Vô nghĩa, chúng tôi mới ở chung chưa được bao lâu, tôi có máu lạnh hay không nhóc làm sao mà biết.
Trời mới biết hình tượng tôi mà Nam Lăng gài vào trí nhớ nhóc là to lớn vĩ đại đến mức nào. Vậy mà Nam Lăng không nhắc nhở nhóc tôi rất chán ghét mấy thứ lông rụng đầy đất sao?
“Tiểu Bạch, chúng ta đi, không cần xin người ta!” Không thèm liếc lại nhìn tôi lấy một cái, nhóc rất kiên quyết ôm lấy con chó bẩn kia vào lòng.
Một tiếng rên rĩ thống khổ bật ra, con chó kia lập tức rúc toàn bộ đầu và cơ thể đầy lông vào người nhóc. Tôi bi ai vì chiếc áo sơ mi Burberry mới trên người Long Nại.
“Đi, đừng sợ, chúng ta ăn cơm!”
Những lời này vang lên hơn ba mươi giây tôi mới có phản ứng, lúc ấy thì một người một chó đã rất có khí phách rời đi.
Uy hiếp tôi đấy à? Có kiểu đùa giỡn như nhóc vậy sao?
Chén sứ thượng hạng không phát huy được công dụng, bị tôi vô cùng buồn bực tiện tay để xuống bàn cơm.
Nồi hầm thịt kho tàu, cá kho, cùng khoai tây, thịt bò bắt đầu tỏa khói, sôi ùng ục, hương thơm xộc vào mũi.
Lúc mua từ cửa hàng nơi đầu ngõ, ông chủ đã dặn qua chỉ cần chưng khoảng mười mấy phút là có thể dùng.
Nhớ lại bộ dáng mấy ngày trước Long Nại đứng trước cửa tiệm người ta mà liều mạng hít mũi ngửi, tuy luôn phản đối ăn loại thực phẩm đầy mỡ không được vệ sinh nơi quán vỉa hè, nhưng hôm nay tôi vẫn tiện đường mua về.
Mở nắp, thức ăn quả nhiên đã chín. Từng món từng món dọn ra bàn. Vàng óng ánh chính là cá nướng, màu nâu nâu là thịt bò, xanh biếc chính là rau xanh, đỏ tươi của cà chua…
Màu sắc, hương vị thật đầy đủ.
Xem ra thỉnh thoảng ăn thức ăn như thế, so với những món dinh dưỡng tuy phối hợp chặt chẽ nhưng lúc nào cũng rất khoa học thì ngon hơn rất nhiều.
Khó khăn lắm mới có cơ hội dùng cái chén sứ quý giá này, dùng nó ăn cơm, ăn một bữa tối hưởng thụ từ vị giác đến tinh thần.
Đũa cơm đầu tiên đưa đến miệng, nóng quá…
Nhóc con không phải vẫn còn ôm con chó kia đó chứ? Chạy nhảy một ngày mồ hôi chảy đầy trở về, hơn nữa còn đánh nhau cứu con chó ấy nên bẩn hệt nó, chắc cả hai đi tới chỗ nào cũng sẽ bị đuổi đi thôi…
Gắp miếng cà chua đưa vào miệng, chiếc đũa run lên, rơi ‘cạch’ xuống đất.
Trên người nhóc nào có mang tiền chứ. Tuy quần áo là đồ hiệu đắt tiền, mặc vào có thể lừa người khác, nhưng tài sản từ đầu tới chân trong túi luôn chẳng vượt quá hai đồng. Tuy nói ăn chịu là biệt tài của nhóc, nhưng hiện tại chẳng lẽ định lấy kem chocolate cho chó ăn sao?
Có chút tức giận mà hung dữ nhét cá vào miệng nhai, nhai được vài cái thì cổ họng đau xót, có thứ gì nghẹn lại…
Con chó kia vừa trụi lông vừa khó ngửi, nhìn qua thì ngay cả người thân cũng chẳng thèm nhận. Người ta nói con thỏ nóng nảy cũng còn biết cắn người, nếu nó thật sự cực kỳ đói, Long Nại lại là cả người thịt da mềm mềm ngon ngon – đây chính là phí phạm sản phẩm do công nghệ cao tạo thành ư.
“Khụ! Khụ!” Giằng co nửa ngày cũng chẳng lấy được cái thứ làm nghẹn kia ra, tâm tình ăn cơm tất cả cũng không có.
Tiện tay chộp lấy áo khoác trên ghế sofa, một bên liều mạng ho tiếp tục đấu tranh với thứ trong cổ họng, một bên mở cửa vội vàng chạy đi.
Chỉ mong con chó kia có phần nặng, để nhóc con không kéo nó đi được quá xa.
“Gâu!”
“A!”
Mới vừa lao ra, một bóng đen ập tới, sau đó là hai người một cẩu đồng thời phát ra tiếng kêu cực kỳ bi thảm.
Mũi tôi và Long Nại va vào nhau, Tiểu Bạch chỉ có thể bất hạnh bị kẹp giữa hai người làm thành miếng sandwich.
“Anh làm gì vậy!” Giọng mũi dày đặc, quả nhiên bị va khá mạnh.
“Nhóc nhóc nhóc… Nhóc không phải dẫn nó đi ăn cơm sao?” Tôi đã gần như ngay cả nói cũng nói không xong.
“Thì ăn mà!”
Viên kẹo trái cây đang cầm trong tay mới vừa gỡ giấy gói ra, nhóc đưa vào miệng cắn một cái, một nửa bản thân nuốt xuống, một nửa lấy tay quăng lên. Tiểu Bạch le lưỡi, bắt được vô cùng chính xác.
“Đi rồi mới phát hiện trên người không mang tiền, nhưng tìm được cái này mang theo vào buổi sáng, không ngờ rằng Tiểu Bạch cũng thích ăn!”
Một người một cẩu bắt đầu nhìn nhau đầy thâm tình, trong không khí bay lên bọt biển dán nhãn hận-vì-đã-gặp-nhau-quá-trễ.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy được mình chẳng khác nào kẻ thứ ba dư thừa.