Thoạt đầu, khi nghe mọi thứ đã được thu xếp, Trình Lạc Minh không thực sự đồng ý, anh vãn chưa hoàn toàn tin tưởng anh em nhà họ Du, đặc biệt là Du Giai Giai.
“Du Giai Giai thực lòng muốn giúp em hay là muốn hại em? Em dễ dàng tin cô ta như vậy sao?” Sụ lo lắng của anh không phải là không có lý, nhưng đối với một người chẳng có gì trong tay như Trình Đoan Ngọ thì có gì phải sợ chứ? Đánh cược một lần, biết đâu lại có tất cả, nếu thua thì cũng chẳng tổn hại gì, vì cô vốn là người chẳng có gì trong tay.
“Cô ta lừa em để làm gì chứ? Để Đông Thiên ở bên cạnh Lục Ứng Khâm cũng không phải là lựa chọn tốt nhất của cô ta, trả lại con cho em để em rời đi thật xa, rồi đẩy tất cả trách nhiệm cho em chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện hay sao? Em không nghĩ là cô ta bị thiệt gì cả.”
Anh trai cô nhìn cô với ánh mắt phức tạp, thở dài, nói: “Đôi khi anh thấy em không ngốc chút nào, phân tích cho người khác cũng đầu ra đấy, nhưng bán thân mình thì sao? Rối tinh rối mù như một mớ bòng bong.”
Trình Đoan Ngọ cười chua xót. “Đôi khi người ngoài thường nhìn rõ rằng hơn người trong cuộc.”
“Haizz!” cuối cùng thì anh cô cũng đành theo ý cô, giọng nói mang theo chút lo lắng: “Hy vọng Du Giai Giai không lừa chúng ta!”
Trình Đoan Ngọ lại thở dài. “Anh, giờ đây anh em mình cũng chỉ có thể làm như vậy thôi.”
Anh cô cũng thở dài. “Anh thực sự cũng nhớ Đông Thiên.”
Trình Đoan Ngọ mỉm cười. “Chúng ta sẽ sớm được đoàn tụ thôi.”
Anh cô nhìn xa xăm, buồn rầu nói: “Hy vọng thế, giờ chúng ta đang ở thế bị động, chỉ có thể làm như vậy thôi, mọi việc cứ để cho ông trời sắp đặt vậy.”
“…”
Hôm Trình Đoan Ngọ xin thôi việc cũng đúng lúc Trương Kiều trực ban. Nghe Trình Đoan Ngọ nói sẽ thôi việc, Trương Kiều khóc rưng rức, không giấu được sự tiếc nuối.
“Cái con nhỏ này nói đi là đi sao? Thật chẳng có lương tâm gì cả.”
Trình Đoan Ngọ cũng cảm thấy có chút lưu luyến, làm việc cùng nhau lâu như vậy, cũng may có nhiều đồng nghiệp giúp đỡ, giờ bỗng rời đi, cô cũng cảm thấy trong lòng trống trải…
Trương Kiều lau nước mắt hỏi: “Em sẽ đi đâu mà phải xin thôi việc? Đi xa à?”
Trình Đoan Ngọ gật gật đầu. “Rất xa” xa tận bên kia đại dương và sẽ một đi không trở lại.
Trương Kiều cũng gặng hỏi gì thêm, cô ấy nghĩ ngợi một lúc mới nói: “Anh Trình có đi cùng không?”
“Có, anh ấy không đi cùng thì em có thể đi đâu được chứ?” Cô trả lời theo bản năng, một lúc sau mới nghĩ ra bèn cười, trêu chọc: “Chị đúng là không đứng đắn, suốt này chỉ quan tâm đến anh trai em thôi, lần này là việc gì nữa đây?” Tình cảm của Trương Kiều đối với anh cô, sao cô lại không biết chứ, nhưng hoàn cảnh gia đình của Trương Kiều có như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể gả cho một người đàn ông không nhà, không xe và cũng không có khả năng lao động như anh cô được. Trước đây, cô cũng đã thử dò hỏi ý anh trai, nhưng anh từ chối gay gắt, anh không muốn làm liên lụy đến bất cứ ai.
Cứ nghĩ rằng Trương Kiều sẽ mắng cô vài câu, không ngờ cô ấy lại thương cảm nói: “Anh TRình dù gì thì cũng là một sinh viên đại học, gặp gỡ nhiều người có học thức, chị làm sao mà xứng chứ!” Trương Kiều lại thở dài một tiếng em không phải xuất thân từ gia đình bình thường, cả hai đều xinh đẹp, tuấn tú, hơn người như vậy, rõ ràng là những người có địa vị trong xa hội.”
Những người làm việc trong siêu thị đa số là phụ nữ trung niên, cũng có một số tốt nghiệp cao đẳng, như Trương Kiều chẳng hạn, không học hành đến nơi đến chốn nên luôn cảm thấy sùng bái những người tốt nghiệp đại học, thạc sĩ. Có thể sẽ có người cười chê bọn họ là nông cạn, nhưng Trình Đoan Ngọ lại thấy họ còn đáng yêu hơn rất nhiều người được học cao. Cuộc sống của bọn họ không được tốt lắm nhưng hay giúp đỡ người khác, bình thường cũng tính toán chi ly, nhưng khi gặp chuyện đại sự thì rất oai phong, lẫm liệt. Trình Đoan Ngọ có thể chống chọi cho đến bay giờ và cũng là nhờ sự giúp đỡ vô tư của họ.
Cô không có ý bào chữa nhưng vẫn không thể không nói. “Tính tình anh trai em thì chị cũng biết rồi đấy, anh ấy không muốn làm liên lụy đến bất cứ ai.”
“Chị biết.” Trương Kiều cười. “Anh Trình là người tốt.”
“Trương Kiều, suốt thời gian vừa qua cũng nhờ chị giúp đỡ nhiều, nếu không, chắc em bị đuổi việc từ lâu rồi.”
Trương Kiều liêc mắt nhìn cô, xởi lởi nói: “Chẳng qua là đàn chị nhàn rỗi thì buông chân buồn thay vẽ việc ra làm thôi ấy mà.”
“Sau này…” Trình Đoan Ngọ không phải là người biết nói những lời hoa mỹ, cô chỉ biết nói những lời từ tận đáy lòng. “Sau này chị phải sống thật tốt nhé, tìm một người đàn ông tốt mà lấy. đừng cố chựng đấy!”
“Cái con bé này, nói nghe xót xa thế, chị lại muốn khóc rồi đây này!”
Trình Đoan Ngọ thấy cổ họng nghèn nghẹn, cô đưa tay ôm Trương Kiều. “Thực sự rất cảm ơn chị…”
Buổi tối hôm đó, sau khi sắp xếp xong tất cả mọi thứ, cả Trình Đoan Ngọ và anh trai đều không thể nào ngủ được. qua tấm rèm cũ kĩ, cô mơ hồ nhìn thấy bóng lưng của anh trai đang quay về phía mình.
Đèn trong phòng đã tắt chỉ còn ánh trăng chiếu vào Trình Đoan Ngọ trở mình khiến chiếc giường cũ kỹ kêu cọt kẹt.
Anh trai nằm bên cạnh bỗng lên tiếng: “Đoan Ngọ.” Giọng anh cô rất nhẹ.
Nhiều năm như vậy, anh em họ cùng đứa nhỏ bên cạnh nương tựa vào nhau mà sống, đôi khi cũng chỉ vì chuyện củi lửa dầu mỡ mà cãi vã, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ tách rời nhau.
“Dạ!”
“Sáng mai, anh đưa em đi đón Đông Thiên nhé!” Cả buổi tối, Trình Lạc Minh cứ máy mắt liên tục, trong lòng thấy bất an.
“Không cần đâu, anh và Du Đông cứ đi thẳng ra sân bay, anh ấy còn có Lạc Lạc nữa, anh đỡ lấy một tay.”
Anh cô im lặng hồi lâu, không tán thành mà cũng chẳng phản đối, rồi đột nhiên hỏi một câu: “Đoan Ngọ, em thực sự muốn sống với Du Đông cả đời à?”
Trình Đoan Ngọ ngây người một hồi, rất lâu sau mới trả lời: “câu hỏi này có quan trọng không?”
Anh cô thở dài. “Không quan trọng.” Anh ngập ngừng một lúc rồi quay người hỏi: “Đoan Ngọ, em có hối hận khi sinh ra Đông Thiên không?”
Bảy năm qua, anh cô chưa bao giờ hỏi cô câu này. Thấy Trình Đoan Ngọ sống rất khổ sở, cũng rất nhiều người hỏi cô câu này, chỉ có duy nhất anh trai cô chưa hỏi thế.
Trình Đoan Ngọ nghẹn ngào, sáu năm qua, hai anh em họ đã cùng chịu đựng rất nhiều khổ cực và mệt mỏi chỉ để nuôi nấng Đông Thiên không lớn. anh trai cô chưa bao giờ oán hận, Đông Thiên bị bệnh, cô phải đi bán máu, anh trai cô cũng đi bán máu. Anh đối xử với Đông Thiên như đối với con đẻ. Anh cô cũng bị bệnh, nhưng vẫn cố chịu đựng, kể cả là người ngoài nhìn vào cũng biết rằng những lúc anh ấy bị phát bệnh thì đau đớn, khổ sở thế nào, nhưng anh vẫn cố chịu đựng, rất nhiều năm như vậy rồi.
“Em không hối hận…” giọng nói của Trình Đoan Ngọ có vẻ run run. “Nếu cho em cơ hội được lựa chọn một lần nữa em vẫn sẽ lựa chọn sinh thằng bé.”
Anh cô mỉm cười. “Không hổ danh là em gái anh, rất cứng cỏi.” Anh cô cười nhẹ nhõm, đã bao năm rồi cô chưa từng thấy anh cười nhẹ nhõm như vậy.
“Ngày mai, nếu thật sự có thể rời khỏi đây, sau này chúng ta sẽ quên tất cả mọi thứ mà sống cho thật tốt.”
Trình Đoan Ngọ hiểu ý của anh. Anh có luôn cảm thấy canh cánh trong lòng, chuyện của quá khứ, có lẽ thời gian thực sự là phương thuốc hữu hiệu để làm dịu vết thương ngay cả anh cô cũng buông tay rồi.
“Anh..”
“Đoan Ngọ, trước đây là do anh quá cố chấp, luôn áp đặt ý nghĩ của mình lên em, luôn nhắc nhở em không được quên đi thù hận.” Anh cười, tự giễu. “Giờ nghĩ lại anh mới thấy chính mình đã làm cho em gái phải sống mệt mỏi thế này. Hận người khác quá là mệt mỏi, anh nghĩ tốt nhất vẫn nên sống một cách yên ổn, còn điều gì tốt hơn là được sống vui vẻ chứ?... thực ra, Lục Ứng Khâm cũng không có lỗi gì với chúng ta, không phải bố thường nói “thi ân bất cẩu báo!” sao?Hơn nữa, cũng chẳng phải chúng ta giúp đỡ người khác, chẳng ai quy định rằng con người pahir có lương tâm, phải báo đáp những người đã giúp đỡ mình. Hồi đó cũng chẳng phải là do Lục Ứng Khâm tố giác bố, cậu ta là người có bản lĩnh thì mới có thể duy trì và phát triển việc kinh doanh của nhà họ TRình đang trong cảnh rối tinh rối mù. Nếu giao cho anh, chưa chắc anh đã làm được.”
Trình Đoan Ngọ biết tại sao anh cô lại nói như vậy chẳng qua anh hi vọng cô có thể bớt cảm thấy tội lỗi. tâm tư của cô, người anh trau sớm tối bên cô sao không hiểu được chứ?.
Cô mệt mỏi, có lẽ nào anh trai cô không như vậy?
Cô nghĩ mà thấy lòng chua xót, mắt đỏ hoe, giọng nấc nghẹn: “Anh đừng nói đùa nữa, em hiểu mà!”
…
Cô phải rời khỏi đây, sau này sẽ không ai làm tổn thương cô nữa, kể cả Lục Ứng Khâm.
Từ lúc cô xé nát tấm ảnh đó, cô đã thầm thề rằng không bao giờ để mình rơi vào tình yêu mù quáng thêm một lần nữa.
Cô và Lục Ứng Khâm sẽ vẫn tiếp tục cuộc sống như trước kia.
Anh ta không yêu cô, cô rời xa anh ta. Từ nay về sau, mỗi người một ngả, chẳng ai làm tổn thương đến ai nữa. Tình yêu đối với cô cũng giống như bát nước đã đổ đi.
Cô sẽ không chờ mong Lục Ứng Khâm nghoảnh đầu lại nữa, cô hiểu rằng, đừng yêu cầu bất cứ điều gì với người không yêu mình, đừng cho anh ta cơ hội coi thường mình, anh ta không yêu mình thì mình càng phải yêu bản thân.
Trước kia, Trình Đoan Ngọ thường nghĩ, nếu một ngày nào đó có người cũng làm cho Lục Ứng Khâm bị tổn thương sâu sắc, giống như anh ta gây ra cho cô thì liệu cô có cảm thấy vui vẻ không?
Và câu trả lời laị không. Bởi cô không muốn trên thế gian này lại có thêm một trái tim tan vỡ nữa.
Anh trai hỏi cô, có thật sự muốn sống cùng Du Đông đến hết đời không? Cô cảm thấy câu trả lời không quan trọng. Du Đông có thể mang lại cho cô sợ bình yên mà cô muốn, cô sẵn lòng sống cùng anh, như vậy là đủ rồi, sự hứa hẹn cho cả cuộc đời là quá nặng nề, cô đã không còn tin vào điều ấy từ lâu rồi, cô trở thành một người thực tế hơn, chỉ nguyện tin rằng hết một ngày thì sẽ đến ngày khác.
Có lẽ cô sẽ không yêu thêm bất kỳ ai nữa. không phải là vì họ không tốt mà là vì có không còn thấy thích hợp để yêu đương nữa, cô quá cố chấp, quá bảo thủ nên cứ chặt trong tim mình, chẳng đi đâu nữa là an toàn nhất.
Trình Đoan Ngọ nhìn lên trần nhà, trịnh trọng nói: “Hận thù sẽ chẳng bao giờ kết thúc, nhưng em chỉ muốn sống thật tốt, không phải để chứng tỏ với bất kỳ ai, mà là chính bản thân mà thôi.”
“Em gái ngoan, em thực sự trưởng thành rồi, hiểu mọi việc thấu đáo hơn anh rồi. Thôi, mau ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm, chẳng lẽ em không muốn gặp Đông Thiên à?”
Trình Đoan Ngọ bĩu môi, người khơi chuyện trước là anh cô, người phá vỡ bầu không khí yên tĩnh cũng là anh cô. Cô tỏ vẻ giận dỗi, nói: “Anh sau này nếu gặp được cô gái nào phù hợp cũng phải kết hôn nhé! Đông Thiên là con em, sau này anh thích chơi thì tự đi mà đẻ!”
“Ghê chứ, cái con bé này, lại còn so đo với cả anh à?”
“…”
Đêm hôm đó, cả hai anh em họ đều có một giấc mơ bình yên nhất trong nhiều năm qua, hộ đều mong chờ một ngày mai tốt đẹp, một tương lai ấm áp, đâu ngờ rằng khi tỉnh giấc, điều nghênh đón họ lại là một cơn ác mộng.
Mới sáng sớm, Du Đông đã tới. Hành lý của Trình Đoan Ngọ cũng không nhiều nên đều để anh trai xách cả đi. Anh cô cùng Du Đông lên xe rồi nhưng vẫn khôn