g thấy yên tâm lắm, ngó đầu ra hỏi: “Có thật là không cần anh đi cùng em không?”
Trình Đoan Ngọ nhìn hai người đàn ông trước mặt giờ chẳng khác nào hau bà mẹ lắm lời, trừng mắt , nói : “Xin hai ông anh nhanh cho, đừng để trễ giờ nữa, em đi đón Đông Thiên rồi một lát nữa sẽ gặp các anh ở sân bay.”
Du Đông cũng giống như Trình Lạc Minh, không yên tâm lắm về em gái mình, giọng nói có chút lo lắng: “Có thật Giai Giai sẽ đưa Đông Thiên đến cho chúng ta không? Đoan Ngọ, anh biết là nói những câu như thế này thật không có lương tâm, nhưng dù sao Đông Thiên cũng là con trai của Lục Ứng Khâm, thằng bé ở cạnh anh ta cũng không bị ngược đãi gì, nếu em thực sự không đón được thằng bé thì cũng mau chóng ra sân bay nhé, hôm nay chúng ta nhất định phải rời khỏi đây.”
Trình Đoan Ngọ gật đầu: “Em biết rồi!” cô bước đến vỗ nhẹ lên vai Du Đông, an ủi: “Đừng quá lo lắng, anh chăm sóc tốt cho Lạc Lạc và anh trai em là được rồi, lát nữa em sẽ đến.”
“Đi đường cẩn thận nhé!”
“Anh cũng thế!”
“…”
Ngay từ sáng sớm, Du Giai Giai đã gọi Đông Thiên dậy. Hôm qua, Lục Ứng Khâm ở nhà cả ngày, cả tháng nay đây là lần đầu tiên anh ta ở nhà. Điều này khiến Du Giai Giai vừa ngạc nhiên lại vừa thấy bất an.
Cô nhìn đồng hồ, thời gian hẹp gặp Trình Đoan Ngọ sắp đến mà Lục Ứng Khâm vẫn ngồi ì ở bàn ăn, ăn sáng xong lại còn ngồi thư thái đọc báo. Du Giai Giai bắt đầu cảm thấy sốt rột nhưng cũng không dám thể hiện.
Cách thời gian hẹn khoảng bốn mươi phút, cuối cùng Lục Ứng Khâm cũng có biểu hiện sẽ rời đi. Anh ta đứng dậy, chỉnh sửa áo sơ mi và cà vật. Du Giai Giai biết ý liền mang cho anh ta chiếc áo khoác.
Lục Ứng Khâm mặc áo khoác, cầm chiếc đồng hồ mà Du Giai Giai đưa cho, đeo lên tay, trông anh ta rất hào hoa, phong nhã. Anh ta xoay người, nheo nheo mắt nhìn Du Giai Giai, nhìn ánh mắt ấy, chẳng ai đoán được là anh ta đang nghĩ gì.
Anh ta hỏi một câu, ý tứ thâm sâu: “Giai Giai, em đã ở bên cạnh anh bao nhiêu năm rồi.”
Du Giai Giai sững người trước câu hỏi của anh ta. Ánh mắt của anh ta thực sự là rất khó đoán, cô suy nghĩ, từ lúc chính thức thừa nhận mối quan hệ với Lục Ứng Khâm cho đến nay cũng khá lâu rồi, cô thật thà trả lời: “Sáu năm”
Lục Ứng Khâm chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn xa xăm, bùi ngùi nói: “Hóa ra đã sáu năm rồi!”
Du Giai Giai cảm thấy chằng khác nào mình đang bươc trên lớp băng mỏng, cô hơi cúi đầu, thận trọng trả lời: “Ừm.”
“Giai Giai, em thấy anh đối xử với em tốt không?”
Thái độ của Lục Ứng Khâm lúc này lúc này quả thật rất kỳ lạ. thậm chí Du Giai Giai còn hoài nghi, không biết có phải kế hoạch của cô bị bại lộ hay không. Cô đưa mắt nhìn Lục Ứng Khâm mà trong lòng thấy bất ổn, nhưng rõ ràng biểu hiện của anh ta không hề có chút khác thường. Năm nay, anh ta đã ba mươi rồi, đúng thời điểm hào hoa, phong nhã nhất của đàn ông, không quá non nớt mà cũng chẳng quá từng trải. Anh ta có địa vị, quyền lực, của cải và một diện mạo có thể khiến bất cứ người phụ nữa nào gặp một lần cũng phải xao xuyến. Anh ta là một người đàn ông hoàn hảo, đối với cô đương nhiên là vô cùng tốt, cô muốn gì cũng được. Lúc anh ta tức giận thì không ai dám đến gần, chỉ có Du Giai Giai mới dám “vuốt râu hùm”, tiến đến xoa dịu cơn tức giận của anh ta.
Người ngoài đều biết Lục Ứng Khâm vô cùng sủng ái vị hôn thê của mình. Cô là đối tượng mà hầu như tất cả những người phụ nữ khác đều ngưỡng mộ.
Du Giai Giai mỉm cười. “Anh đương nhiên là đối với em vô cùng tốt rồi.”
Lục Ứng Khâm cũng cười, lông mày chau lại, gợi cảm mà nguy hiểm, anh ta đưa tay nâng chiếc cằm nhọn của Du Giai, khẽ hôn rồi nói: “Ngoan!”
Du Giai Giai ngẩn người bỏi nụ hôn của anh ta nhưng cố gắng trấn tĩnh mỉm cười.
Nụ cười lúc này khiến Du Giai Giai cảm thấy ớn lạnh. Rồi cô nghe thấy giọng khàn khàn của anh ra cất lên: “Giai Giai, em có biết anh thích em ở điểm gì không?”
“Gì cơ?”
“Anh thích em vì em rất nghe lời anh.”
Du Giai Giai chấn động trước lời nói của anh ta, tim đạp nhanh hơn nhưng vẫn cố mỉm cười.
Lục Ứng Khâm thay giày rồi bước ra khỏi cửa, Du Giai Giai ngoan ngoãn đi theo sau. Trước khi đi, anh ta còn nói
“Em không ở nhà thì có thể đi đâu được chứ?”
“Ngoan!” giọng điệu của Lục Ứng KHâm giống như đang vỗ về thú cưng, nhưng Du Giai Giai cũng chẳng để ý.
Sau khi Lục Ứng Khâm rời đi, cô không ra khỏi cửa ngay mà gọi điện cho Trình Đoan ngọ đang rất sốt ruột chờ đợi để nói rằng cô sẽ đến muộn một tiếng.
Một tiếng sai, Du Giai Giai gọi điện cho Quan Nghĩa, vẫn là giọng nói dịu dàng: “Quan Nghĩa, Ứng KHâm đến công ty chưa? Tôi sợ anh ấy đang họp nên không muốn gọi vào máy của anh ấy, tôi có chút việc cần tìm Ứng Khâm, nếu bây giờ anh ấy không bận thì tôi sẽ gọi vào máy của anh ấy.”
Giọng của Quan Nghĩa vẫn cứng nhắc và máy móc như vậy: “Ông chủ đang họp, lát nữa tôi sẽ nhắn ông chủ gọi lại cho cô.”
Lúc này Du Giai Giai mới thấy yên tâm, cười, nói: “Không sai, vậy thì lát nữa tôi sẽ gọi cho anh ấy.”
Quan Nghĩa tắt điện thoại, Lục Ứng Khâm ngồi bên cạnh anh ta nãy giờ vẫn đang nhắm mắt thư giãn, nghe thất thế liền hỏi: “Du Giai Giai?”
“Vâng”
Lục Ứng Khâm cười lạnh lùng, vẻ mặt trở nên tàn nhẫn. anh ta từ từ mở to mắt, đôi mắt trắng đen rõ ràng liếc nhìn Quan Nghĩa với vẻ dữ tợn khiến Quan Nghĩa cũng cảm thấy lạnh toát cả người.
Anh ta lạnh lùng nói như một con quỷ khát máu: “Giai Giai càng ngày càng thông minh.”
Quan Nghĩa không đoán được ý của anh ta nên không dám tiếp lời.
“Vé máy bay đã chuẩn bị xong chưa?”
Quan Nghĩa gật đầu. “Đã đặt đúng như đại ca dặn.”
“Rất tốt!”
…
Du Giai Gai thu dọn quần áo của Đông Thiên rồi nhanh chóng đưa thằng bé rời đi, cô tính toán thời gian đến từng giây để kịp đến địa điểm hẹn gặp.
Tài xế là người rất cẩn thân với cô nên cô cũng chẳng có gì dè dặt. cô ôm thằng bé, nói: “Đông Thiên, cô sẽ đưa con đi gặp mẹ ngay bây giờ, nhưng trên đường đi, con phải ngoan, không được làm ồn rõ chưa?”
Đông Thiên nghe thấy chữ “mẹ”, mắt sáng rực, lập tức ngồi rất nghiêm chỉnh, không nói gì nhiều.
“Còn bao lâu nữa?” Du Giai Giai cất tiếng hỏi.
Tài xế nhìn đường, trả lời: “Nửa tiếng nữa.”
Mặc dù Du Giai Giia rất sốt ruột nhưng không thể thúc giục tài xế chạy nhanh hơn, chỉ có thể nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ lùi lại phía sau mà lòng rối bời. Đông Thiên vẫn ngồi im lặng bên cạnh, trông thằng bé như bản sao thu nhỏ của Lục Ứng Khân, cô nhìn mà nơm nớp lo sợ. Từ lúc bước ra khỏi cửa, mí mắt cô cứ giật liên hồi, trong lòng bất an.
Đã đến gần chỗ hẹn, xe bỗng phanh gấp khiến Du Giai Giai và Đông Thiên bổ nhào về phía trước, đập đầu vào ghế.
Du Giai Giai xoa xao trán Đông Thiên hỏi: “Có chuyện gì vậy?!”
Lái xe quay đầu lại vẻ mặt sợ hãi nói: “Là …là …xe của ông chủ Lục…chặn ở phía trước…”
“Cái gì?!..”
“xe của ông chủ Lục…”
Du Giai Giai nghe thấy vậy liền ngả ngửa người, lòng bàn ta ướt đẫm mồ hôi.
Đông Thiên ngồi bên cạnh thấy xe bỗng dừng lại bèn thận trọng ghé sát vào Du Giai Giai nói thầm: “Cô ơi, sao lại dừng xe, không đưa cháu đi gặp mẹ nữa à?”
Giọng nói của cậu bé non nớt, tràn đầy hi vọng, còn Du Giai Giai thì thấy tuyệt vọng và bất lực.
Không lâu sau, Quan Nghĩa đã đến, gõ vào cửa xe.
Du Giai Giai ấn cho cửa xe hạ xuống.
“Ông chủ đang ở phía trước đợi cô.”
Du Giai Giai ngẩng lên, nhìn về phía trước mặt rồi lặng lẽ cúi xuống, nói: “Biết rồi”
Lần đầu tiên Du Giai Giai cảm nhận được sự lạnh lùng của Lục Ứng Khâm. Anh ta đứng ở đầu gió, quay lưng lại phía cô. Cô không nhìn rõ biểu hiện của anh ta lúc đó nhưng cô biết chắc biểu hiện đó sẽ khiến người khác phải rùng mình sợ hãi.
Cô đột nhiên hiểu tại sao nhiều người lại sợ Lục Ứng Khâm đến vậy. Người anh ta toát ra sát khí đằng đằng, khí thế uy nghiêm của anh ta luôn khiến người khác sợ hãi.
Du Giai Giai nắm chặt tay, móng tay dài đâm vào da thịt nhưng cô hoàn toàn không có cảm giác gì, sông lưng lạnh toát như bị ai đặt một tảng băng ở đó vậy.
Rất lâu sau Lục Ứng Khâm mới lên tiếng: “Giai Giai vé máy bay anh đã đặt cho em rồi, em hãy đi chơi một chuyến đi!”
“Tại sao?”
“Vẫn còn phải để cho anh nói sao? Giai Giai, anh nghĩ em hiểu anh chứ!” Anh ta chậm rãi quay người lại, cao ngạo nhìn cô, ánh mắt khinh thường ấy khiến Du Giai Giai như chết lặng.
Cô hít một hơi thật sâu. Cuối cùng nở nụ cười đẹp nhất. “Em biết rồi” Cô không nói thêm gì nữa, quay người chuẩn bị rời đi.
“Khoan đã.”
Du Giai Giai dừng bước: “Sao cơ?”
Lục Ứng Khâm cười: “Cứ đi thẳng đến sân bay nhé!”
Nụ cười trên khuôn mặt cô bỗng đông cứng, khóe mắt đỏ hoe.
Lục Ứng Khâm nhìn cô vẻ thương hoa tiếc ngọc, chầm chậm bước đến, dang tay ôm cô vào lòng, cúi đầu, thì thầm bên tai cô: “Giai Giai, anh đã nói với em rồi, anh thích em vì em nghe lời anh nhất. Tại sao em lại khônh nghe lời anh nữa?”
“Ứng Khâm…” Du Giai Giai hiểu rõ là mình phải thuận theo anh ta, nước mắt rơi, trông cô lúc này như bông hoa sũng nước mưa, ai nhìn cũng thấy đáng thương, chỉ có Lục Ứng Khâm là chẳng có biểu hiện gì.
“Giai Giai, sáu năm qua em đã ở bên cạnh anh, chưa bao giờ anh cảm thấy không thoải mái, hy vọng em sẽ vẫn như thế. Lần này đi, hãy suy nghĩ cho cẩn thận, đừng bắt anh phải cho em đi du lịch như thế này nữa.”
Nước mắt của Du Giai Giai vẫn lả chả rơi, cô cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Người đàn ông trước mắt cô thật sự là người đàn ông cô biết không? Không, anh ta lạ lẫm đến mức cô có cảm giác như mình không quen biết. Cô có hạn phúc không? Thật may là Lục Ứng Khâm vẫn có chút tình cảm với cô nên không tống cổ cô đi luôn.
Phụ nữ trong măt anh ta vẫn nhỏ bé và hèn mọn như vậy, nghe gì làm nấy giống như con rối, không thể có ý kiến riêng mình.
Cô oán hận nhưng không thể phản kháng,
Chỉ bởi anh ta là Lục Ứng Khâm.
Mà cô thì không thể rời xa anh ta.
Trình Đoan Ngọ đứng đợi ở nơi hẹn mà lòng nóng ran như có lửa đốt.
Cô cứ nhìn chăm chú từng chiếc xe đi lại trên đường nhưng vẫn chưa thấy chiếc xe nào đưa Đông Thiên của cô đến.
Du Giai Giai nói sẽ đến muộn một tiếng, nhưng đã hết gần hai tiếng rồi, cô cũng không dám gọi điện thúc giục cô ta, sợ cô ta thấy khó chịu mà thay đổi quyết định.
Mười phút trước, Du Đông gọi điện giục cô, giờ cũng chẳng thấy gọi nữa. cô gọi lại cũng không thấy anh nghe máy, bắt đầu cảm thấy có gì đó bất thường.
Hai bên đều gấp nhưng cô cũng không dám rời đi.
Sau ba tiếng đồng hồ chờ đợi, cuối cùng thì điện thoại của Trình Đoan Ngọ cũng đổ chuông, không phải Đông Thiên đến, cũng chẳng phải Du Đông gọi, cái mà cô nhận được là một tin rất xấu.
Trong điện thoại anh cô vô cùng gấp gáp, lo lắng: “Đoan Ngọ! không xong rồi! Du Đông bị người ta dẫn đi anh đợi hơn một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn không thấy trở lại, e là đã xảy ra chuyện rồi!”
Trình Đoan Ngọ vẫn chưa hiểu chuyện gì, nhíu mày hỏi: “Anh, anh đừng cuống lên thế, nói rõ cho em nghe xem rốt cuộc chuyện gì!”
“Đoan Ngọ, em hãy bình tĩnh nhé! Du Đông bị cảnh sát bắt đi rồi. E rằng chúng ta không thể đi được, mà em đã đón được Đông Thiên chưa?”
Tay Trình Đoan Ngọ bỗng run lên, cô gần như không cầm chắc được điện thoại nữa, vì sợ hãi mà toàn thân run rẩy. “Anh, em vẫn chưa đón