ong tủ lạnh ra rót hai cốc, kéo cô cùng ngồi xuống sofa, bàn tay vòng qua vai cô một cách tự nhiên rồi cười nói, "Những thứ này là anh chuẩn bị cho lần bỏ nhà đi bụi tiếp theo của em".
"Sao lại bỏ nhà đi liên tục thế được?" Thư Sướng xấu hổ vặn vẹo mười ngón tay.
"Anh chỉ không muốn lại phải thấy em thê thảm ngồi trong quán cà phê mượn điện thoại gọi cho người khác xin giúp đỡ. À, cái này cho em". Anh ta vỗ vai cô lưu luyến rồi đặt một chiếc chìa khóa treo bằng sợi xích bạc vào lòng bàn tay cô, "Ở đây chắc là dễ chịu hơn quán cà phê xa lạ!" Cô ngước mắt nhìn anh, cười thoáng qua, không bày tỏ lòng biết ơn, cẩn thận cất chìa khóa vào trong túi xách.
Một đêm trôi qua rất yên ả, trừ một vài nụ hôn hời hợt như chuồn chuồn đạp nước, hai người không hề có hành vi đặc biệt nào khác. Hai người cùng ăn chút hoa quả, cùng mở DVD xem bộ phim King Kong phiên bản mới. Đang xem thì Bùi Địch Văn có điện thoại, có lẽ sợ ảnh hưởng đến việc xem phim của cô nên Bùi Địch Văn vào phòng sách nghe máy và đóng cửa rất kĩ. Mười một giờ, hai người rửa mặt xong, ai đứng trước cửa phòng người nấy cùng chúc nhau ngủ ngon.
Nhưng chúc ngủ ngon xong Bùi Địch Văn không vào phòng ngay mà lại ôm Thư Sướng, ánh mắt dịu dàng như nước.
Thư Sướng vùi đầu trong lòng anh, căng thẳng đến mức trái tim suýt nữa ngừng đập.
"Ngủ đi, sáng mai gặp lại!" Anh hôn lên môi cô rồi lưu luyến buông cô ra. Tình yêu cũng như hầm canh, phải giữ lửa nhỏ hầm thật lâu thì nồi canh mới có thể ngon từ thịt, ngọt từ xương.
Hôm sau Thư Sướng đến tòa soạn làm việc, Bùi Địch Văn lại phải đi công tác Bắc Kinh, cùng đi còn có Giám đốc tòa soạn và mấy Trưởng phòng. Bây giờ đã là tháng mười, các đơn đặt báo năm tới bắt đầu được xúc tiến, các Tập đoàn ngành báo chí lớn tụ tập về Bắc Kinh kí kết hợp đồng. Buổi tối Thư Sướng về Khế Viên một mình, nhận được điện thoại Bùi Địch Văn gọi từ Bắc Kinh về, trong lòng dâng lên một cảm giác đã lâu không cảm nhận được có tên là tương tư.
"Lên giường chưa?" Anh hỏi.
"Rồi, em đang nằm đọc sách!"
"Mặc áo ngủ rồi chứ? Cái áo nền xanh hoa trắng tối qua à?"
"Không... không phải, cái đó giặt rồi, hôm nay em mặc cái khác".
"Tả cho anh nghe một chút". Cách vài ngàn dặm nhưng giọng nói của anh còn khiến cô cảm thấy nóng rực hơn cả khi mặt đối mặt.
"Để làm gì?" Cô không nhận ra là mình đang làm nũng với anh.
"Anh rất không thích ở khách sạn, quá lạnh lẽo, phải bỏ tiền mới mua được hơi ấm do máy móc phát ra. Nói chuyện với em anh mới cảm thấy một chút ấm áp. Thư Sướng, Bắc Kinh có tuyết rồi".
"Mới cuối tháng mười mà!" Cô ngồi dậy thoáng nhìn ra bên ngoài, một vầng trăng sáng đang treo cao trên bầu trời Tân Giang.
"Mùa đông năm nay đến sớm thật! Ôi, công việc của em cũng không bận lắm, biết trước thế này thì đã cho cả em đến Bắc Kinh, lấy việc công làm việc tư".
"Em không đi đâu".
"Vì sao?"
"Đàn ông đưa phụ nữ đi du lịch chính là vì muốn xảy ra quan hệ thân mật hơn với người phụ nữ đó. Ở một nơi xa lạ, cô ta không biết đường, cũng không quen ai, đối phương chính là chỗ dựa duy nhất, tâm lí tự nhiên sẽ ỷ lại đối phương. Đêm khuya người vắng, mở một chai rượu, âm nhạc êm ái, cùng trò chuyện tình đời, tình người, lí tưởng, nhân sinh, rồi đến tình yêu... rồi đến trên một cái giường".
"Nghe rất có lí, chờ anh dự xong hội nghị đặt hàng chúng ta cùng đi du lịch được không?"
"Hừ!" Cô bĩu môi.
Anh cười ha ha, "Anh muốn làm cho quan hệ của chúng ta tiến thêm một bước. Nhớ anh không?" Giọng anh đột nhiên hạ thấp, lộ ra sự mê hoặc không thể nào ngăn cản.
"Tân Giang rất ít khi có tuyết, em rất muốn xem tuyết rơi!"
"Chỉ giỏi đánh trống lảng. Thôi muộn lắm rồi, em đi ngủ đi!"
"Vâng, chúc anh ngủ ngon".
"Hay là vẫn lưu luyến không rời? Thế thì anh chưa gác máy vội?"
"Được rồi, ngày mai anh còn phải họp, chúc anh ngủ ngon!"
Không đợi anh nói tiếp, cô đã vội vã cắt cuộc gọi, đưa tay sờ mặt, nóng bỏng như một quả cầu lửa.
Quả vậy, giờ khắc này cô đã tìm được một chút cảm giác yêu đương, ngọt ngào, chỉ cần trong lòng nghĩ đến một người là lại đỏ mặt, lại cười ngây ngô. Nhưng cô vẫn cảm thấy tất cả những thứ này giống như một giấc mơ, không được chân thực cho lắm.
Nếu như đó là một giấc mơ thì chỉ mong không phải mở mắt ra.
Thư Sướng vòng tay ra sau gáy đỡ đầu từ từ nằm xuống, tắt đèn, nhìn ánh trăng như bạc bên ngoài và nghĩ đến tuyết bay trắng trời nơi phương bắc.
Phải năm ngày nữa Bùi Địch Văn mới có thể về Tân Giang. Năm ngày, đúng là dài đằng đẵng!