"Vâng!" Phạm nhân cúi đầu nheo mắt, ánh mắt chỉ dám hơi nhìn lên quá mặt đất một chút.
Thắng Nam quay sang nói với Thư Sướng, "Tôi ở ngay bên cạnh, sau khi xong việc cô qua tìm tôi".
Thư Sướng gật đầu mỉm cười với cái đầu trọc lốc của phạm nhân, "Mời ông ngồi!"
Thân thể phạm nhân khẽ run lên, đã lâu lắm ông ta mới nghe thấy chữ mời này.
Hai người ngồi xuống đối diện nhau cách một cái bàn, phạm nhân chậm rãi ngẩng đầu lên.
Thư Sướng khẽ hít sâu một hơi.
Cô nhận ra phạm nhân này.
Mặc dù tóc đã bị cắt trọc nhưng khí chất nho nhã tuấn tú vẫn còn chưa mất, ông ta từng được người dân thành phố Tân Giang gọi vui là "Nho quan".
Chính là một vị nho quan hào hoa phong nhã như vậy lại có những một trăm bốn mươi nhân tình, trong số đó có chị em sinh đôi, có cả mẹ con. Vì những người tình này, ông ta đã tham ô, nhận hối lộ, mua bán quan chức để vơ vét kiếm chác. Vợ ông ta là giảng viên trường cao đẳng nghề, con trai đang là sinh viên đại học Thanh Hoa, theo lí thuyết, ông ta có một gia đình đáng để người khác ngưỡng mộ, không ai nghĩ rằng ông ta lại băng hoại đạo đức đến mức này.
Sự tình bại lộ là do các nhân tình của ông ta ghen tuông với nhau, lúc lập án dư luận cả thành phố Tân Giang đều xôn xao. Những cuộc tình của ông ta đủ để viết thành hàng chục cuốn Kim Bình Mai.
***
Thư Sướng biết ông ta không phải vì những chuyện phong lưu của ông ta mà là cô từng cùng Dương Phàm đến nhà ông ta đưa hối lộ.
Dương Phàm vượt qua cuộc thi công chức vào làm việc ở phòng tài nguyên nhân lực thành phố Tân Giang, làm việc được hai năm, thành tích cũng rất xuất sắc, nhưng những người được tuyển vào cùng đợt với anh ta đều đã được đề bạt dù không bằng anh ta, còn anh ta vẫn chỉ là một nhân viên quèn ở thị trường nhân lực.
Khi đó Thư Sướng đang học năm thứ tư đại học, đợt nghỉ đông về nhà, hai người ngồi cùng nhau phân tích và rút ra kết luận là vì mình còn đầu tư chưa đủ. Dương Phàm cắn răng dùng số tiền lương mấy tháng nhờ người khác mua giúp mấy cây thuốc và mấy chai rượu, sau đó lại thông qua nhiều lần bắc cầu quan hệ tìm được ông ta, khi đó ông ta đang là Phó thị trưởng.
Lúc đến nhà ông ta là hơn chín giờ tối, hai người lén lút lên tầng như hai tên trộm. Dương Phàm hít sâu mấy hơi, dặn Thư Sướng đứng chờ ở chiếu nghỉ cầu thang, việc biếu xén này nhiều người biết không tốt.
Dương Phàm nhẹ nhàng gõ cửa.
Chính ông ta ra mở cửa, trên tay cầm một chiếc cốc sứ trắng tinh, dưới chân là một con chó cao lớn, cả người lẫn chó cùng trợn mắt nhìn Dương Phàm.
Dương Phàm gượng cười lắp bắp tự giới thiệu trước, nửa bàn chân bước vào cửa nhà.
"Cứ đứng ở bên ngoài mà nói", ông ta lạnh lùng xua tay.
"Tôi nghĩ lãnh đạo của anh sắp xếp như vậy nhất định là có dụng ý riêng, chuyện công việc tôi không tiện nhúng tay vào". Ông ta lên giọng hách dịch.
Dương Phàm xoa tay không biết nên nói gì cho phải, cũng không dám quay người đi mà chỉ đứng yên thừa thãi.
"Anh còn có chuyện gì nữa à?" Ông ta không nhịn được hỏi.
"Sau này mong Phó thị trưởng chiếu cố nhiều hơn". Dương Phàm cúi người đặt túi đồ trong tay vào sau ngưỡng cửa rồi chạy xuống cầu thang như trốn tránh.
Ông ta hơi chớp mắt, đột nhiên xách chiếc túi lên ném ra ngoài, "Càn quấy!". Cánh cửa đóng sầm lại.
Thuốc lá và rượu từ trong túi rơi ra lăn lộc cộc xuống những bậc thang.
Thư Sướng đang tránh ở chiếu nghỉ cầu thang chạy ra nhặt thuốc lá và rượu lên, lần lượt nhét lại vào túi rồi ôm xuống lầu.
"Em nhặt về làm gì?" Dương Phàm đỏ mặt tía tai giành lấy chiếc túi ném vào thùng rác ven đường.
Thư Sướng lại nhặt chiếc túi từ thùng rác lên, "Đây là những thứ anh phải làm việc cực nhọc mới mua được, không có gì bẩn, vì sao lại không nhặt về?" Cô ôm vào lòng thật chặt mà không hề sợ bẩn.
Dương Phàm đỏ mắt, lúc ngẩng mặt lên hai mắt anh vẫn nháy liên tục.
Thư Sướng dựa đầu vào vai anh ta, "Dương Phàm, làm nhân viên cũng không có gì không tốt, trong mắt em anh là người đàn ông giỏi nhất".
***
"Phóng viên!" Thấy Thư Sướng không nói gì, ông ta bất an ho một tiếng.
"A", Thư Sướng đang chìm trong suy tư chợt bừng tỉnh, cô mở máy ghi âm.
Ông ta nói về việc tham ô nhận hối lộ của mình trong nhiệm kì một cách rất thản nhiên, không hề tỏ ra hối hận ăn năn như Thư Sướng thường thấy, vẻ mặt lạnh nhạt như đang nói về chuyện của người khác. Còn đối với kết cục như bây giờ, ông ta chỉ cười nhạt thở dài, "Hai mươi năm, hai trăm bốn mươi tháng. Lúc ra ngoài tôi đã gần tám mươi tuổi rồi..."
Ông ta lắc đầu.
"Những người... phụ nữ đó... Ông có yêu bọn họ không?" Thư Sướng không nhịn được hỏi ra điều cô vẫn tò mò bấy lâu.
"Yêu?" Ông ta nhướng mày kinh ngạc, "Làm gì có yêu? Tôi không yêu họ, họ cũng không yêu tôi. Người ta nói là tôi băng hoại đạo đức, nhưng thực ra quan hệ giữa chúng tôi là lợi dụng lẫn nhau. Người khác đưa hối lộ cho tôi bằng tiền, họ hối lộ cho tôi thân thể họ. Có thể tôi đòi tiền những người khác, nhưng tôi chưa bao giờ đòi hỏi thân thể của họ. Tất cả họ đều chủ động hẹn tôi, đưa ra địa điểm, thời gian, lúc hoan ái sẽ đưa ra yêu cầu của họ. Loại người này không xứng để nói đến yêu. Nếu người nào ngồi ở vị trí của tôi thì người đó sẽ là người nằm bên cạnh bọn họ, trong mắt bọn họ tôi chỉ là một công cụ mà thôi, tôi không cảm thấy có lỗi với bất kì ai trong số bọn họ".
"Vợ ông thì sao? Lúc ở bên bọn họ ông có nghĩ đến vợ ông không?"
Ông ta mím môi.
Rất lâu sau ông ta mới nói, "Vợ chồng nghèo khổ mới nói đến tình yêu. Hôn nhân là vật chất, tình yêu là tinh thần. Vật chất thiếu thốn, chúng ta mới cần có tình yêu để bù đắp. Sau khi vật chất đã thừa thãi thì nói đến tình yêu chỉ là một chuyện rất buồn cười".
"Vì sao?"
Ông ta cười cười bí hiểm, "Cô còn quá trẻ, từ từ cô sẽ hiểu".
Thư Sướng ngồi ngỡ ngàng, cô cảm thấy ông ta nói không hoàn toàn đúng. Cô và Dương Phàm chưa đến nỗi nghèo nhưng cũng không dám nói là giàu, không khác gì đại bộ phận tầng lớp làm công ăn lương trong thành phố. Vì sao người ta có thể yêu thương san sẻ cho nhau còn cô và anh ta lại nửa đường đứt gánh?
Tình yêu vẫn luôn thay đổi phù hợp với từng người, cô cho là như vậy.