ho khan hoặc hít thở vào, tất cả đều là âm thanh không thể đánh vỡ sự trầm mặc.
Cho nên dáng vẻ hiện tại như tôi đây, lại càng khiến người khác chú ý.
“Trác Việt… Trễ thế này rồi còn lại đây, tăng ca sao?”
“Đúng vậy.”
Tôi lên tiếng, không chút nào keo kiệt mà cười.
Cuộc sống nghiên cứu khoa học buồn tẻ kỳ thật đã khiến mọi người rụt rè đến cực hạn, chỉ một chút ngoại lệ nhỏ thôi cũng đủ đánh vỡ tất cả những cẩn thận, trang nghiêm yếu ớt – huống chi tôi hiện tại ôm hơn mười hộp kem trong lòng, mỗi bước đi đều là nguy cơ kem sẽ đổ ra, bộ dáng thật sự buồn cười.
Trầm lặng là phương thức bất đắc dĩ, hướng tới sự đổi thay mới là bản tính của loài người.
Nhóc từng đứng nơi khu chợ mua bán thú kiểng nhìn chằm chằm những con cá bơi qua bơi lại bên trong qua tấm thủy tinh, rất nghiêm túc nói với tôi, “Cho dù biết vào nước không thể thở được, nhưng nhìn đến một thế giới khác, vẫn nhịn không được mà muốn tìm hiểu.”
Long Nại, nhóc nói thật sự đúng mà.
“Mấy thứ này là để làm… tài liệu thí nghiệm?”
“Không phải…” Tôi suy nghĩ, thật cẩn thận lấy một tay ra khỏi đống đồ đang ôm, sau đó đưa tới, “Đây là kem mới nhất của hãng Haagen-Dazs năm nay, tôi đặc biệt mua đó, cô muốn ăn không. Tôi cho một hộp? Tôi còn rất nhiều.”
Khóe miệng nữ đồng sự trước mặt tôi, người nghe nói có ba danh hiệu tiến sĩ, đến nay vẫn chưa kết hôn, cho đến bây giờ chỉ quen cùng người khác thảo luận vấn đề học thuật, dần tạo thành hình chữ ‘O’.
Kỳ thật cô ấy chỉ mới ba mươi hai mà thôi, dáng vẻ giật mình hãy còn rất xinh đẹp.
“Nếm thử đi… Nếu thích, lễ tình nhân năm nay có thể đi ăn cùng người mình thích.”
Nói tới đây cổ họng bỗng nhiên có hơi chua xót, tôi tránh đi ánh mắt lộ vẻ xúc động của nữ tiến sĩ mà nhanh chóng đưa kem qua.
Thời điểm thật lòng thích một người, dù giá cả thế nào, chỉ biết xúc động muốn đưa người đó món ăn và thú nhồi bông.
Long Nại, hóa ra đạo lý này nhóc đã sớm hiểu rồi phải không.
Thang máy cuối hành lang chờ đang trống, tôi lập tức bước vào, ấn nút đi xuống phòng thí nghiệm.
Tốc độ đi xuống cũng không mau, có thể dư ra rất nhiều thời gian ngẫm nghĩ nhiều việc.
Tôi nghĩ, bắt đầu vào lúc đi vào phòng thí nghiệm nơi tầng cao của Úy Điển kia, lúc đứng lặng nơi mây cao, tôi ở nơi nào đó thấy đước toàn bộ quá trình bản thân mình được sinh ra.
Phải là nghi thức vô cùng thần thánh, đáng tiếc ở nơi ấy lại chẳng có Thượng đế.
“Leng keng” một tiếng, thang máy ngừng lại, trước mắt là cửa lớn cần mật mã của phòng thí nghiệm.
NANLING LOVES ZHUOYANG
Từng chữ từng chữ được tôi chậm rãi đánh vào, sau đó nghe cạch một tiếng, âm thanh cửa dần mở ra.
Góc tâm linh toàn bộ được chiếu sáng, vị trí chiếc lọ thủy tinh vẫn như cũ không hề đổi thay.
Kỳ thật nào có xa như vậy?
Thượng đế vẫn luôn cạnh bên, mà hoa viên sau thiên đường vẫn ngay tại trong lòng mà thôi.
Rất cẩn thận đặt từng hộp từng hộp kem vẫn đang ôm lấy một cách không hình tượng vào trong lọ thủy tinh, tôi một lần nữa xoay người, dùng sức đóng cửa phòng thí nghiệm lại, sau đó phá hư khóa mật mã.
NANLING LOVES ZHUOYANG từ nay về sau chỉ là một thứ đã qua, sẽ không trở thành giấy thông hành nữa.
Chẳng còn người nào có thể bước vào — kỳ thật nơi này vốn là nơi chỉ thuộc về tôi và Long Nại.
Một việc cuối cùng, lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.
“Alo.”
“Úy Điển…” Tôi dừng một chút, cho hắn thời gian phản ứng, “Hết thảy như anh muốn.”
Tiếng hít thở của hắn rõ ràng trở nên nặng nề hơn.
“Đang ở đâu?” Lời vừa ra khỏi miệng đã hỏi ngay trọng điểm, hắn quả nhiên là kẻ hiểu biết tôi.
“Việc này cần gì phải hỏi lại?” Tôi khe khẽ thở dài, ấn điện thoại vào càng gần hơn, “Sau này… hãy đối xử tốt với Nam Lăng.”
Một cái tên mẫn cảm nào đó sẽ lay động một sợi dây đàn nào đó cũng không thể tự nhận ra, thanh âm bên đầu kia điện thoại rõ ràng trở nên nôn nóng.
“Hãy khoan đã!”
Còn phải đợi gì nữa?
“Tôi… có lẽ có thể cho cậu một cơ hội, cơ hội giữa cậu và Nam Lăng…” Do dự không biết tìm từ diễn đạt, muốn cố gắng tạo ra vẻ nhượng bộ và đáng thương.
Tôi gần như cúp điện thoại đi.
Úy Điển, hóa ra anh cũng không hiểu, tôi không cần bất luận kẻ nào cho tôi cơ hội.
Đều không phải là anh ép buộc tôi điều gì, cũng chẳng phải bởi do tôi sợ hãi, tôi đưa ra quyết định này cũng chỉ bởi tôi biết rốt cuộc bản thân mình muốn gì mà thôi.
Hạnh phúc hay bất hạnh, kỳ thật có ai khác rõ ràng hơn chính bản thân mình?
So với việc quên đi chính hồi ức của mình, nhớ lại những gì đã quên còn đáng sợ hơn.
Cho dù tôi phải đi qua một đoạn đường rất dài, nhưng hiện giờ, tôi đã có thể chạy tới trước cửa hạnh phúc.
Nhưng còn anh thì sao?
Di động bắt đầu lặp lại tiếng vang có cuộc gọi tới, một cuộc rồi lại một cuộc, như đang so tính nhẫn nại cùng tôi.
Ồn ào quá!
Tôi đơn giản tháo pin ra.
Cẩn thận tỉ mỉ hoàn thành việc khởi động chương trình tiêu hủy, sau đó tôi bước vào lọ thủy tinh lọ lẳng lặng chờ đợi.
‘Cạch’ một tiếng, toàn bộ chiếc lọ nhanh chóng bị khóa lại hoàn toàn.
Quá trình hâm nóng bắt đầu, bốn phía từ lạnh như băng dần nóng lên.
Tôi ngồi xổm xuống mở những nắp hộp kem ra, vị trái cây, vị chanh, vị bơ, vị chocolate… Tất cả hương vị ngọt ngào bao quanh tôi.
Thật thơm quá! Rất thích mà hít hít mũi – tưởng tượng bộ dáng nhóc con kia tại đây bị vây trong một đống lớn đồ ăn vui mừng đến nhảy cẫng lên.
Đúng rồi, còn một việc nữa, tôi thiếu chút đã quên.
Moi moi trong túi lấy ra một tờ giấy trắng đã gấp lại thật cẩn thận.
Long Nại, tôi sẽ bức tranh Tiểu Bạch mới cho nhóc — lâu như vậy không gặp nhau, nếu nhóc vờ không biết tôi, tôi cuối cùng đã có thứ đưa ra để nhóc vui vẻ.
Nét thứ nhất vẽ đầu một con chó, nó cứ lắc lư với nhóc này.
Nét thứ hai vẽ đôi mắt tròn tròn, nó sẽ cao hứng mà cười với nhóc.
Nét tiếp theo vẽ cái miệng ngoác ra đến mang tai, nó sủa một tiếng gọi nhóc nhóc có vui hay không?
Nét kế tiếp vẽ cơ thể mềm mềm nho nhỏ, sẽ được nhóc ôm, vẫn luôn bên nhóc…
Hừ, không đúng! Tiểu Bạch sao có thể tranh giành cùng tôi, phải là tôi vẫn luôn bên nhóc mới đúng!
Nắm thành quả trong tay vô cùng nghiêm túc mà quan sát, cuối cùng tôi vẫn không thể không thở dài một tiếng.
Long Nại, xin lỗi nhóc, hình trong tác phẩm này chỉ có thể miễn cưỡng phân loại là dã thú, hy vọng nhóc đừng trách tôi đã làm méo mó hình tượng của Tiểu Bạch.
Tốt rồi, mọi viện nên làm hiện tại đều đã làm xong, chỉ còn chờ toàn bộ thế giới đốt pháo hoa cho chúng tôi.
Soạt một tiếng rất êm tai, tia sáng màu tím trong cả chùm tia sáng rốt cuộc chiếu ra.
Đẹp quá.
Tôi xê dịch cơ thể, đưa mặt lại gần trên tấm thủy tinh.
Sung sướng quá, tôi còn có thể nhớ rõ vị trí mà vào thời điểm kia môi nhóc ịn lên.
Mặc dù hôn nhóc như vậy có hơi chậm, tôi nghĩ nhóc hẳn là vẫn cảm giác được.
Đã chẳng còn sức để di chuyển lần nữa, dưới sự nóng lên cực đô này ý thức tôi mơ hồ, thứ duy nhất có thể cảm nhận là hương mát lành của phiến thủy tinh nơi môi kề lên.
Tờ giấy vẽ Tiểu Bạch có phải đã tan chảy hay không?