ưu Thiến Thiến cùng hai vu nữ xinh đẹp đang ở một bên hầu hạ.
Chỉ thấy Lưu Thiến Thiến vừa thấy đến Bảo Oa xuất hiện, trên mặt lo lắng rõ ràng thối lui, bất an trong lòng cũng buông xuống một nửa.
Không quan tâm đến mạng nhỏ của trượng phu, sắc mặt nàng bỗng chốc đen thui, khí nóng trong lòng lại ngùn ngụt bốc lên, vì thế nàng hừ lạnh một tiếng, liếc mắt trừng về phía một nữ nhân xinh đẹp, hai mắt đẫm lệ, đang quỳ cách đó không xa.
“ Tiểu công chúa đừng hỏi ta, đến hỏi nàng đi!”
“ Hỏi nàng?” Bảo Oa nhìn theo hướng nhìn của Lưu Thiến Thiến thì mới phát hiện một mỹ nhân xinh đẹp mà trước nay nàng chưa từng nhìn thấy
“ Nàng là ai? Quỳ gối ở chỗ đó để làm chi?”
Thấy Vương phi không chịu trả lời, một vu nữ mở miệng cởi bỏ nghi vấn của Bảo Oa. “ Hổ hoàng vì muốn làm cho ngũ Vương phi tương lai vui, nói là nên vì nàng lấy được “liên tâm nguyệt thảo” do Quỷ Xà vương thủ hộ, cho nên xông vào đầm lầy chọc giận Quỷ Xà vương, như vậy mới đưa tới tai họa này.”
Này “liên tâm nguyệt thảo” là thánh phẩm dùng để dưỡng nhan, chỉ cần là nữ nhân không ai là không muốn có được .
Nhưng quan trọng là không chỉ nữ nhân yêu nó, yêu nó nhất chính là Quỷ Vương quản lí đầm lầy Quỷ Xà vương, Quỷ Xà vương ngày đêm canh giữ ở nó quanh thân, quanh năm chưa từng cách đi nửa bước, muốn lấy được “liên tâm nguyệt thảo”, trừ phi lấy mệnh đi đổi, nếu không tưởng cũng đừng tưởng.
Cho nên công hiệu của “liên tâm nguyệt thảo” chỉ là truyền thuyết căn bản là chưa từng có người thể nghiệm quá, đó chỉ là thánh phẩm trong truyền thuyết thôi!
Nhưng Bảo Oa thật không nghĩ tới, vì một loại dược thảo chưa biết công hiệu, dược lực thế nào, đại ca ngu ngốc này lại si tâm vọng tưởng, vì niềm vui của mỹ nhân mà lấy thân mạo hiểm?
Một mặt nghe giải thích, một mặt quan sát thương thế, Bảo Oa nhìn đến miệng vết thương chung quanh không có dấu hiệu chuyển biến xấu, có thể thấy được độc tính quả thật được nhóm vu nữ khống chế được, thế này mới cười lạnh, quay đầu đối mặt với ngũ vương phi dung mạo như hoa, lạnh lùng mà nói:
“ Chị dâu, ta xem không bằng như vậy đi! Hiện tại nằm ở trên giường này, Hổ hoàng cùng kẻ không có đầu óc đều giống nhau, chúng ta rõ ràng chỉ là nữ nhi, Hổ hoàng cũng đã có điểm nhi (người kế nhiệm), đau dài không bằng đau ngắn, ta thay mọi người đưa ra ý kiến này……”
Bảo Oa đem vài cái tên điểm nói ra, “ Mọi người xem là muốn lập Khiếu nhi, Ung nhi hay là Phẩm nhi làm tân vương đều hảo, dù sao Hổ hoàng cũng là từ lúc còn là oa nhi đã tân nhiệm, cho nên bây giờ ta tin tưởng cũng sẽ không có vấn đề gì, chúng ta cứ quyết định như vậy đi!”
Sau khi nói xong, Bảo Oa dùng sức một cái bạch bố vừa mới tháo ra ấn lại thật mạnh lên chỗ cũ, lực đạo mạnh đến nỗi làm cho người trên giường bởi vì uống thuốc mà nửa mê nửa tỉnh, lập tức nhảy dựng lên la oai oái, “ A…… Đau nha!”
Hổ hoàng bi ai kêu rống lên, bị đau nhức trên chân nhiễu tỉnh, bật ngồi dậy, lấy tay ôm chỗ đau khóc thét, mắng, “ Ai? Là người nào không muốn sống ? Ôi! Đau quá nha…… Di? A Bảo, ngươi đã trở lại?”
“ Đau cái đầu ngươi! Không phải vỗ ngực xưng anh hùng sao? Kêu la cái gì? Đau chết ngươi là tốt nhất, chờ ngươi đau chết, ta đào một cái hố sớm một chút đem ngươi mai tang là xong việc, hừ!”
Không thèm để ý đến biểu hiện vui sướng của đại ca nhà mình khi thấy nàng trở về, Bảo Oa tay chống thắt lưng, giống như người đàn bà chanh chua rống lớn hai câu, tiếp theo xoay tròn thân, làm cho váy dài dưới thân họa ra một đường cong hoàn mỹ, quay lứng, bước ra ngoài.
Bị bỏ lại trong phòng, nhóm vu nữ cùng Vương phi trên mặt chẳng những không có lộ ra chút kinh ngạc, liền ngay cả Hổ hoàng khóe miệng đều nhếch lên ý cười, có thể thấy được hắn từ lúc Bảo Oa vào cửa cũng đã thanh tỉnh.
Bọn họ trong mắt ý cười như thế nào cũng tan không được, bởi vì Bảo Oa sinh khí, lời nói rất thú vị a.
Bất quá…… Thay đổi người kế vị? Như vậy mà nàng cũng nghĩ ra, khâm phục a, thực không phụ danh xưng “công chúa xảo quyệt” nha!
“ Còn không đi, đứng ở chỗ đó làm tượng a?”
Nhàn nhã tựa vào trên giường, hướng về người đang đứng bên cửa, Hổ hoàng buông xuống một câu. Vân Chinh Phong nhận mệnh, quay người, Bảo Oa không thấy thân ảnh, nhưng hắn vẫn xác định phương hướng rõ ràng, bóng người cũng mất hút ở một dãy hành lanh gấp khúc.
Không hề nghe thấy tiếng bước chân, thân ảnh của Vân Chinh Phong đã xuất hiện gần bên cạnh Bảo Oa, thanh âm trong trẻo vang lên bên tai nàng.
“ Ngươi không phải nói muốn đổi tân Hổ hoàng sao? Như thế nào còn muốn đi hái cây “vạn tuế tử trăm độc”?”
Hiện tại, phương hướng nàng đi tới, hắn cũng sẽ không nhận sai, rõ ràng là hướng để tới bí cảnh.
Biết rõ lời nói của nàng trong lúc tức giận mà nói ra, nhưng Vân Chinh Phong chỉ cần nhất thời nửa khắc không thừa dịp mà trêu chọc nàng, toàn thân sẽ ngứa ngáy khó chịu giống như bị trùng cắn.
“ Nếu có biện pháp, ta đầu tiên chữa trị chính cái miệng thối của ngươi!”
Cũng không biết là chuyện gì xảy ra, cùng là một lời nói, nếu như từ miệng một người khác nói ra, khẳng định sẽ không làm cho nàng tức giận đến giơ chân. Nhưng chỉ cần là Vân Chinh Phong nói ra, cho dù là một câu thực bình thường, cũng có thể dễ dàng làm nàng phát hỏa.
Đông chuyển tây quải, từ Đông cung đi đến Tây cung, sau chuyển tới Nam Cung, cuối cùng xuất hiện một thần đàn, Bảo Oa dừng cước bộ, một thạch điêu (con ưng bằng đá) đứng sừng sững trước thần đàn thấy có người đến, hai mắt đột nhiên lóe sáng, bắn ra hào quang.
Nàng nâng cánh tay lên, mười ngón nhất hạp, miệng thì thào niệm một chú ngữ bằng một thanh âm không rõ ràng.
Sau đó thạch điêu trong mắt ngân quang càng lóe mạnh, bất chợt bay lên cao, phóng ra một luống ánh sáng bảy sắc chói mắt, thẳng tắp chiếu rọi xuống mặt đất.
Vốn là mặt đất đang bằng phẳng, hào quang chói lọi vừa chiếu rọi xuống, lập tức mở ra một bí đạo, sau đó xuất hiện một cầu thang theo hình xoắn ốc dẫn xuống mật động, Bảo Oa thấy cầu thang xuất hiện đồng thời đình chỉ niệm chú, quay đầu nhìn Vân Chinh Phong liếc mắt một cái, liền dời bước về phía trước, theo bậc thang đi vào bí động.
Khi hai người bọn họ vừa theo cầu thang xoắn ốc biến mất khỏi mặt đất, hào quang chói lọi cũng biến mất, thạch điêu cũng quay về chỗ cũ, khôi phục bộ dáng ban đầu, mặt đất trở lại nguyên trạng bằng phẳng.
Mà cầu thang kia tựa hồ vô chỉ tẫn hướng dưới kéo dài, theo bộ pháp của nàng, mỗi khi nàng xuống một bậc, không gian bên dưới lại bật sáng một tầng, hai người một trước một sau , tổng cộng bước xuống sáu trăm mười hai bậc thang, trước mắt xuất hiện một đường hầm thẳng tắp.
Hai bên vách đường hầm có khắc vô số hình vẽ: cầm thú chim muông, kì hoa dị thảo, tất cả đều khắc họa rất rõ ràng, không một giống loài nào bị bỏ sót. Những hình vẽ được khắc họa sinh động, mang theo đủ loại biểu cảm, nhưng thỉnh thoảng lại có một vài lổ trống, những lỗ hỏng này dường như trước đây đã từng có hình, nhưng dường như đã bị ai đó bào xóa, tạo thành khiếm khuyết.
Đó là dấu vết biểu thị cho một tộc loài đã bị diệt sạch, là khoảng trống thương tâm đau lòng, cũng là hậu quả mà phàm nhân ngu muội đã làm nên.
Đi qua đường hầm thật dài, Bảo Oa cùng Vân Chinh Phong đi đến một ngã ba đường, Bảo Oa không chút do dự cất bước đi vào trong thông đạo bên ngoài có khắc một hình thoi trên đá.
“ Ta nhớ rõ lần duy nhất ngươi gặp qua cây “vạn tuế tử trăm độc” là ở thời điểm ngươi ba, bốn tuổi…… Đại ca của ngươi chỉ có một cái mệnh nha! Ngươi đừng có không cẩn thận, sẽ đem cái mạng nhỏ của đại ca ngươi làm xong đời rồi!” Vân Chinh Phong chắp tay sau lưng, duy trì khoảng cách hai bước, đi theo phía sau Bảo Oa.
Bảo Oa quay đầu, tà nghễ nhìn Vân Chinh Phong. liếc mắt một cái mới quay đầu lại, “nói thật đi, ẻo lả, ngươi và đại ca ta rốt cục có phải có gì mờ ám không? Đừng tưởng rằng ngươi “lấy vải thưa che mắt thánh” có thể qua mặt đươc ta, nếu không ngươi thật sự không quan tâm an nguy của đại ca, ngươi sẽ không mạo hiểm xông vào Phúc lâm cấp đem ta trở về?”
“ Ngươi không nghĩ tới…… Có lẽ bởi vì ta thương nhớ ngươi nên mới phụng lệnh đi đón ngươi sao?”ngữ khí vẫn là bất cần đời, ngả ngớn không thôi.
Bảo Oa cười lạnh vài tiếng xem như cho hưởng ứng,“ Suốt ngày chưa từng đứng đắn!”
Lời nói vừa dứt, bóng tối trong bí đạo cũng bị đẩy lùi, ánh sáng bắt đầu làm lóa mắt, sau một lúc nhìn trong ánh sáng mờ, chưa kịp thích ứng thì dưới bàn chân cảm giác được sự thay đổi độ cứng của mặt đất, “mặt đất” này mềm mại hơn, có độ lún, còn có vô số hạt cát.
Không khí xung quanh cũng thay đổi hoàn toàn, ẩm ướt, mang theo bị mặn của muối, không khí tràn vào phổi, mang theo sự mênh mông vô hạn, cảm nhận về khứu giác vừa trôi qua, đập vào mắt là trùng điệp những ngọn sóng nối nhau xô vào bờ, một maù xanh mát rượi, ánh sáng chan hòa, sắc xanh hòa cùng sắc trắng của bầu trời không gợn một áng mây, mênh mông trải dài, không có điểm dừng……(ta chém^^)
Trước mắt là những cảnh tượng hùng vĩ như thế này, không phải đại hải còn có thể là cái gì?
Hổ tộc chẳng những không sợ thủy (nước) ngược lại thiên tính gần thủy, như vậy thâm nhập vào đại hải đối với tộc nhân dũng cảm hổ tộc mà nói, giống như làm một cái huấn luyện cùng khảo nghiệm năng lực tại một nơi thích hợp nhất.
Đối với Bảo Oa cùng Vân Chinh Phong mà nói, biển cả bao la xinh đẹp này không phải là chưa từng gặp qua, thậm chí là rất quen thuộc.
Bọn họ từ nhỏ đã hay trốn đến những vùng biển ven Ngọc Hổ tộc, thường còn gặp được những đồng tộc khác cùng nhau chơi đùa, thưởng ngoạn trên biển, mà còn thường xuyên ẩn vào đáy biển, du lịch quan khán đáy biển kỳ lạ thú vị với những kì cảnh mà đất liền không cách nào nhìn thấy.
Kỳ thật không chỉ bọn họ, chỉ cần là tộc nhân hổ tộc trưởng thành đều có thể không hề hạn chế đi vào nơi này, nhóm vu nữ cùng Bảo Oa thì không cần nói, họ thường xuyên đi vào bí đạo để lấy một ít hải tảo hoặc dược liệu từ biển khơi, nhưng để cứu được tánh mệnh của Hổ hoàng chỉ có cây “vạn tuế trăm độc”, mà nhìn thấy loại kỳ thảo này toàn Ngọc Hổ tộc chỉ có một mình Bảo Oa.
Bời vì địa điểm không xác định, cũng đã phái rất nhiều người lặn xuống biển sâu tìm kiếm, nhưng vẫn tay trắng trở về, vì an nguy của Hổ hoàng, Vân Chinh Phong phải bằng mọi giá mang Bảo Oa trở về hổ tộc, tìm được cây “vạn tuế trăm độc”, nếu không…