áp út bàn tay phải.
Cô có thể làm như không nhìn thấy anh, đi thẳng đến bãi đỗ xe, sau đó nghênh ngang lái xe lướt qua bên cạnh chiếc Continental Flying Spur hào nhoáng kia.
Cô cũng có thể quay lại phòng làm việc ngồi thêm vài tiếng, chờ đến khi anh đi rồi mới ra về.
Cả hai cách này đều có thể tránh được sự khó xử khi gặp mặt anh.
Nhưng Thư Sướng cảm thấy như vậy sẽ khiến anh cảm thấy cô còn chưa dứt bỏ được hết thảy trong quá khứ. Thực ra sau khi không hẹn mà gặp tại sân bay Phố Đông, cô đã có một dự cảm rằng cô và anh sẽ gặp lại rất nhanh, trong lòng cô đã lặng lẽ tưởng tượng cảnh hai người gặp lại.
Anh xuất hiện hơi muộn.
Chiếc Continental Flying Spur hạ cửa kính, cách một con đường, hoàng hôn đang buông xuống nhưng cô lại có thể nhìn rõ mọi thứ trong xe. Trái tim tự nhiên thắt lại, kí ức hiện lên trong đầu không chịu khống chế, lần lượt hiện lên như kính vạn hoa. Chỉ có điều cô không còn cảm thấy quá xúc động.
Thư Sướng vén tóc, bình tĩnh nhìn dòng xe cộ từ hai phía rồi đi đến gần chiếc Continental Flying Spur.
Không có yêu, cũng không có hận. Lãnh đạo cũ, giáo viên cũ, cứ đến chào hỏi tự nhiên!
Cô mới vừa đi đến giữa đường thì cửa xe đã mở ra, Bùi Địch Văn bước xuống, mỉm cười vẫy cô. Sau nửa năm, mái tóc ngắn mượt mà của cô đã biến thành mái tóc hơi xoăn dài ngang vai, khiến gương mặt trang điểm nhẹ nhàng trở nên càng xinh xắn.
"Nếu em còn gọi anh là Tổng giám đốc Bùi thì anh sẽ bóp chết em để khỏi bị em làm tức chết". Anh tuyên bố trước khi cô kịp mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại không thể từ chối.
Cô đứng sững, miệng mở ra rồi lại khép lại.
"Hôm nay em về hơi muộn, đói rồi đúng không?" Anh đỡ lấy chiếc túi đựng máy tính trên vai cô, ngón tay vô ý khẽ chạm vào gáy cô. Giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc, hình như hai người chưa hề xa nhau nửa năm.
Cô hơi tránh sang bên cạnh, "Không cần, lát nữa em còn phải về lấy xe".
"Ăn tối xong anh đưa em đến đây lấy xe. Cái này để em lót dạ trước". Anh mở cửa xe bên kia, lấy ra một cái túi giấy, bên trong có một cốc trà sữa và một chiếc bánh mì đậu đỏ vẫn còn ấm.
Cô không nhận lấy, cố chấp đứng ở chỗ cũ, tay phải hơi nhấc lên. Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út lóe sáng dưới ánh đèn đường làm Bùi Địch Văn hơi lóa mắt.
Mặt Bùi Địch Văn cau lại, một lát sau anh lại nở nụ cười, chính là dáng vẻ Thư Sướng vẫn quen thuộc. Nụ cười trên khóe môi nhưng ánh mắt lại rất nghiêm khắc, anh nắm chặt cổ tay cô, không biết tại sao lại siết rất chặt khiến cô đau đớn, "Chẳng qua là cùng đi ăn tối, anh có thể làm gì em chứ?"
Thư Sướng cau mày không biết làm thế nào, "Bùi Địch Văn, anh ngồi với em thì ăn còn thấy ngon được sao?"
"Vì sao lại không?" Anh cười, cười rất đắng chát, "Anh vẫn chờ mong buổi tối hôm nay, khó khăn lắm mới có thể sắp xếp thỏa đáng mọi việc, cuối cùng anh mới tranh thủ được thời gian. Anh có vinh hạnh được mời em cùng ăn tối không?"
Thư Sướng thoáng giật mình, cô quay đầu nhìn thấy bảo vệ tòa soạn đang nhìn về phía này với vẻ mặt kinh ngạc.
Cô hiểu tính tình Bùi Địch Văn, một khi đã quyết tâm làm gì thì người khác sẽ không thể thay đổi được.
Chẳng qua chỉ là cùng đi ăn tối!
Cô ngồi vào xe.
Bùi Địch Văn lên xe, cắm chìa khóa khởi động xe, thắt dây an toàn, tiện tay kéo cửa kính lên. Anh không nói nữa, chỉ chăm chú lái xe. Ánh đèn đường ngoài cửa sổ xe lần lượt chiếu lên mặt anh, cô không nhận ra sự vui vẻ hay tức giận trên gương mặt lúc sáng lúc tối đó. Thư Sướng cũng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bây giờ là gần bảy giờ, đang là giờ tan tầm cao điểm, xe chạy một hồi lại phải dừng vài phút.
Trung tâm thành phố, sắp đến đèn đỏ, hàng xe xếp dài như một con rồng.
Thư Sướng nhíu mày hơi sốt ruột , "Chúng ta phải đến quán ăn nào?"
Bùi Địch Văn quay mặt sang bên cạnh, đèn đường ảm đạm chiếu sáng nửa dưới khuôn mặt. Anh cười, hàm răng trắng tinh hơi lóe sáng, "Có vẻ như em đang đề phòng anh?"
Thư Sướng thở dài, nhỏ giọng nói, "Bùi Địch Văn, em sắp kết hôn rồi".
"A, thật không? Đã chọn được ngày chưa? In thiếp mời rồi chứ?" Anh nhướng mày, bàn tay đang nắm vô lăng run rẩy.
Thư Sướng hạ thấp tầm mắt, đột nhiên không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hùng hổ dọa người của anh, trong đó có một ngọn lửa đang bùng cháy. "Em không mong nhận được lời chúc phúc của anh, nhưng mong anh hãy để em được bình tĩnh!"
"Thế em đang xúc động à? Em đang bối rối à?" Bùi Địch Văn sầm mặt, "Em bình tĩnh như một đầm nước, ung dung thể hiện hạnh phúc của mình cho anh xem, anh có nói gì em không? Đừng mẫn cảm như vậy, trên con đường hạnh phúc của em sẽ không có chướng ngại vật gì".
Thư Sướng ngậm miệng không nói nữa.
Bùi Địch Văn lái xe rẽ vào một con hẻm nhỏ yên tĩnh, đến một quán ăn có mặt tiền khiêm tốn nhưng không gian lại khá rộng rãi, không những có một cái sân nho nhỏ mà còn có cả một gian nhà kính trồng hoa cũng nho nhỏ nốt. Không gian trong quán được bố trí khéo léo, chỉ có mười mấy cái bàn. Sàn nhà sẫm màu được cố ý làm cũ, bốn vách tường có treo các bức tranh cung nữ mặc áo dài, ghế bàn kiểu cổ có đệm dựa thêu hoa, rất có phong cách của Thượng Hải nhiều năm trước.
Thư Sướng và Tạ Lâm đã tới đây. Tạ Lâm thích phong cách nơi này, châm một điếu thuốc, gọi mấy món ăn phổ thông, thêm một chai rượu hoa điêu. Sau đó Thư Sướng cũng tới đây cùng Thắng Nam, có điều cả cô và Thắng Nam đều cảm thấy nơi này rất bí bức, bí bức làm người ta ngạt thở, hai người thích ngồi ở quán vỉa hè ăn mì nguội uống bia hơn.
Thực đơn được đưa lên, cô gọi một nồi lẩu cá pecca dưa chua, một đĩa rau, một suất cơm nấu cách thủy. Bùi Địch Văn cầm thực đơn lật một chút, gọi thêm một đĩa tôm và một đĩa đậu phụ.
Trong quán không có nhiều khách, bài hát "Đêm Thượng Hải" của Chu Toàn lười nhác cất lên trong quán, thức ăn nhanh chóng được đưa lên.
Thư Sướng bưng bát cơm, chỉ nồi lẩu cá pecca nói, "Món này rất khá, vừa chua vừa tươi ngon, anh nếm thử xem".
"Ý em muốn nói là ăn mau lên rồi còn đi về đúng không?"
Thư Sướng cắn đũa, "Được rồi, em không nói gì nữa. Ăn cơm đi".
"Thư Sướng", Bùi Địch Văn gắp cho cô một con tôm, "Sao không hỏi anh vì sao lại thành lập chi nhánh ở Tân Giang?"
"Ở đây có cơ hội kinh doanh rất lớn, có lợi ích để mưu cầu".
Nét mặt thả lỏng, Bùi Địch Văn cười, "Bây giờ là đầu thu rồi đúng không?"
"Ờ", cô nhìn anh ta với vẻ khó hiểu.
"Thư Sướng, có nhớ chúng ta có hẹn ước gì vào mùa thu không? Em không cần trả lời vội", anh xua tay, "Đầu năm nay, bất kể anh nói gì em đều không tin tưởng. Anh đồng ý rời đi chính là để hôm nay trở về. Thư Sướng, anh đã làm được rồi".
Làm được thì sao? Tất cả đều đã khác rồi.
"Vậy à?" Cô lạnh lùng lên tiếng, cảm thấy hình như hôm nay đầu bếp làm nồi lẩu này không được chuẩn, cô uống mấy ngụm nước lẩu rồi không ăn được gì nữa.
"Thư Sướng, anh không làm dơ bẩn tình cảm giữa chúng ta, lúc yêu em anh đã là người tự do rồi..."
"Không cần nói nữa". Thư Sướng ngắt lời anh, "Những chuyện đó đã không còn quan hệ gì với em nữa".
Trả lời phỏng vấn của Kiều Kiều, khi nói đến những người phụ nữ quan trọng trong đời, anh không nhắc tới Tống Dĩnh. Trong lễ khai trương của chi nhánh Hằng Vũ tại Tân Giang, Tống Dĩnh không xuất hiện. Lúc đó cô đã biết có thể anh đã được tự do rồi.
Nửa năm qua nhà họ Bùi đã xảy ra chuyện gì, cô không muốn biết cho lắm.
Hồng Kông và Tân Giang cách xa nhau hàng ngàn cây số.
Khu biệt thự nhà họ Bùi và ngôi nhà nhỏ của gia đình cô là hai thế giới hoàn toàn bất đồng.
Làm người không cần phải tự ti, nhưng cũng không thể không biết mình là ai.
Cô nhìn anh, cố hết sức giữ cho giọng nói bình thản, "Có thể anh muốn nói với em rằng anh vẫn còn thiện cảm gì đó với em, bây giờ anh đã có thể cho em danh phận. Nhưng, Bùi Địch Văn, lúc đầu em chia tay anh không phải chỉ vì anh có vợ có con, còn vì cả địa vị người thừa kế Hằng Vũ trị giá hàng trăm triệu nữa. Em không phải tiểu nữ sinh mười bảy mười tám tuổi, đã rất nhiều năm không đọc truyện cổ tích Grim nữa rồi. Không phải em nói em không xứng với anh, mà là em không hợp với anh. Ở Lệ Giang em gặp mẹ và dì anh, em không cách nào hình dung được kiểu chung sống dị dạng đó, cũng không biết họ tìm được sự thăng bằng giữa hai bên bằng cách nào. Em nghĩ em không có tâm tính tốt như vậy, càng không có một trái tim bao dung độ lượng để có thể thờ chung một chồng với người phụ nữ khác. Cuộc đời dài lắm, chỉ có tình yêu là không đủ, con người còn phải có cái tôi nữa. Em lớn lên ở đại lục, hơn nữa vì Thần Thần nên bố mẹ vẫn nuôi dạy em như một đứa con trai. Nếu để em ăn không ngồi rồi, suốt ngày chỉ biết mua sắm và tham dự các buổi tiệc đủ kiểu thì em sẽ điên mất. Phóng viên là một công việc vất vả nhưng có thể làm cho em cảm thấy mình sống có giá trị, nhận được sự tôn trọng của người khác, có vất vả em cũng vui vẻ. Còn nữa, bố mẹ em đều là người bình thường, họ đã sống gần bảy mươi năm rất vui vẻ, họ cũng cảm thấy thỏa mãn. Em không muốn có một ngày vì em mà đột nhiên họ cảm thấy mình thấp hèn, cảm thấy mình thấp kém không ngẩng được đầu trước mặt người khác, dù em có hạnh phúc thì loại hạnh phúc đó cũng rất đắng chát. Cho nên anh không cần nói gì nữa, ăn cơm xong chúng ta sẽ tạm biệt".
Trong lúc cô nói tràng giang đại hải thì Bùi Địch Văn chỉ nhìn cô không chớp mắt. Sau khi nghe cô nói xong, đột nhiên anh bật cười, "Đây chính là lí do em xa lánh anh sao?"
Thư Sướng lặng lẽ gật đầu.
"Thư Sướng, em vẫn yêu anh đúng không?" Giọng anh khàn khàn, sâu lắng và chân thành, "Kể cả khi em cho rằng anh có vợ có con thì em vẫn yêu anh!"
Thư Sướng nhìn trân trối, không biết nói gì.
"Có một người ông trong mắt chỉ có lợi ích, không để ý đến tình thân, có một người bố cả ngày chỉ nghĩ cách ăn chơi trác táng, có một người mẹ chỉ biết theo đuổi các loại quần áo hàng hiệu và trang sức đắt tiền, còn có một mẹ kế bề ngoài hiền hậu nhưng trong lòng lại hận mình thấu xương. Em cho rằng cuộc sống của một phú hào như vậy có vui vẻ không? Thư Sướng, phú quý như mây khói, đó không phải vốn liếng để khoe khoang. Thực ra so với em, anh mới là một người nghèo".
"Bùi Địch Văn, chúng ta không thể lựa chọn bố mẹ, nhưng hôn nhân lại phải hết sức thận trọng. Em có quyền sống cuộc sống mình muốn, không muốn tự làm khổ mình. Em thật sự chuẩn bị kết hôn. Em không muốn nhắc lại lần nữa".
"Thư Sướng, nói với anh, em yêu anh ta hơn yêu anh không?" Anh ta nhìn cô, trong ánh mắt có đau đớn, có chua xót, có căng thẳng, có bất đắc dĩ.
Cô cười, "Có chứ!"
Môi anh mím rất chặt, trên mặt không có tình cảm gì.
"Em đang nói dối. Mới có nửa năm, làm sao em có thể dễ dàng thay đổi như vậy?"