“Xin chào, tôi là Diệp Nam Lăng, chuyên ngành về trí thông minh nhân tạo máy móc… Vừa rồi có thấy hai người chơi bóng rổ, biểu hiện của Úy Điển đây tốt lắm mà.”
Đó là tháng chín lúc mới quen thời đại học, chỉ liếc mắt một cái thôi, hạt giống dịu dàng đã được gieo trồng.
“Úy Điển, chất lỏng hôm qua anh kêu Úy Ương đưa cho em khiến em phải tốn cả cuộn giấy để lau là gì vậy?”
“Hả? Anh… Anh đi cửa hàng kem Haagen-Dazs mua kem chocolate, không phải là tan chảy đó chứ? Úy Ương thật là cái thằng chết tiệt…”
Úy Điển vẻ mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ lại vừa ảo não, vóc dáng cao cao mà biểu tình như trẻ nhỏ thật khiến người khác muốn cười. Đó là ngày hai bốn tháng mười hai đầu tiên trong cuộc sống đại học, ngày có cây kem chocolate tan chảy mà em suốt đời khó quên.
“Mỗi ngày đều làm thí nghiệm trễ đến vậy sao? Nam Lăng vất vả quá mà…”
“Cũng không đâu, dù sao đề tài thí nghiệm rất thú vị… Nhưng mà Úy Điển sao lại chờ ở đây?”
Biết rõ mà còn cố tình hỏi, đổi lấy chính là đôi bản tay to, thô ráp và ấm áp kia cẩn thận kéo em vào lòng.
“Sắp tốt nghiệp rồi, về sau sẽ không thể mỗi ngày đều gặp Úy Điển nữa…”
“Vậy nên… Nam Lăng…”
“Ừm?”
Trong phòng thí nghiệm ngập ánh mặt trời, ngay tại nháy mắt lúc quay đầu đặt câu hỏi, một chiếc hôn nhanh cứ như vậy mà rơi.
Tốt quá, mỗi chi tiết đều không quên. Em vừa lòng dời cơ thể, để dòng nước ấm mở ra càng nhiều điều hơn
“Nam Lăng… Nam Lăng em nhất định phải giúp anh, anh biết em có thể mà, anh chỉ có mỗi Úy Ương là em trai, anh không thể để nó biến thành người sống đời sống thực vật, cả đời cứ mãi như vậy…”
Úy Điển cho tới bây giờ vẫn luôn kiên cường đầy tin tưởng đối với bất cứ chuyện gì, vào lúc em trai bị tai nạn giao thông lại khóc hệt đứa nhỏ.
“Em, em không biết… Úy Điển đừng ép em, em thật không nắm chắc…”
Em chỉ là làm đề tài về trí thông minh của máy móc mà thôi, em không phải Thượng đế, không có quyền khống chế sinh tử của người khác.
“Em có thể mà… Nam Lăng, em cho tới bây giờ vẫn luôn giỏi như vậy, Úy Ương thích em như thế, em sao có thể để Úy Ương suốt đời mãi là người thực vật?”
Hành vi nghịch thiên khinh thần, vụ mùa thất trận đẫm màu tro tàn, ngay vào lúc vừa mới tốt nghiệp đại học, một thiếu niên chỉ biết lý luận, hoàn toàn không có kinh nghiệm thực tế, nơm nớp lo sợ mà thực thi.
Dùng bộ phận của người nhân tạo mà thay thế thành phẩm của Thượng đế, em thế mà muốn tranh sinh mệnh cùng thần linh.
“Nam Lăng, thế nào? Úy Ương thế nào?”
“Úy Điển, em xin lỗi…”
“Xin lỗi? Em… ý em là em trai anh vẫn mãi ngủ say? Hay không có cách nào thoát khỏi trạng thái người thực vật?”
“Úy Ương… đã không được rồi…”
“Anh không hiểu!”
“Úy Ương đã chết… Thao tác của em sai lầm… Tất cả đều đã không thể vãn hồi.”
“Thao tác sai lầm?? Không!!!”
Tiếng gào của dã thú bị thương. Người em trai yêu thương nhất bị đẩy đến trước mặt tử thần, dù là ai cũng khó lòng chấp nhận.
Đó là lần cuối cùng em thấy Úy Điển rơi lệ, từ đó về sau chính là những tháng năm tra tấn lẫn nhau.
“Khoa học gia vĩ đại nhất của ngành trí tuệ nhân tạo? Nam Lăng cậu thật giỏi mà? Hiện tại sẽ không thao tác sai lầm nữa sao?”
“Đừng ở trước mặt tôi mà giả dạng bộ dáng vô tội thuần khiết như vậy, tốt nhất hãy luôn tự nhắc nhở mình, cậu là người đã giết Úy Ương!”
“Không phải cậu đã có thể làm được người nhân tạo sao? Tôi muốn một người nhân tạo hoàn mỹ nhất… Chúng là phiên bản thí nghiệm cuối cùng của cậu, bởi tôi không muốn nghe thêm một lần nữa về thao tác sai lầm…”
Tiếng đập cửa không kiên nhẫn truyền đến, suy nghĩ bị cắt ngang.
Đã nghĩ nhiều quá, lần tắm này tựa hồ cũng quá lâu…
Lấy suy nghĩ về lại, em nhìn khắp xung quanh.
Ừm… Tốt rồi, thứ em muốn tìm ở ngay trước mắt.
Một tiếng rầm thật lớn, Úy Điển đúng là xông vào.
Vẻ thoáng hiện lên trong mắt người đó, em có lẽ sẽ ảo tưởng là người đó lo lắng cho em.
“Chuẩn bị chết đuối bên trong sao?” Nhìn em vẫn như trước lộ ý cười, gương mặt người đó rất nhanh liền lạnh lùng trở lại.
“Ha ha…” Em nhìn người đó, “Úy Điển, tôi luôn suy nghĩ về một việc mà…”
“Việc gì?” Người đó nhíu mày nhìn em, tựa như kiên nhẫn sắp tiêu hao hết.
“Tôi suy nghĩ, không chừng kỳ thật tôi cũng là một người nhân tạo phải không?” Nói đến ba chữ ‘người nhân tạo’, chẳng rõ nguyên do mà vui vẻ, em rụt lùi cơ thể sâu hơn vào bồn.
Người đó không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn em.
“Trí nhớ của tôi – những gì quen biết với anh vào thời đại học – là hoàn toàn giống Trác Việt và Long Nại mà. Những thứ chúng tôi nghĩ rằng rất đáng quý trọng thế mà lại hoàn toàn chẳng khác biệt. Anh nói xem, những đoạn hồi ức ấy phải chăng nhân lúc tôi không chú ý anh đã gài vào cho tôi?”
Em càng nói càng cao hứng, thanh âm cũng hưng phấn lên.
“Làm sao vậy?” Rốt cuộc người đó buông ra vòng tay đang khoanh lại trước ngực, bước tới.
“Còn nước mắt nữa… Long Nại không có tuyến lệ, còn tôi, tôi dường như cũng không thể khóc mà.” Vừa nói em vừa cau mày, cố gắng làm ra biểu tình đang khóc.
“Anh xem, không có nước mắt… Rất kỳ lạ phải không?”
“Nam Lăng, đứng lên trước đi, nước lạnh rồi!”
Người đó đi đến trước bồn tắm, muốn túm em dậy.
“Còn nữa còn nữa…” Em liều mạng ngăn lại, thầm muốn nói cho hết lời, “Còn máu của người nhân tạo là không có độ ấm đúng không? Anh xem đi này, máu tôi cũng rất lạnh mà.”
Khoe ra cổ tay giấu sau lưng, rất vui mừng nhìn máu vẫn chảy.
Lưỡi dao lam của Úy Điển thật sắc bén, chỉ cứa một chút thôi, động mạch đã bị cắt ra.
Cảm giác man mát của kim loại hiện vẫn còn cảm nhận được.
“Tiểu Lăng…”
Máu chảy nhiều quá, em nghe lầm sao? Thế mà có thể nghe được người đó gọi em như vậy?
Tiểu Lăng? Xưng hô vô cùng thân thiết này chẳng phải rất lâu đã không còn xứng với em?
“Tiểu Lăng, Tiểu Lăng, đừng lộn xộn, để anh băng bó cho em.” Trong thoáng chốc bị người đó bê lên, ôm vào rất chặt, rồi chạy ra ngoài.
Độ ấm đã lâu không có, thật thoải mái quá.
Là thật cũng tốt, là ảo giác cũng được, hãy để em xa xỉ một hồi đi.
Em vùi đầu vào ngực người đó, thiếp đi càng nhanh.
“Tiểu Lăng mở mắt ra… Tiểu Lăng…”
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.thichtruyen.vn - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Người đó đang gọi em phải không? Hơi ấm nơi cổ tay, là nụ hôn của người đó.
“Là anh không tốt, anh sẽ không ép em nữa… Tiểu Lăng, việc của Úy Ương, kỳ thật đã lâu rồi anh không còn trách em. Đó vốn là lỗi của anh, anh biết… Anh chỉ là ghen tị, ghen tị em và kẻ nhân tạo kia cùng bên nhau, anh chỉ là ghen tị mà thôi…”
Tí tách một tiếng, nơi trán bỗng lành lạnh.
Vị ẩm thấp này… Úy Điển à, anh khóc sao?
Cơ thể bị người đó ôm vào lòng càng chặt hơn.
Em cố sức lấy tay xoa mặt người đó.
Này hàng mi cứng cỏi, này khóe miệng kiêu ngạo, này những đường cong góc cạnh rõ ràng, cả dịu dàng thẳm sâu trong đáy mắt.
Úy Điểm thời đại học đã trở lại rồi.
Em vừa lòng mà nếm lấy nước mắt chảy xuống khóe môi, tuy đã chẳng phân rõ đó là nước mắt em hay nước mắt người ấy.
Mệt mỏi quá, em muốn ngủ. Có thể nằm co lại trong lòng người đó thế này, đây là việc mà có nằm mơ em cũng chẳng dám nghĩ tới.
Một con bướm vỗ cánh nơi lưu vực Amazon sẽ tạo nên một hồi gió lốc nơi dòng sông Mississippi.
Vốn chính là gút mắt giữa hai người, lại bởi do dục vọng cá nhân mà liên lụy đến nhiều người hoặc vật như vậy. Bắt đầu từ trước đến giờ, đủ loại rối ren hệt như cánh bướm rất huyền ảo mà khuếch tán khắp xung quanh – những gì thuộc về em, thuộc về Úy Điển, của Trác Việt, của Long Nại…
Mà hiện tại, vòng tình cảm tuần hoàn dường như từng đoạn từng đoạn gãy đi, từng đoạn từng đoạn vỡ tan, từng đoạn từng đoạn tiêu tán… Cuối cùng hết thảy đều về khởi điểm ban đầu.
Nếu còn có gì đáng giá cầu nguyện, em chỉ hy vọng tất cả bộ phận đều có thể tìm được vị trí chính xác của mình.
Tất cả về với vị trí vốn có, tìm kiến niềm an ủi trong thế giới không có đồng loại là việc khó khăn vất vả đến mức nào.
Trác Việt và Long Nại hiện tại nhất định rất tốt nơi thiên đường.
Còn em…
Em chỉ hy vọng khi tỉnh lại, người đó sẽ vẫn ôm em như thế, sau đó có thể nghe được rõ ràng thanh âm người đó dịu dàng gọi em ‘Tiểu Lăng’.
Rất hạnh phúc khẽ cười, em rốt cuộc ngủ thật say trong thế giới bướm bay.