cũng để điện thoại ở chế độ im lặng, nhưng cũng chỉ những lúc đó. Còn anh lại im lặng đủ hai ngày một đêm.
Thư Sướng hít sâu, đôi tay đặt trên đầu gối run lên không khống chế được, "Hôm nay em đưa một người bạn đến sân bay, em nhìn thấy anh và một người phụ nữ sóng vai xuống xe, cô ấy ngồi ở đúng chỗ em đang ngồi bây giờ..." Rốt cục nói ra được câu này, Thư Sướng cảm thấy trong lòng như có một tòa tháp vừa đổ sập.
"Và em chỉ dựa vào cảnh tượng đó để kết luận anh lừa dối em? Vì vậy em cố ý tránh mặt anh, tắt điện thoại? Trong ý thức của em, mỗi người đàn ông đều giống như bạn trai cũ của em, đã đi cùng phụ nữ là không có chuyện gì khác để làm ngoài chuyện lên giường? Thư Sướng, trong lòng em, em vẫn không muốn tin tưởng sự thật là anh yêu em, anh bắt đầu cảm thấy bất lực rồi".
Giọng nói của anh vừa lạnh vừa cứng, sắc mặt cũng hơi tái đi. Anh lấy một bao thuốc lá từ ngăn kéo trước xe ra rút một điếu, bàn tay bóp lại, điếu thuốc nát vụn. Anh đóng sập ngăn kéo lại.
Thư Sướng cắn chặt răng không nói lời nào. Không phải cô không có lời để nói mà là cô sợ mở miệng. Lời nói ra như bát nước đổ đi, rất khó có thể thu hồi lại được.
"Anh đã nói với em, anh còn có một công việc khác. Cô ta là đối tác trong công việc của anh, đến Tân Giang nghiên cứu thị trường. Anh đưa cô ta ra sân bay, đây không phải chuyện bình thường sao?"
"Vẻn vẹn là đưa ra sân bay thôi à?" Cô ngẩng đầu, giọng nói rất bình tĩnh, "Hai ngày một đêm nay anh không ở cùng cô ta? Mùi nước hoa nhãn hiệu Thuốc độc trên người anh không phải là nước hoa của cô ta à?"
Vẻ mặt Bùi Địch Văn càng thêm giận dữ, anh ngửa mặt lên như có bình phục tâm tình, một hồi lâu mới bình tĩnh nói, "Bất kể anh nói gì em cũng không tin anh sao?"
"Em không tìm được lí do để thuyết phục chính mình. Có lẽ chúng ta thật sự không nên đến với nhau". Cuối cùng cô vẫn buột miệng nói ra.
"Đây là lời nói thật lòng của em?"
Trong xe đột nhiên yên lặng, luồng khí ấm áp từ điều hòa không cản được cái lạnh bên ngoài. Thư Sướng không khỏi rùng mình, cô cảm thấy khó thở, vươn người về phía sau lấy máy tính, "Làm phiền anh mở khóa cửa, tự em bắt xe về nhà". Cô thấp giọng nói.
Bùi Địch Văn cười lạnh lùng, "Anh vẫn đủ tự chủ để đưa em về nhà!"
Nói xong anh khởi động xe, chiếc xe lách vào làn xe, đón gió tuyết chạy như bay về phía trước.
Ai cũng không nói gì.
Về đến đầu ngõ, anh mở khóa cửa xe.
"Cảm ơn!" Cô xách túi máy tính xuống xe, rất nhanh đã bị gió tuyết bao phủ.
Gương mặt điển trai lịch thiệp của Bùi Địch Văn co rúm vì đau đớn.
Thư Sướng tự nói với mình không được quay lại, không được khóc, nhưng nước mắt vẫn chảy ra không ngừng lại được.
Nếu như ngày mai là tận thế thì em sẽ làm gì?
Em muốn yêu anh!
Cô nhớ tới lời hai người nói ở Thạch Trấn, trong lòng chát đắng.
Nhưng nếu ngày mai không phải tận thế? Cô có dũng khí đón nhận tình yêu của anh hay không?
Cô không dám nghĩ đến đáp án.
Thật ra cho dù ngày mai là tận thế thì cô vẫn muốn có một tình yêu thuần khiết như vàng nguyên chất, không mang một chút tạp chất, không chia sẻ với bất kì ai.
Hình như yêu cầu như vậy cao quá.
Nếu có thể thỏa hiệp, nếu có thể nhượng bộ thì cô đã không chia tay Dương Phàm.
Hôm sau Thư Sướng đến đội cảnh sát khu vực tây thành phố phỏng vấn. Hai ngày trước cảnh sát khu vực phía tây đã kiểm tra đột xuất các hộp đêm, thẩm mỹ viện, quán gội đầu và phá một loạt mấy tụ điểm mại dâm. Thư Sướng phỏng vấn mấy nhân viên tham gia chuyên án, sau khi kết thúc, cô đề nghị được đi gặp những cô gái hành nghề mại dâm bị tạm giữ.
Vừa đi vào phòng tạm giữ Thư Sướng đã giật mình kinh hãi.
Không giống như tưởng tượng của cô, mấy cô gái mại dâm này không hề có vẻ lẳng lơ của gái bán hoa mà vẻ mặt ai cũng ngây thơ. Nếu không phải họ mặc quần áo quá hở hang, son phấn trên mặt quá đậm thì cô thật sự không thể tìm được mối liên hệ nào giữa con người và công việc họ làm.
Thấy có người quan sát, họ không hề xấu hổ hay mất tự nhiên mà chỉ liếc Thư Sướng với vẻ mặt hờ hững. Thư Sướng phát hiện trong đó có một cô gái có hai đầu ngón tay vàng vàng, chắc là vì ám khói thuốc lá.
"Cô bao nhiêu tuổi?" Thư Sướng hỏi một phụ nữ hơi lớn tuổi.
Người phụ nữ lườm cô, "Không phải đã vào sổ hết rồi à? Hay cô không biết chữ?"
Thư Sướng cười cười bật máy ghi âm bắt đầu trò chuyện thoải mái với cô ta, "Vì sao lại làm nghề này?"
Cô ta lộ ra vẻ mặt như nhìn một con ngốc, "Cô làm gì?"
"Tôi là một phóng viên".
"Làm phóng viên làm gì?"
"Thì đây là một công việc".
"Cũng kiếm tiền à?"
"Đương nhiên", Thư Sướng gật đầu.
Cô ta bật cười, răng cũng hơi vàng, "Đây cũng là công việc của chúng tôi, chỉ có điều chúng tôi kiếm được nhiều tiền mà không tốn công tốn sức".
Thư Sướng sửng sốt đánh giá cô ta với vẻ mặt phức tạp, "Cô không cảm thấy nghề này rất mất danh dự à?"
Cô ta lạnh lùng hừ một tiếng, hỏi ngược lại, "Cô có lên giường với bạn trai cô không?"
Mặt Thư Sướng đột nhiên đỏ lên.
"Đừng nói đường hoàng như vậy, đều là lên giường với đàn ông, chẳng qua có đàn ông trả tiền, có đàn ông không trả tiền. Có khác biệt lắm không? Mà đàn ông không trả tiền còn thường làm phụ nữ đau lòng, thế thì có gì tốt?"
Câu hỏi này Thư Sướng không trả lời được, cô chỉ có thể cười cười cất máy ghi âm.
Không thể nói rằng lời của cô ta hoàn toàn vô lí được. Đàn ông mua vui trả tiền phát tiết dục vọng sinh lí, điều này rất phù hợp với quy tắc thị trường. Đàn ông làm phụ nữ đau lòng quả thật lại khiến các cô gái yêu toàn tâm toàn ý, không tiếc bất cứ giá nào.
Điều này thật sự rất trào phúng.
Gần đội cảnh sát khu vực phía tây có một cái chợ nhỏ, chủ yếu bán cơm, đồ ăn vặt, bánh bao, màn thầu, lạc, trứng luộc...
Thư Sướng phải đi xuyên qua chợ mới bắt được xe. Đang đi đột nhiên cô nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc áo bông màu vàng trải mấy tờ báo dưới đất, trên đó úp ba cái bát. Anh ta không ngừng đảo vị trí ba cái bát, luôn mồm kêu: Nhìn đi nào, đoán đi nào, mọi người đi qua đừng bỏ lỡ, đoán xem bát nào có đồng xu, đoán đúng đặt một ăn ba đây... Hành động của anh ta tỏ ra rất vụng về, anh cũng có thể thấy đồng xu đang nằm dưới chiếc bát nào.
Có một người đàn ông ngồi xuống, chỉ một lát đã thắng được ba trăm tệ. Dần dần mọi người vây xem càng ngày càng đông.
Thư Sướng bật cười. Trò này chỉ là một trò bịp bợm vụng về, những người thắng tiền đó đều là cùng một bọn với người mặc áo bông vàng. Mỗi người đều biết không có chuyện vận may từ trên trời rơi xuống, nhưng người ta vẫn hi vọng chuyện tốt như vậy có thể xảy ra trên người mình.
Giống như cô bé lọ lem ước mơ có một hoàng tử cưỡi ngựa trắng mang giầy pha lê tới đón mình đi khỏi phòng bếp, từ đó sống một cuộc sống hạnh phúc và mỹ mãn.
Chẳng phải mình cũng vậy hay sao?
Trong khi trái tim cô đầy thương tích vì Dương Phàm, Bùi Địch Văn vừa tỏ tình cô đã đọng lòng. Cô muốn được một người đàn ông quý trọng, yêu thương biết bao. Cô không hề suy nghĩ chẳng lẽ một người đàn ông độc thân cao không với được như Bùi Địch Văn lại thật sự không có một má hồng tri kỉ hay sao? Dựa vào cái gì mà mình cho rằng mình có thể khóa được trái tim anh?
Có lẽ trong lòng mình đã cảnh giác nhưng vẫn bị sự dịu dàng quan tâm của anh mê hoặc. Từ khi anh khởi xướng tiến công cô đã bị anh dắt từng bước đi đến bây giờ. Cho dù lúc này cô cũng không biết mình và anh đã coi như chia tay rồi hay chưa.
Có mấy người thua tiền đứng dậy cằn nhằn không ngớt, mấy người khác lại xắn tay áo chen vào.
Luôn có người biết rõ là âm mưu mà vẫn cam nguyện nhảy vào. Bị lừa còn có thể trách ai?
Thư Sướng không dừng bước, đi xuyên qua chợ, bắt một chiếc taxi về tòa soạn.
Đi vào tòa nhà của tòa soạn báo, trái tim cô không khỏi đập nhanh. Cô cười khổ, thỏ sở dĩ không ăn cỏ gần hang là vì sợ có ngày chạy trốn dưỡng thương mà không có thứ gì để che giấu. Lúc này cô không muốn chạm mặt Bùi Địch Văn lắm, nhưng anh là Tổng biên tập, cô là phóng viên, làm sao cô tránh được?
Hôm nay Tạ Lâm mặc một chiếc váy màu đen giống như để tang. Thư Sướng cũng không dám trêu chọc chị ta, cô len lén lướt qua phòng quảng cáo đến phòng làm việc của mình.
Trong khi không biết chiếc chuông của Tạ Lâm đang nguyện hồn ai thì vẻ mặt Thôi Kiện lại như mùa xuân tỏa nắng, khóe miệng cười đến tận mang tai.
"Phỏng vấn thế nào?" Ông ta hỏi Thư Sướng.
"Rất thuận lợi". Thư Sướng đứng dậy rót một chén trà nóng rồi ngồi vào bàn làm việc.
"Này, đồ chuyển phát nhanh của cô!" Thôi Kiện đưa cho cô một chiếc hộp, không lớn.
Cô mở ra xem, đó là một gói kẹo sữa Alpenliebe. Cô nhét thẳng gói kẹo vào ngăn kéo, cô đã nói cô bỏ kẹo rồi. Bởi vì vị ngọt của kẹo cũng không thể thật sự át được cảm giác đắng chát trong lòng.
An Dương từ Vũ Hán gọi điện thoại về hỏi cô đã đưa thư cho Thắng Nam chưa.
Thư Sướng vỗ trán, nhớ ra chiếc xe cảnh sát vẫn còn đang để ở nhà mình, "Hôm nay chị bận, chiều nay hết giờ làm sẽ đi".
"Chị nhất định phải tùy cơ hành sự, ngàn vạn lần đừng làm hỏng việc của em. Đây chính là lần đầu tiên em tỏ tình đấy".
"Đồ nhát chết, được rồi, chị sẽ cố gắng hết sức". Thư Sướng cười.
"Em hỏi thăm rồi, tối nay đội trưởng Mục không trực, chắc là cô ấy sẽ ở nhà. Có hẹn hò gì chị cũng không được quên việc này đấy nhé!"
"Chị hẹn hò với ai?"
"Ơ, chẳng lẽ chị vẫn là một người cô đơn? Không phải chứ, chị cũng là một người đẹp, chẳng lẽ đàn ông Tân Giang đều mù mắt mà không nhận ra bảo bối như vậy?"
Cầm điện thoại, đột nhiên Thư Sướng cảm thấy một tia xót xa. Đã chơi với Thắng Nam nhiều năm như vậy, bao giờ cũng là các nam sinh gửi thư tình cho cô, trước mặt Thắng Nam cô cũng có vài phần tự tin và hư vinh. Bằng tuổi nhau, trừ một thoáng sóng gió do Lục Minh gây ra, cuộc sống tình cảm của Thắng Nam vẫn như một viên mỹ ngọc không tì vết, còn tình cảm của cô đã như một tấm bia bị bắn thủng lỗ chỗ.
"Chị khóc đấy à? Ha ha, đừng buồn, lần này em làm quen được với mấy chuyên gia tâm lí học tội phạm vẫn còn độc thân. Em sẽ uốn ba tấc lưỡi tiến cử chị với bọn họ. Chị chờ nhé!"
Thư Sướng đặt điện thoại xuống, không biết nên khóc hay nên cười. An Dương cởi mở và hài hước, nói không chừng lần này cậu ta thật sự có thể mở được cánh cửa trái tim của Thắng Nam!
Tuyết ở phương nam bao giờ cũng vậy, bạn còn chưa kịp ngắm tuyết rơi đã thấy trời quang vạn dặm rồi. Đêm đông ẩm ướt, hoàn toàn không có cảm giác buốt lạnh sau khi tuyết tan.
Thư Sướng lái xe đến Tụ Hiền Uyển, vừa xuống xe đã ngửi thấy mùi hoa mai thoang thoảng bay đến tận khu để xe. Cô rất thích mùi hương này, hít sâu mấy hơi, cảm giác như lục phủ ngũ tạng đều mát lạnh. Mấy cây mai vàng này vốn chính là của nhà họ Thư. Có lần Ninh Trí đến phòng khám nói với Thư Tổ Khang mình muốn trồng mấy cây mai ở Tụ Hiền Uyển nhưng vẫn chưa tìm được. Thư Tổ Khang nói vậy cứ đánh mấy cây trong vườn nhà bác tới đó. Ninh Trí cười cười, sao có thể lấy những cây mai bác rất thích đó được. Vu Phân bên cạnh chen vào, cháu có phải người khác đâu.
Khả năng thích nghi của mấy câu mai trồng trong vườn nhà cô rất mạnh, bị đánh đến trồng ở đây vẫn c