hìn quét qua toàn trường, ánh mắt gặp ánh mắt cô, khóe miệng anh thoáng nhếch lên, sau đó liền thu hồi ánh mắt.
Giám đốc phát biểu xong liền vỗ tay trước tiên để mọi người hoan nghênh Tổng biên tập Bùi phát biểu.
Bùi Địch Văn xua tay, chỉ chỉ cổ họng.
"Không sao, chỉ nói một câu là được, mọi người đều đang chờ kìa!" Giám đốc mời thành khẩn.
Tiếng vỗ tay bên dưới như sấm.
Bùi Địch Văn nhướng mày đi lên bục, "Xin lỗi, cảm cúm, mất tiếng rồi". Anh lên tiếng, mọi người thấy giọng anh khàn khàn như gió thổi qua mành trúc.
"Tôi không để mọi người phải chờ lâu, chúc mọi người giáng sinh vui vẻ, chúc năm mới vui vẻ, hi vọng những ngày làm việc cùng nhau của chúng ta đều rất vui vẻ". Anh mỉm cười gật đầu, nói mấy câu mà những người khác đều không nhịn được thông cảm. Thấy anh nói xong, mọi người đều thở phào.
Sau đó tiệc rượu bắt đầu, biểu diễn bắt đầu, tặng thưởng bắt đầu.
Bùi Địch Văn và các lãnh đạo ngồi một bàn, vừa ăn được vài món các lãnh đạo đã đứng lên kính rượu từng bàn. Giám đốc lớn tuổi uống rượu vang, Bùi Địch Văn uống nước hoa quả, những người khác uống rượu trắng. Tất cả đều là làm cho phải phép, mọi người cười ha ha đứng lên nâng chén nói mấy câu cảm ơn là xong.
Tối nay các lãnh đạo bình dị gần gũi hơn bình thường.
Đến bàn Thư Sướng, Bùi Địch Văn đứng phía sau Thư Sướng, cả người Thư Sướng cứng đờ. Anh lại lén cầm tay cô, vuốt vuốt lòng bàn tay cô.
Khụ khụ khụ khụ...
Thư Sướng vừa ăn một miếng cá liền ho sặc sụa. Cô kéo khăn ăn che miệng lại ho tiếp.
Bùi Địch Văn vội cầm cốc nước lên cho cô.
"Không sao chứ?" Anh hỏi, giọng khàn khàn.
Thư Sướng nhìn anh ta, lệ quang lấp lánh, cố trả lời một câu, "Không sao".
Ho hồi lâu, lại uống chút nước cuối cùng mới đỡ.
"Thấy lãnh đạo kính rượu nên cô ấy xúc động". Tạ Lâm trêu chọc, đột nhiên ngẩn ra, giọng Tổng biên tập Bùi khàn khàn, không lẽ cốc của Thư Sướng... Chị ta lắc đầu thật mạnh, không thể.
Mọi người cười to, lại đi đến bàn tiếp theo.
Tiệc rượu kết thúc, mưa bên ngoài còn chưa ngớt. Mọi người rủ nhau đi tiếp, chờ ông già Noel tặng quà. Thư Sướng cũng được mời, cô cười lắc đầu.
Tạ Lâm nhận một cuộc điện thoại thần bí, khi đồ ăn ngọt được mang lên, chị ta đột nhiên mất tích không chào ai lấy một câu.
Thư Sướng trở lại phòng làm việc, cầm túi xem điện thoại di động, có rất nhiều tin nhắn chúc phúc, phần lớn là trên mạng nhắn lại. An Dương và Thắng Nam cũng gửi cho cô. Khi An Dương về Thắng Nam đã lái xe đến sân bay đón, hai người không nói, Thư Sướng cũng không hỏi chuyện của họ.
Cô cũng gửi mấy tin nhắn trả lời, nghe tiếng bước chân trên hành lang càng ngày càng thưa thớt, cô vội đeo túi chạy ra, vừa kịp bắt được thang máy xuống.
Trong thang máy có không ít người, mọi người cười nói chuyện ăn cơm vừa rồi, người nhận được phần thưởng thì tâm tình càng hưng phấn.
Thư Sướng nhìn ngay thấy chiếc Continental Flying Spur đậu ở khu đỗ xe của lãnh đạo, cô đi qua bên cạnh nó đến chỗ chiếc Chery của mình mà không hề liếc ngang liếc dọc. Cửa xe vừa mở ra, cô suýt nữa sợ hãi kêu thành tiếng, không ngờ Bùi Địch Văn lại đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sau.
"Anh lên xe kiểu gì?" Cô hỏi kinh ngạc.
"Chìa khóa". Cổ họng vô cùng đau đớn, Bùi Địch Văn chỉ có thể quý lời như ngọc.
Thư Sướng sững sờ trước cửa xe, anh lấy chìa khóa xe cô ở đâu ra? Cái này tạm thời không truy cứu, "Anh không lái xe anh à?"
Cô hỏi câu hỏi thứ hai.
"Mấy ngày nay anh ngủ rất ít, lại cảm cúm, tinh thần không tốt, không nên lái xe".
Thư Sướng chậm rãi bước lên xe, ngồi xuống, tay cầm tay lái. Xem ra cô lại phải suy bại thành tài xế chuyên dụng của lãnh đạo rồi.
"Em đưa thẳng anh về Khế Viên?"
"Tùy, chỉ cần ở bên cạnh em". Anh đưa tay áp lên má cô, lòng bàn tay nóng bỏng, hơi sốt.
Mắt Thư Sướng đột nhiên tràn đầy nước mắt, cô cắn môi không cho tiếng nghẹn ngào thoát ra.
Anh than nhẹ một tiếng, từ ghế sau chuyển lên ghế phụ lái, vặn người quay sang ôm lấy cô, chưa được vài giây đã cảm thấy eo rất mỏi. Sau đó không ai nhúc nhích, anh dịu dàng hôn nước mắt trên mặt cô. Mỗi lần thở, hơi nóng đều phun lên cổ cô.
Thư Sướng nhắm mắt lại, nước mắt rơi nhanh hơn.
"Thư Sướng, đừng giận anh nữa được không?" Anh vỗ lưng cô, thì thầm.
"Em không giận". Không biết tại sao Thư Sướng lại cảm thấy thiếu tự tin. Có lúc không phải chỉ có tình yêu là đủ, cô còn cần có cảm giác an toàn như được đặt chân xuống đất chứ không phải lâng lâng như trên mấy nữa. Muốn có một tình yêu mà hai bên chênh lệch quá lớn thì phải có một trái tim mạnh mẽ.
"Thư Sướng", anh buông cô ra, vuốt mái tóc đã dài đến vai giúp cô, "Đàn ông đã đến tuổi này của anh thì cuộc sống trước đó tuyệt đối không phải một tờ giấy trắng phẳng phiu, tờ giấy đó sẽ có nội dung, có nếp nhăn, nhưng chính vì đã trải qua quá nhiều thứ nên mới biết thứ gì đáng quý trọng nhất. Em không được thiếu tự tin như vậy, anh đã nói với em, trong lòng anh, em đã quan trọng đến mức không có bất kì ai có thể thay thế rồi. Anh yêu em, cô bé ngốc ạ!"
"Địch Văn, em biết..." Giọng anh sàn sạt như tiếng giấy ráp ma sát với mặt gỗ, cô nghe mà thấy trái tim nhói đau, nhưng cô thật sự rất muốn được anh trấn an.
Bùi Địch Văn khẽ cười khổ, "Anh biết mấy hôm nay trong lòng em rất khó chịu, anh lại không thể nào ở lại Tân Giang được. Huyết áp ông nội anh quá cao dẫn tới xuất huyết não, may mà được cấp cứu kịp thời. Đợi đến lúc ông vừa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm là anh đã vội vã chạy về Tân Giang, muốn ở bên em trong đêm Noel. Ngày hai mươi sáu anh còn phải về nhà có chút việc nhưng anh sẽ cố gắng quay lại vào ngày ba mươi mốt để chúng ta cùng nhau đón năm mới đầu tiên của chúng ta. Thư Sướng, anh vẫn có một số chuyện phải giữ trong lòng, sợ nói ra sẽ tạo thành áp lực cho em. Cách thể hiện sự quý trọng đối với người nhà của anh chính là ở bên họ trong những ngày quan trọng. Anh muốn quan hệ của chúng ta không phải một tia lửa ngắn ngủi mà phải lâu dài hơn rất nhiều".
Trong khi nói một đoạn rất dài này, anh phải dừng lại mấy lần để vuốt cổ họng, vẻ mặt đau đớn.
Thư Sướng cúi đầu thở phào nhẹ nhõm nhưng nước mắt lại trào ra không thể dừng lại được. Khăn giấy trên xe đã dùng hết, cô chỉ có thể nhếch nhác dùng mu bàn tay lau nước mắt.
Có lẽ thế này là đủ rồi. Đêm Noel mưa gió, anh bất chấp đau ốm từ ngoài ngàn dặm chạy tới chỉ vì ở bên cô, chỉ để ở bên cô. Anh còn hứa sẽ ở bên cô mỗi ngày lễ lớn nhỏ sau này. Đây không phải tình yêu thì là thứ gì?
"Ôi, tại sao anh lại làm em khóc rồi?" Anh khẽ thở dài, dùng hai tay lau nước mắt cho cô, "Cô bé ngốc, tại sao em lại có những ý nghĩ quái gở đó? Nếu có người phụ nữ nào tốt như em thì anh cần gì phải chờ tới bây giờ?"
"Nhưng tại sao anh phải chờ ba năm mới nói với em những điều này?"
"Yêu một người cần phải có thời cơ, còn cần cả tôn trọng nữa. Không phải cứ thích là có thể tuyên bố với cả thế giới".
"Ơ?" Cô không rõ ràng cho lắm.
"Sau này dần dần em sẽ hiểu. Thư Sướng, chúng ta về thôi! Anh thật sự không chịu được nữa rồi". Anh từ từ nhắm mắt lại mệt mỏi dựa vào lưng ghế, một tay đặt trên đùi cô.
Cô lưu luyến nhìn anh rồi khởi động xe. Đường từ tòa soạn báo về Khế Viên cũng không xa nhưng cô lại lái rất lâu mới về đến nơi, dường như đây là một hành trình hạnh phúc, cô không muốn đi đến đích quá nhanh.
Xe dừng lại, cô quay người sang nhìn anh. Anh đã ngủ, vì cảm cúm, ngạt mũi nên anh không thể không thở bằng miệng, tiếng ngáy hơi nặng nề, mấy sợi tóc xõa xuống trán, không còn tỏ ra lạnh lùng như mọi ngày.
Cô cúi xuống dựa vào tay lái ngẩn ngơ nhìn anh rất lâu mà không nỡ đánh thức anh dậy.
Còn gì phải nghi ngờ chứ? Cô thầm hỏi chính mình, lúc này trong lòng cô cảm thấy rất yên bình.
Bùi Địch Văn uống mấy viên thuốc cảm rồi lên giường ngủ. Cô không ngủ mà mặc một chiếc áo lông vào nấu cháo cho anh trong gian bếp sáng sủa sạch sẽ. Cô đã để ý, cả buổi tối anh chỉ uống chút nước hoa quả, cứ uống một ngụm lại nhíu mày một chút, những thứ khác anh không hề động vào.
Cô nấu cháo rất đặc, ngâm cả nồi cháo trong nước lạnh đến khi âm ấm mới múc nửa bát đi tới bên giường đánh thức anh dậy. Anh vẫn nhắm mắt nằm dựa vào đầu giường để cô bón từng miếng hết bát cháo, đột nhiên anh mở miệng hỏi, "Còn nữa không?"
Cô lại bón cho anh một bát lớn, lúc ăn xong thì áo ngủ cũng đã ướt đẫm. Ra mồ hôi được thì tốt, cô bảo anh thay quần áo, chờ anh ngủ say rồi mới tắt đèn về phòng ngủ dành cho khách thiếp đi.
Lúc nằm xuống cô nhìn thời gian, đã hai giờ sáng rồi!
Vừa ngủ chập chờn được một lúc thì cô cảm thấy chiếc đệm trầm xuống, bên hông có thêm một cánh tay, "Giáng sinh vui vẻ, Thư Sướng!" Giọng anh đã đỡ hơn một chút nhưng vẫn còn rất khàn.
Cô mở mắt ra, lập tức nhìn thấy cặp cốc đôi đặt trên tủ đầu giường, cô cười, "Đúng là anh mạo danh nhận cốc của em thật!"
"Không kịp mua quà nên đành phải như thế". Trên hai chiếc cốc tình nhân có in những đóa hoa mai màu đỏ tươi, tỏ ra cực kì rực rỡ trên nền gốm trơn bóng trắng như tuyết.
"Thế của anh đâu?" Cô xoay người dựa vào trong lòng anh, sờ sờ trán anh, không còn nóng nữa.
"Một mình em định uống cả hai cốc à?" Anh hỏi ngược lại.
Cô cười to, ấn má anh ta, "Ngay cả việc này mà anh cũng tiết kiệm cho tòa soạn! Em có thể dùng một cốc uống cà phê, một cốc uống trà!"
"Không được, làm người phải chuyên tâm, bất kể là ngọt hay là đắng, là chua hay là cay cũng đều phải chứa hết".
"Địch Văn..." Cô ngẩn ra.
"Nếu anh lây bệnh cảm cúm cho em thì em có trách anh không?"
Gần trong gang tấc, cô thấy rõ đôi mắt sâu thẳm của anh lấp lánh, cái bóng nhỏ xíu của cô trong đó cũng lấp lánh theo.
"Hình như... em chưa đánh răng". Lí do của cô yếu ớt không chịu được một đòn.
"Anh cũng chưa..."
Anh cười, từ từ áp vào gần, ngậm đôi môi đang run nhè nhẹ của cô, nhắm mắt lại, dùng cảm quan nhẹ nhàng cảm nhận, chậm rãi khắc họa.
Cô ngoan ngoãn ôm chặt thân thể anh, đó là câu trả lời dịu dàng nhất của cô.
Một hôn rất dài, dài như vĩnh viễn không bao giờ kết thúc.
Cô biến thành một miếng sô cô la, từ từ hòa tan trong miệng anh trở thành một khối dung dịch ngọt ngào.
Giáng sinh, mưa đã ngừng nhưng trời vẫn âm u. Hai người bọn họ không ra ngoài mà chỉ ở nhà xem mấy bộ phim kinh điển của Hollywood và nghe vài bản nhạc. Cả ngày cô và anh chỉ ăn cháo loãng.
Ngày hai mươi sáu là chủ nhật, anh gần như đã khỏi hẳn cảm cúm, có điều sắc mặt hơi vàng. Cô lái xe đưa anh đến sân bay, anh bay chuyến Tân Giang - Thượng Hải rồi từ Thượng Hải bay tiếp đến Hồng Kông.
Nhà anh ở Hồng Kông là một đại gia đình, tứ đại đồng đường, anh là cháu trưởng. Lúc đợi máy bay anh nói với cô như vậy.
Từ sân bay về cô vẫn cân nhắc tứ đại đồng đường là từ đời nào đến đời nào, ông nội, bố mẹ, anh em, còn một đời là... cháu? Ơ, chẳng lẽ em trai hoặc em gái Bùi Địch Văn đã lập gia đình sinh con trước anh?
Thứ hai lại tiếp tục đi làm, vì năm mới sắp đến gần nên mọi người cũng phân tán tinh thần, không mấy người có thể tập trung tinh lực vào công việc. Thư Sướng không nhận được nhiệm vụ phỏng vấn, đến hội nghị thường lệ của phóng viên một tháng một lần, nội dung kế hoạch tháng sau của cô rất nhạt nh