"Con đi cùng Ninh Trí đi! Đừng ở nhà cho bí bức làm gì. Ăn xong thì đi xem phim hay uống cà phê cũng được".
"Mẹ!" Thư Sướng thở dài mệt mỏi, "Người ta chỉ mời một mình con mà".
"Mẹ nghe thấy rõ nó bảo con và bạn trai đến dự mà". Vu Phân nói rất chắc chắn.
"Ninh Trí là bạn con à?"
Vu Phân chớp mắt hỏi ngược lại, "Không phải sao?"
Đám cưới của Tạ Lâm được tổ chức rất đơn giản, chỉ đặt mười bàn tiệc ở khách sạn Hoa Hưng cao cấp nhất thành phố Tân Giang. Khách đến dự có bạn thân, đồng nghiệp và họ hàng gần của giáo sư Lâm. Con trai ông ta cũng từ nước ngoài bay về dự, đó là một chàng trai cao ráo sáng sủa, giáo dục rất tốt, gặp ai cũng cười lễ phép, mặc dù không tỏ ra thân cận với Tạ Lâm nhưng vẫn cực kì tôn trọng chị ta.
"Ôi, không phải thiếu nữ hai mươi mấy tuổi nên dù có trang điểm tốt đến mấy cũng vẫn có vẻ rổ rá cạp lại. Vì thế không cần phải rầm rộ làm gì, chỉ cần làm sơ sơ là được". Tạ Lâm nói với Thư Sướng.
Gần tối, Thư Sướng vội vã đến cửa hàng đồ ngọc mua một chiếc vòng ngọc coi như làm quà mừng đám cưới. Vòng ngọc sáng long lanh, chiếu sáng gương mặt hạnh phúc như thiếu nữ của Tạ Lâm.
Tuy nói là tổ chức đơn giản nhưng hội trường hôn lễ lại được trang trí sang trọng và lãng mạn, khắp nơi là hoa tươi, chỉ có hai màu sắc là đỏ và trắng. Chú rể mặc âu phục màu đen, chững chạc nho nhã. Cô dâu mặc áo dài gấm màu đỏ, dịu dàng xinh đẹp. Khi giáo sư Lâm đeo nhẫn và hôn lên má Tạ Lâm, Tạ Lâm lập tức nước mắt lưng tròng, chì kẻ lông mi lan ra nhem nhuốc cũng không để ý. "Cảm ơn anh Lâm đã cho em một hôn lễ hoàn mỹ như vậy. Sau này em không còn một thân một mình nữa, cuối cùng em cũng có một gia đình rồi".
Thư Sướng bên dưới cũng rơm rớm nước mắt, sợ người cùng bàn chê cười, cô cúi đầu lấy cớ vào nhà vệ sinh.
"Xin lỗi!" Đang chạy vội vàng, cô sơ ý va vào một người. Ngẩng đầu lên xin lỗi, cô giật mình, "Sư phụ?"
Thôi Kiện gật đầu với cô, ánh mắt nhìn qua cửa vào trong hội trường, vẻ mặt đau buồn.
"Thầy có... đi vào không?" Thư Sướng nhẹ nhàng hỏi. 77F1.XTGEM.COM - Website đọc truyện số 1 !
Thôi Kiện lắc đầu, "Không, tôi chỉ đứng đây nhìn một lát là được rồi. Tôi biết khi làm cô dâu cô ấy rất đẹp, nhìn từ xa sẽ không thấy nếp nhăn trên mặt, sẽ coi cố ấy như một cô gái trẻ".
"Bây giờ chị ấy rất hạnh phúc".
"Ờ, cuối cùng lần này cô ấy đã không chọn sai, giáo sư Lâm là một người đàn ông tốt". Thôi Kiện nói.
"Sư phụ..." Thư Sướng không biết nên nói gì cho phải, chỉ ngơ ngác nhìn ông ta.
Trong hội trường, Tạ Lâm đã thay một bộ váy dài màu phấn hồng và bắt đầu đi cùng giáo sư Lâm đến từng bàn mời rượu. Thôi Kiện không nhìn nữa, cho tay vào túi móc ra một bao thuốc, cúi đầu nhìn tấm thảm mềm dưới chân và nhíu mày, "Cô đi vào đi, tôi hút điếu thuốc".
Thư Sướng theo ông ta đi ra ban công. Ông ta châm thuốc, rít thật sâu như rất thèm rồi từ từ thở khói ra.
"Chính thầy đã bỏ chị ấy trước". Đột nhiên Thư Sướng nói một câu.
Thôi Kiện cười cười, "Đúng vậy, tôi cũng sắp kết hôn rồi, tám tháng sau còn sẽ thành bố nữa. Thư Sướng, đàn ông sinh ra trên đời này không phải chỉ sống vì chính mình mà còn có sứ mạng, có trách nhiệm, có nghĩa vụ nữa. Tôi đã hơn bốn mươi tuổi rồi nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được bố mẹ tôi. Bây giờ họ rất vui vẻ, rất thỏa mãn, bởi vì cuối cùng tôi đã trở thành một người đàn ông bình thường".
"Còn thầy thì sao?"
"Tôi cũng sẽ vui vẻ, sẽ thỏa mãn. Bất kể cuộc đời có đặc sắc đến mấy thì cuối cùng cũng đều sẽ rơi vào khuôn sáo cũ rích: Kết hôn, sinh con, kiếm tiền, sau đó từ từ già đi. Còn tình yêu thì giống như một bài thơ chúng ta thích khi còn trẻ. Tuổi tác dần cao, cho dù trong lòng chúng ta vẫn thuộc từng câu từng chữ nhưng lại xấu hổ không dám ngâm nga trước mặt người khác. Tình yêu xuất hiện không phải để có một kết quả mà là để lấp đầy kí ức của con người".
Thư Sướng đứng ngơ ngác, gió đêm lành lạnh thổi tóc cô tung bay che khuất tầm mắt. Cô cũng không hề đưa tay gạt ra.
Bùi Địch Văn giăng tấm lưới đó ra cho cô cũng chỉ để trang điểm cho kí ức chứ không phải cần một kết quả sao?
Tối nay Tạ Lâm và giáo sư Lâm ở lại khách sạn để qua đêm động phòng hoa chúc, ngày mai bay tới đảo Hokkaido của Nhật Bản nghỉ trăng mật. Chị ta nói mỹ phẩm ở đó rất tốt, nhất định phải mua cho Thư Sướng một bộ.
Thư Sướng cảm ơn, chúc mừng hai người rồi từ biệt ra về. Cô không tự lái xe, taxi trên đường như nước chảy, muốn vẫy lúc nào cũng được. Bây giờ ngày Tết không còn như trước nữa, vừa mới hết mùng một là các ngành các nghề đều hoạt động trở lại.
Cô không bắt xe vội mà đi bộ một đoạn. Nhìn thấy ven đường có một hiệu thuốc mở cửa 24/7 vẫn sáng đèn, cô do dự một hồi rồi đi vào mua một que thử thai, cẩn thận cất vào túi xách rồi ra cửa bắt xe về nhà. Trên đường về, tim cô căng thẳng đập thình thịch, từ đầu gối trở xuống như mất hết cảm giác.
Về đến nhà, Vu Phân đưa cho cô một chiếc túi xách mới kiểu dáng trang nhã, "Ninh Trí đưa cho con".
Cô hờ hững nhận lấy, nhìn quanh, không thấy Ninh Trí.
"Tối nay nó phải tiếp khách nên không đến. Nó nói trong túi có có bất ngờ cho con đấy, con mở ra xem đi".
Cô chầm chậm kéo khóa ra, trong túi xách có một chiếc ví cùng kiểu, một hộp trang điểm cũng cùng kiểu, một chiếc điện thoại di động giống chiếc cô đã mất như đúc. Trong ví có thẻ ngân hàng mới làm lại, giấy chứng nhận tạm thời và một phong bao lì xì. Trên phong bao lì xì có một dòng chữ: "Năm mới phát tài!"
"Thằng Ninh Trí này đúng là chu đáo! Vì những thứ này nó đã phải chạy đôn đáo cả ngày. Xướng Xướng, con đừng bắt Ninh Trí đợi lâu quá, khả năng kiên nhẫn của đàn ông có hạn". Vu Phân kéo tay Thư Sướng, nói thành khẩn.
"Mẹ, không phải Ninh Trí không tốt mà là bây giờ con cơ bản không muốn bắt đầu một cuộc tình mới".
"Mẹ biết con bị Dương Phàm làm tổn thương rất nhiều. Mẹ cũng rất bực. Nhưng làm khổ chính mình vì điều này có đáng không? Mấy hôm trước mẹ nhìn thấy nó với vợ nó tay trong tay đi dạo phố, nhìn có vẻ rất hạnh phúc. Đúng là không có thiên lí! Chúng ta nhất định phải sống đàng hoàng hơn nó mới được. Xướng Xướng, đừng để mất Ninh Trí, bây giờ cũng không cần kết hôn vội, cứ từ từ rồi sẽ ổn, được không?"
Thư Sướng gắng gượng nở một nụ cười, "Mẹ, con đang mệt lắm, con lên ngủ trước đây".
Cô cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt chờ mong của Vu Phân, vội vã lên tầng như chạy trốn. Vừa đóng cửa lại cô đã vội vàng khóa trái cửa, cởi áo khoác, xé vỏ bọc ra lấy que thử thai đi vào phòng vệ sinh.
Trái tim cô căng thẳng như sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Cô nhắm mắt lại, từ từ hé mắt ra thấp thỏm nhìn que thử. Máu trong người như chảy ngược, tay chân lạnh buốt.
Cô đã từng bị chậm vài lần, đều do tâm tình quá căng thẳng trước các cuộc thi.
Mà dạ dày cô cũng không tốt lắm, khi quá đói mà ăn cay vào cũng có lúc nôn mửa.
Trong lòng cô vẫn còn hy vọng xa vời, hi vọng lần này cũng là vì quá căng thẳng, vì thức ăn Thâm Quyến không hợp khẩu vị.
Tại sao lúc này lại có thai? Cô nhớ Bùi Địch Văn vẫn phòng tránh rất chu đáo, chỉ thỉnh thoảng sáng sớm cuối tuần không phải đi làm, hai người nằm ngủ nướng trên giường nên khó tránh khỏi mất khống chế.
Cô lại nhìn kỹ que thử thai, vạch đối chiếu rất rõ nhưng vạch kết quả rất mờ. Có lẽ không phải có thai, cô thầm trấn an chính mình.
Cả đêm tinh thần không yên, sáng hôm sau cô vẫn tới bệnh viện. Xét nghiệm xong, cầm phiếu kết quả, nhìn hai chữ "dương tính" trên phiếu, trước mắt cô tối sầm.
Bác sĩ hỏi cô với giọng lạnh lùng, "Có giữ không?"
"Không", cô buột miệng trả lời.
"Có thai lần đầu tiên à?" Bác sĩ dừng bút lại, ngẩng đầu nhìn cô.
Cô nhẹ nhàng gật đầu, mặt đỏ bừng, sau đó lại trắng bệch không còn màu máu.
"Nếu không có nguyên nhân đặc biệt gì thì tôi đề nghị cô nên giữ đứa bé. Nạo hút không chỉ có hại với thân thể thai phụ mà còn dễ tạo thành đẻ non vì quen dạ, sau này muốn có thai cũng rất khó".
"Tôi biết. Nhưng... bây giờ tôi không muốn". Như phải dùng hết sức mạnh toàn thân cô mới nói ra được câu này, trái tim đau như dao cắt.
"Ờ, vậy cô định bao giờ làm?"
"Bây giờ", cô nhìn thấy hai chân mình run bắn, ghế cũng bị rung động thành tiếng.
"Bây giờ không được, phải có người nhà đi cùng. Ngày mai cô bảo chồng đi cùng, phải kí tên". Bác sĩ gấp bệnh án lại, bảo y tá gọi bệnh nhân tiếp theo vào.
Ra khỏi phòng khám bệnh, cô ngồi xuống hàng ghế trên hành lang. Trước mắt người đến người đi không ngừng, sản khoa và phụ khoa cùng ở tầng một, thỉnh thoảng có thai phụ đến khám thai với những cái bụng to bé khác nhau. Cô không tự chủ được đưa tay sờ bụng dưới, ý thức được rằng ở đây cũng có một sinh mạng nho nhỏ, một sinh mạng không nên đến thế gian này.
Lúc yêu Dương Phàm, cả ngày hai người chỉ nói đến kiếm tiền, mua nhà, trang trí nhà cửa, mặc dù cũng nói phải chuẩn bị phòng trẻ con nhưng đó cũng chỉ là nói cho có. Cô chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ trở thành mẹ.
Tình yêu của Bùi Địch Văn đến gấp gáp và mạnh mẽ, cô vội vàng đón nhận, say mê trong ngọt ngào và chiều chuộng, cô còn chưa kịp nghĩ đến chuyện làm mẹ.
Thì ra để trở thành một người mẹ lại dễ dàng như vậy.
Cô đau đớn tự giễu, mở túi xách lấy chiếc điện thoại di động Ninh Trí mới mua cho. Vừa khởi động máy, tin nhắn mãnh liệt tràn tới như nước thủy triều. Cô không thèm đọc mà gọi luôn cho Thắng Nam.
Hai người vẫn hẹn gặp ở quán cà phê Thượng Đảo.
"Bạn... không nhầm đấy chứ?" Thắng Nam căng thẳng mở to mắt, cả người nghiêng về phía trước, bộ ngực suýt nữa đập vào mép bàn.
Thư Sướng gật đầu, "Tớ mua que thử thai thử rồi, cũng đến bệnh viện xét nghiệm rồi".
Thắng Nam há to miệng, trợn mắt nhìn, con ngươi như sắp nhảy ra khỏi hốc mắt, như một con cá nổi lên mặt nước hô hấp.
"Tớ biết, tổn thương một sinh mạng vô tội là tội lỗi, nhưng tớ thật sự không có dũng khí làm một người mẹ độc thân. Bố mẹ tớ là người rất lạc hậu, họ sẽ phát điên lên mất. Cho dù tớ không để ý mà cứ giữ đứa bé thì sau này cuộc đời nó cũng sẽ rất khổ. Tớ không thể cho nó một cuộc đời bình thường. Hơn nữa trong người nó chảy dòng máu nhà họ Bùi, trên đời này làm gì có bức tường nào ngăn được gió, nếu có một ngày người nhà họ Bùi biết thì cuộc đời của nó sẽ không thể diễn ra theo ý muốn nữa. Thắng Nam, đừng nói tớ nhẫn tâm, tớ đã suy nghĩ rồi, đã suy nghĩ thật sự nghiêm túc rồi, tớ... không thể giữ nó được". Nước mắt từ từ tràn lên đầy viền mắt Thư Sướng rồi trào ra. "Bạn nhất định phải giúp tớ, tớ thật sự sắp sụp đổ rồi, vô số chuyện như sóng sau liền sóng trước..."
"Được rồi. Bao giờ đi? Tớ đi cùng bạn". Thắng Nam nắm chặt tay Thư Sướng.
Thư Sướng nhìn thấy bàn tay mình bị Thắng Nam nắm chặt xuất hiện nếp nhăn. Ánh đèn trong quán cà phê hơi tối, lưng ghế sofa cao hơn cả đầu hai người. Cô quay mặt nhìn chùm đèn thủy tinh lộng lẫy đang chiếu sáng chỗ mình ngồi qua bức tường kính.
"Ngày mai. Tớ không uống nước, không ăn sáng, phòng trường hợp phải tiêm thuốc tê".
"Ờ, tớ lái xe đến đón bạn. Gọi cả An Dương nữa, nhỡ đâu phải kí tên gì đó, không được để có chuyện bất ngờ gì nữa. Sau khi phẫu thuật tớ sẽ dẫn bạn về khu tập thể nông trường ở vài