"Dương Phàm mềm lòng, nó vẫn nghĩ đến tình cảm trước kia nên không mở miệng được. Thư Sướng, cháu là một cô gái hiểu chuyện, nghĩ đến tình hình nhà cô, cháu vui lòng chủ động gọi cho Dương Phàm đi! Ngày nào còn chưa làm thủ tục thì ngày đó Dương Phàm sẽ không chịu gặp các cô gái khác". La Ngọc Cầm nói rất khách sáo.
Thư Sướng cười nhạt, "Cháu biết rồi, cô, cháu gọi điện cho Dương Phàm luôn đây".
"Ờ!"
Thư Sướng lười nhác dựa vào tường, ngẩng đầu lên, ra sức nháy mắt, cô ép những giọt nước mắt quay ngược trở lại.
La Ngọc Cầm đã chuẩn bị tìm người mới cho Dương Phàm rồi, vậy mà người cũ này vẫn còn là một trở ngại, thật là không biết thời biết thế.
Một đôi tay, mười ngón tay, toàn bộ đều run rẩy.
Cô gọi điện thoại cho Dương Phàm.
"Chuyện gì, anh đang họp!" Dương Phàm hạ giọng rất thấp.
"Lúc nào anh họp xong nói tiếp!" Khó khăn lắm mới lên được chức Phó trưởng phòng, Dương Phàm cực kì thận trọng.
"Anh ngồi mãi bên dưới, em nói đi!"
"Nếu chiều nay anh thu xếp được thời gian thì chúng ta đến Phòng dân chính làm thủ tục li hôn".
"Biết rồi", giọng Dương Phàm lập tức lạnh như băng, "Nếu em sốt ruột quá thì để thứ hai tuần sau, mấy hôm nay có hội chợ việc làm, anh không sắp xếp được thời gian".
"Được rồi, thứ hai gặp mặt".
"Xướng Xướng, em không có một chút lưu luyến gì với anh à?" Dương Phàm đột nhiên hỏi.
"Vấn đề này không cần thiết phải nghiên cứu sâu, em phải đi làm đây". Thư Sướng gắng gượng dừng cuộc gọi, hờ hững đi trở về phòng làm việc.
Đàm Tiểu Khả đến nhà vệ sinh, hai người gặp nhau.
"Thư tỷ, chị không thoải mái à? Sao sắc mặt khó coi thế?"
Thư Sướng uể oải xoa mặt, "Chị bình thường mà, có thể là hơi mệt thôi".
"Vậy chị mau về nhà nghỉ ngơi đi!"
Thư Sướng cười cười.
Lợi ích của nghề phóng viên chính là không cần phải ngồi văn phòng cả ngày. Hôm nay không có nhiệm vụ phỏng vấn, cô chuẩn bị đến bệnh viện thăm Thư Thần rồi sau đó lái xe về.
Ngồi trên xe buýt, đến một tiểu khu đang xây dựng thì gặp đèn đỏ, xe buýt dừng lại, Thư Sướng nhìn ra ngoài cửa xe, chua chát nhắm mắt lại.
Phòng tân hôn của bọn họ chính là ở tiểu khu này, nói chính xác thì là phòng cưới của Dương Phàm. Bọn họ đã thống nhất dùng sơn tường màu vàng nhạt, đồ gia dụng bằng gỗ mộc, sắp xếp một phòng sách nhỏ cho Thư Sướng, đặt hai chiếc ghế nằm trên sân thượng, treo một chiếc TV bốn mươi bảy inch trong phòng khách, dùng rèm cửa sổ màu tím, bên trong...
Đèn đã chuyển xanh, xe buýt chạy tới.
Thư Sướng không nhìn nữa, cô mím chặt môi.
Thư Thần vừa đi vệ sinh về, có mấy bước chân mà anh mệt thở dốc, Vu Phân còn phải dìu anh đi. Nhìn thấy Thư Sướng, anh hớn hở mặt mày.
"Tôi là Thần Thần, cô ấy là Xướng Xướng". Anh kéo tay Thư Sướng nói với cô y tá.
Cô y tá cười khanh khách trêu anh, "Xướng Xướng là gì của anh?"
"Xướng Xướng là em gái". Thư Thần trả lời nghiêm túc, bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình phất phơ.
Vu Phân kéo tay áo Thư Sướng ra hiệu cho cô ra ngoài.
"Tiền chúng ta nộp trước đã sắp hết rồi, bệnh viện giục nộp thêm". Vu Phân nói.
"Hết nhanh thế à?" Thư Sướng nhớ lúc làm thủ tục nhập viện cô đã nộp trước hai mươi nghìn!
"Đến bệnh viện thì tiền đã trở thành phí chữa bệnh, ào ào chảy không khác gì nước máy. Ở đây có việc gì không cần tiền đâu. Mẹ đã bàn bạc với bố con rồi, định đưa Thần Thần về nhà, nguồn thận còn chưa có tin tức gì, biết ở đây đến bao giờ. Đợi khi nào có nguồn thận thì chúng ta lại đến".
"Mẹ, không được đâu. Ở bệnh viện có việc gì là bác sĩ có thể tới ngay. Con phải đi làm, nếu về nhà mà có chuyện gì thì bố mẹ biết làm thế nào?"
Vu Phân thở dài vô lực, "Nhưng lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Tiền phẫu thuật với mua thận gom góp mãi mới hòm hòm, còn kéo dãi như thế này mãi thì làm thế nào?"
"Quyển sách của con sắp được xuất bản rồi, lúc đó sẽ có một khoản tiền nhuận bút. Mẹ, chuyện tiền nong cứ để con nghĩ cách".
"Xướng Xướng..." Phát hiện Thư Sướng không còn bên cạnh, Thư Thần nôn nóng gọi to.
"Em ở đây".
Thư Thần tủi thân mếu máo nắm chặt tay Thư Sướng, "Xướng Xướng không được đi, ở lại với Thần Thần. Thần Thần ngoan, không đánh mẹ".
"Được rồi, Xướng Xướng không đi". Thư Sướng dịu dàng an ủi, bảo Thư Thần nằm xuống giường, cô gọt hoa quả cho anh ăn.
"Xướng Xướng, em không cười". Thư Thần nhìn Thư Sướng chằm chằm.
Thư Sướng cong miệng, "Đây không phải đang cười sao?"
"Mắt em không cười, Xướng Xướng khó chịu trong lòng". Thư Thần kéo Thư Sướng lại vỗ vỗ lưng cô lẩm bẩm, "Xướng Xướng đừng sợ, Thần Thần ở đây!"
Bình thường những lời này đều là Thư Sướng nói với Thư Thần, giờ nghe Thư Thần nói như vậy, đầu tiên cô cảm thấy buồn cười, sau đó trong lòng bỗng dưng nóng lên, cô gục đầu lên vai Thư Thần.
Lúc này cô cần một bờ vai để dựa vào như vậy biết bao, cần một người nói với mình những lời như vậy biết bao!