"Tất nhiên, kể cả anh ấy có thích Thư tỷ thì Thư tỷ cũng không thể thích anh ấy được".
Thư Sướng kinh ngạc nhìn cô ta.
Đàm Tiểu Khả chớp mắt vài cái hết sức thần bí, cô ta hạ thấp âm lượng, "Tổng biên tập Bùi mới là đối tượng của Thư tỷ".
"Cô nghe ai nói thế?" Toàn thân Thư Sướng run lên.
"Mọi người trong tòa soạn đều nói vậy. Thư tỷ được Tổng biên tập đích thân tuyển vào, điều về bộ phận tốt nhất, được chỉ bảo bởi sư phụ tốt nhất, Tổng biên tập còn đích thân chỉ đạo. Chỉ cần là chuyện của Thư tỷ là anh ấy đều hỏi đến rõ ràng. Trong tòa soạn, ngoài Thư tỷ, những người khác đều không có vinh dự này. Có những phóng viên đã vào tòa soạn mấy năm mà còn chưa đến văn phòng Tổng biên tập bao giờ.
"Vì vậy mọi người liền nghĩ theo hướng mập mờ nam nữ?" Thư Sướng dở khóc dở cười.
"Không phải sao?"
"Nếu cô nhìn thấy anh ta mắng tôi như chó thì cô sẽ không nghĩ như vậy nữa". Cô không muốn giải thích vấn đề này với Đàm Tiểu Khả, cây ngay không sợ chết đứng.
"Đánh là hôn, mắng là yêu". Đàm Tiểu Khả nói như một chuyên gia.
Thư Sướng cắn môi, hít sâu, cảm thấy cuộc đời đúng là trào phúng.
Có phải cô cần gây ra một vụ xì căng đan để thành toàn Đàm Tiểu Khả và Dương Phàm, cho thấy họ yêu nhau là chính đáng biết bao?
"Muốn làm gì thì làm, tôi sẽ không ngăn cản ai cả". Cô cười khổ phất tay áo bỏ đi.
Đàm Tiểu Khả buồn bực chớp mắt.
Vừa vào phòng làm việc, cô đã nhìn thấy Thôi Kiện ngồi trước bàn làm việc, sắc mặt vàng như nghệ, giọng mũi rất nặng.
"Thư Sướng, hôm nay cô đến trại tạm giam phỏng vấn thay tôi, tôi phải đến bệnh viện truyền nước, thật sự không chống đỡ được nữa".
"Thầy bị cảm rồi à?" Đối với Thôi Kiện, Thư Sướng bao giờ cũng tôn trọng.
"Cảm lạnh, khó chịu chết đi được".
"Đó là vụ án gì?"
"Dùng súng bắn chết người, phạm nhân là một cảnh sát chuyên thi hành án".
Thư Sướng ngẩn người.
"Phỏng vấn cho tốt, vụ án này có rất nhiều người chú ý. Không được rồi, tôi phải đi đây". Thôi Kiện bám bàn làm việc đứng dậy, ho không ngừng.
Nhiệm vụ phỏng vấn bất ngờ khiến Thư Sướng cảm thấy thoải mái, bây giờ cô không có sức mạnh đọ sức với bất kì ai, đặc biệt là Đàm Tiểu Khả, rời khỏi tòa soạn báo cũng tốt.
Đeo ba lô đựng đồ nghề phòng vấn, cô đứng đợi thang máy.
Bảng số cho thấy thang máy cứ đi lên đi xuống giữa tầng mười sáu với tầng hai mươi mãi, Thư Sướng đứng chờ một hồi lâu, cuối cùng thang máy mới xuống đến tầng này.
Cửa thang máy mở ra, cô cất bước đi vào, đúng lúc hai cánh cửa sắp khép lại thì Bùi Địch Văn đã lách người vào.
Không gian chật chội ép Thư Sướng ngạt thở.
Hình như sau khi từ Quảng Đông về Tân Giang, cô đã tiếp xúc với Tổng biên tập Bùi nhiều hơn trước rất nhiều.
Đây là thiên ý hay là cố ý?
"Ra ngoài phỏng vấn à?" Bùi Địch Văn quan sát cô, ánh mắt hiền hòa.
"Vâng!" Cô nhìn cửa thang máy không chớp mắt.
"Hôm nay đi đâu?"
Cô còn chưa trả lời, lúc này chắc đang ở khoảng tầng năm hoặc tầng sáu, đột nhiên trước mắt tối om, sau đó cô không nhìn thấy gì nữa.
Chuyện xảy ra quá bất ngờ, hoàn toàn là phản ứng vô thức, Thư Sướng kêu một tiếng sợ hãi và tựa vào trên vách thang máy.
"Trùng hợp nhỉ, đúng lúc thang máy gặp sự cố". Giọng Bùi Địch Văn rất thoải mái, hình như còn đang cười.
Cả người Thư Sướng rét run, đỉnh đầu đổ mồ hôi, hai chân mềm nhũn không thể đứng vững, hình như trong nháy mắt tất cả nguyên khí đều thoát hết ra ngoài qua các lỗ chân lông.
Bùi Địch Văn ấn nút báo động, không nghe được âm thanh của Thư Sướng, anh đưa tay quờ quạng, sờ thấy đầu Thư Sướng. Thư Sướng hạ thấp người né tránh bàn tay anh, "Thư Sướng, không sao đâu, công nhân sửa chữa sẽ đến ngay bây giờ".
"Em không sao". Trong bóng tối, giọng Thư Sướng cực kì trấn tĩnh.
Anh yên lặng một lát rồi nhỏ giọng nói, "Thả lỏng ra, đừng hô hấp ở cổ họng, dùng lồng ngực, hít sâu vào. Ôi, may mà có anh ở đây, nếu không một mình em..."
"Nếu anh không vào tháng máy thì nói không chừng thang máy đã không gặp sự cố". Cô cười ngắn ngủi, cảm thấy anh rất gần cô, hơi thở của anh, sự ung dung, bình tĩnh của anh khiến tâm tình cô thoải mái hơn.
"Cũng có thể". Bùi Địch Văn cũng cười, anh lấy điện thoại ra, một màn ánh sáng yếu ớt xuất hiện trong tối tăm, anh giơ điện thoại, "Giờ thì hết tối rồi".
Thư Sướng nhanh chóng nhìn thoáng qua anh, trong ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt điển trai của anh có một vẻ dịu dàng khác thường.
"Tổng biên tập Bùi", cô nhìn xuống, "Sau này... mong anh đối xử với em công bằng như những người khác, như vậy em có đạt được thành tích gì cũng sẽ có sức thuyết phục".
"Anh làm khó gì em à?" Bùi Địch Văn nhìn cô, ánh mắt thoáng có vẻ tức giận.
"Không, Tổng biên tập Bùi ưu ái em quá làm em không biết báo đáp thế nào. Em sẽ làm việc thật tốt, sẽ không để anh thất vọng". Cô cười lạnh nhạt.
Lời của Đàm Tiểu Khả vẫn đánh trúng trái tim cô.
Vài phút sau, thợ sửa thang máy mở cửa ra. Nhìn thấy người bị kẹt là Bùi Địch Văn, anh ta vội không ngừng xin lỗi.
Thư Sướng cúi đầu bước ra khỏi thang máy, vội vàng bước đi.
Bùi Địch Văn chỉ kịp nhìn thấy bên mặt cô, trắng như một tờ giấy.