"Em cứ thấy mấy hôm nay ngực căng căng, không muốn ăn uống gì, không ngờ là đã có thai rồi. Em phải nói với Dương Phàm ngay, anh ấy nhất định sẽ vui đến phát điên. Hôm qua bọn em còn cùng đi xem nhà, anh ấy nói có một phòng là phòng trẻ con, hì hì, đúng là vừa nói đã có ngay". Đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, cô ta sợ hãi kêu lên một tiếng, "Thư tỷ, em mới vào làm việc chưa được bao lâu đã có thai rồi, tòa soạn có sa thải em không?"
"Cô đi hỏi Phòng nhân sự ấy!" Thư Sướng nghe thấy mạch máu ở hai cổ tay mình nhảy lên thình thịch theo nhịp điệu như phá vỡ lớp da bên ngoài.
"Em nghĩ là sẽ không thể sa thải được. Công chức có thai được luật lao động bảo vệ", Đàm Tiểu Khả cười như một đóa hoa, "Bây giờ em sẽ nói với Dương Phàm tin này, am và anh ấy có em bé rồi!"
Thư Sướng gạt van nước, dùng khăn mặt dấp nước lạnh buốt rồi úp mặt vào. Lớp da khô hanh vừa chạm vào nước, các lỗ chân lông đã đồng loạt co lại, cô không khỏi rùng mình một cái.
Cô lau mặt hết lần này tới lần khác, dường như vết bẩn trên mặt rất dày, đến tận lúc cảm thấy đau đớn cô mới dừng tay lại. Vừa từ nhà vệ sinh về đến phòng làm việc cô đã thấy Tạ Lâm mang theo một làn hương thơm từ bên ngoài lao vào, "Nhanh, lên chơi trò chơi, hôm nay Tổng biên tập Bùi đẹp trai hạ mình tham dự, bao nhiêu cô ả háo sắc đang tìm cách tiếp xúc thân mật với anh ta, em cũng đi thử vận may xem sao!"
"Em mệt chết đi được, không muốn làm gì cả".
Thư Sướng bám bàn thả người xuống ghế.
"Không được!" Tạ Lâm hung hãn trừng mắt, "Cái gã có khuôn mặt như người chết đó bị em cướp mất thì chị cam chịu, nhưng nếu là đứa khác thì chị không chịu được. Em phải đi, không được thua chị kém em".
"Rốt cục là chị đang nói cái gì thế?" Thư Sướng dở khóc dở cười bị Tạ Lâm vừa kéo vừa đẩy vào thang máy.
"Chị đang nói tiếng người, nghe không hiểu à?"
"Hiểu!" Thư Sướng cười khổ nhìn thang máy dần dần lên cao.
Bốn phía hội trường đứng chật người, chính giữa có một khoảng trống, nhạc mở rất to, nhịp điệu mãnh liệt, tiếng trống dồn dập.
Thư Sướng nhìn khắp toàn trường rồi thở dài, hôm nay một đám phần tử trí thức lại chơi trò buộc chân như đám nhóc trong nhà trẻ, lại còn là nam nữ phối hợp, không trách được người nào người nấy đều hưng phấn mắt sáng như sao.
Loại trò chơi này là hai người một tổ, hai người đứng cạnh nhau, dùng dây buộc chân vào nhau, một người chân trái, một người chân phải, sau đó thi chạy với mấy đôi khác. Nói ra thì dễ nhưng khi chơi lại khá khó khăn, nhịp chân của hai người phải đều nhau, bước chạy cũng đều nhau, nếu phối hợp không tốt thì cả hai sẽ ngã sấp xuống. Vừa có mấy đôi thi đấu xong, một đợt chạy thi mới sắp bắt đầu. Bùi Địch Văn đứng giữa đám đông, dáng đứng vẫn nho nhã, mỉm cười đúng mực, không ít nữ viên chức thỉnh thoảng lại đảo mắt lúng liếng nhìn anh đầy ẩn ý. Anh cười rất bình thản nhưng vẻ mặt lại rõ ràng tỏ ra có hứng thú. Lại có mấy người ngoài cửa đi vào, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào trên người Thư Sướng, lập tức đôi mắt anh trở nên dịu dàng lấp lánh.
"Còn thiếu một tổ, thêm hai người nào!" Người chủ trì là Trưởng phòng nhân sự lớn tiếng kêu lên.
"Để tôi!" Bùi Địch Văn giơ tay lên.
Hội trường thoáng cái trở nên yên lặng lạ thường, đám người đẹp chờ mong từ rất lâu căng thẳng đến mức không thở nổi.
"Phóng viên Thư, tôi không giỏi chơi trò chơi, lát nữa mong cô giúp đỡ". Bùi Địch Văn mỉm cười đưa tay về phía Thư Sướng.
Tâm hồn vô số người đẹp vỡ vụn rơi khắp mặt đất.
Thư Sướng cười cũng dè dặt, "Tổng biên tập Bùi khiếm tốn quá".
Mười ngón tay đan vào nhau, hai người đều run lên. "Thì ra tương tư không phải một danh từ mà là một động từ". Bùi Địch Văn khẽ nói vừa đủ để chỉ có cô nghe thấy.
Thư Sướng vốn đã căng thẳng, lúc này lại càng như bị thôi miên, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Người khác buộc dây giúp họ, Bùi Địch Văn tự nhiên vòng tay qua eo cô, "Anh đếm đến ba thì chúng ta cùng bước chân".
Cô ngơ ngác gật gật đầu.
Trưởng phòng nhân sự thổi còi, mấy đôi cùng xuất phát.
Đám người lập tức sôi trào, có người hò reo cố lên, có người huýt sáo, có người cười ngặt nghẽo, âm thanh ầm ĩ đến mức suýt nữa làm cả hội trưởng nổ tung.
Thư Sướng và Bùi Địch Văn hợp tác cũng coi như ăn ý, đang chạy ở vị trí thứ hai, nhưng khi bàn tay Bùi Địch Văn ôm bên hông cô càng ngày càng nóng rực thì cô đột nhiên đánh mất nhịp điệu, cả người lắc lư rồi nghiêng sang bên cạnh. Bùi Địch Văn không kéo được cô lại và cũng ngã xuống theo, cả người đè lên trên người cô.
Lúc này cũng có hai đôi khác ngã xuống.
Hai người bọn họ khiến người khác để ý nhưng cũng không phải trường hợp duy nhất, Thư Sướng thầm thấy vui mừng. Nhưng một giây sau cô lập tức hoảng sợ suýt nữa hôn mê bất tỉnh.
Cô cảm thấy thân thể Bùi Địch Văn đang đè lên người mình đột nhiên có một chút thay đổi.
Anh nhìn cô, cười hơi bất đắc dĩ, hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn rất thản nhiên, "Anh nghĩ đây là trường hợp không kìm nén nổi tình cảm!" Anh mỉm cười tự giễu.