A Manh vừa nghe về chuyện của Túc Vương phi, lập tức quay sang nhìn Túc Vương phi.
“Im ngay!” Túc Vương phi thẹn quá hoá giận trừng mắt nhìn nha hoàn cũ của mình – hiện tại đã là phu nhân Thái sư, cắn răng nói: “Em không nói, không ai nói em câm điếc!”
Như Thuý nhún vai, trấn an: “Tiểu thư a, làm người dám làm thì dám chịu! Sẽ không sợ người khác nói!”
A Manh dùng tay áo che miệng cười trộm, không dám tự nhiên cười Túc Vương phi. Túc Vương phi tuy ít nói, nhưng cũng không phải là người dễ nói chuyện, mỗi khi A Manh đối mặt với Túc Vương phi đều có phần lúng túng, so với đối mặt với kẻ biến thái Ngu Nguyệt Trác còn thấy nguy hiểm hơn, cho nên vì mặt mũi Túc vương, vô luận Túc Vương phi có làm chuyện gì, nàng đều chỉ dám cười trộm mà thôi.
Nói chuyện một hồi, Túc Vương phi lơ đãng nhìn ra ngoài, rồi nói: “Tối hôm qua, ta nghe Vương gia nói một chuyện.”
Nghe thấy thế, A Manh cùng Như Thuý đều ngẩng đầu nhìn nàng. Lúc này trên đại sảnh, trừ ba người các nàng, cũng chỉ có các nha hoàn tâm phúc, cho nên việc Túc Vương phi nói cũng không có gì băn khoăn.
“Thám tử ở Bắc Việt truyền tin về, nói phía đông có dị động (có chuyện khác thường), đoán chừng không lâu nữa sẽ có chiến tranh.” Túc Vương phi nhướn mày, không muốn có kết quả này. Cũng là, nhân gian vẫn có câu: chiến tranh nữ nhân mau tránh. Cho dù muốn đánh trận, cũng hiểu được chuyện này là của nam nhân, không có quan hệ với nữ nhân. Cho nên, dù Túc Vương phi không thích, cũng không thể thay đổi được gì cả.
Trong lòng A Manh giật mình, tim bị bóp chặt, ngón tay cũng gắt gao nắm chặt khăn tay. Bởi nàng biết, nếu có chiến sự, cánh tay đắc lực của Hoàng đế - Ngu Nguyệt Trác sẽ phải xuất chinh.
“Tiểu thư, không phải bên Bắc Việt đã ký hiệp ước hoà bình với chúng ta sao? Phía Đông không phục cũng không nên đến tìm chúng ta, mà nên đi tìm Vương Đình mới đúng chứ?” Như Thuý có chút tức giận nói ra.
Túc Vương phi bĩu môi, “Đây là địa phương bí hiểm. Vương Đình đã bị chúng ta đánh cho tàn phế, lại có một ít chính khách có dã tâm tuyên bố không phụ thuộc vào Vương Đình, cho nên hành vi của bọn họ không quan hệ gì đến Vương Đình. Vương Đình ở phía Tây Bắc, mà bọn họ ở phía Đông, hơn nữa một số nơi còn lập nên nước nhỏ, trong đó có thế lực nhất là Đại Tiên quốc, cùng hướng đến chiến tranh với Đại Sở.”
“Không thể nào! Bắc Việt còn có liên hợp quốc gia sao? Quốc gia không phải là thống nhất sao? Sao bọn họ có thể hợp tác với nhau?”
Cái này A Manh có thể giải thích: “Ta thấy trong sách nói, kỳ thật quốc gia này đa phần mà nói, lương thực khó trồng, diện tích cày ruộng ít, không thể thoả mãn yêu cầu của người dân, nên việc đánh chủ ý đến nước khác cũng là bình thường.”
Nghe vậy, mọi người đều trầm mặc.
Một hồi sau, nha hoàn tiến vào bẩm báo, các nam nhân đã nói chuyện xong, Túc Vương phi cùng Như Thuý đứng lên cáo từ A Manh.
Vì A Manh có bệnh trong người, nên không tự thân tiễn các nàng. Qua một hồi nữa, Ngu Nguyệt Trác cũng đã trở lại.
“Sao không đi nghỉ ngơi đi?” Ngu Nguyệt Trác ôn hoà hỏi.
Nghe được hàn ý trong thanh âm của hắn, A Manh vội khoát tay nói: “Hiếm khi được gặp Túc Vương phi cùng Như Thuý, cao hứng quá quên cả mệt mỏi.”
Ngu Nguyệt Trác cười cười nhìn nàng một cái, sau đó để nha hoàn mang thuốc lên, bắt đầu tự mình bón thuốc cho nàng.
Thuốc này là Dung Nhan kê đơn, hương vị luôn cổ quái, A Manh uống vào đều muốn phun ra, nhưng không đợi nàng phun ra, miệng đã được nhét vào một miếng Hoa quế đường ngọt ngào.
Uống thuốc xong, Ngu Nguyệt Trác ôm A Manh vào phòng nghỉ.
Khi A Manh bị người ép buộc nằm xuống, thật tình có chút bất đắc dĩ không hiểu rõ tâm tình hiện tại của nam nhân này là sao nữa.
Thật sự là ngủ không được, lại nhìn đến nam nhân đang ngồi trước giường đọc sách, A Manh giật giật tay áo hắn: “Tối qua chàng đi đâu? Có phải cả đêm không về?” Tuy sáng nay rời giường có chút mờ mịt, nhưng nghĩ lại, nàng không hiểu sao cả người hắn toàn sương sớm, chắc chắn là đi cả đêm không về rồi.
Ngu Nguyệt Trác mỉm cười, cúi đầu cười nói: “A Manh đang lo lắng vi phu gạt nàng đi ra ngoài tìm vui vẻ sao? Yên tâm, ta chỉ muốn một người, sẽ không vượt tường đi tìm nữ nhân không đứng đắn.”
“… Chàng nghĩ nhiều rồi.” A Manh lại một lần nữa bị nam nhân này làm cho đỏ mặt, cho dù nàng muốn hoài nghi, nhưng nam nhân này lại có bản lĩnh khiến nàng không thể hoài nghi hắn. Nhìn thần sắc hắn trông mong nàng ghen tỵ, càng khiến nàng thấy áp lực lớn a.
Có phu quân như thế … Thực sự là vừa ngọt ngào, vừa khổ a.
Ngu Nguyệt Trác sờ sờ má nàng, cười nói: “Tối qua ta đi làm chút việc, thuận tiện đi tìm hiểu chút tin tức.”
A Manh chuyển người, trực tiếp đem đầu gối lên đùi hắn, năm ngón tay đan vào tay hắn, một hồi sau lại hỏi: “Chàng tìm hiểu tin tức gì?”
“Ân, rất nhiều…Đầu tiên là về Thanh Môn, xem nó suy sụp đến thế nào. Sau đó là Thiên Âm cung, trong võ lâm còn có vài tin tức nữa, còn nữa, xem cái tên chết giẫm A Trần đang chạy đi đâu mà giờ còn chưa về nữa!”
Nhìn gió lốc trong mắt hắn, A Manh cảm thấy nếu Diêm Ly Trần ở đây, đoán chừng sẽ bị nam nhân này trút giận bằng cách đá vào ngực mấy cái mất.
“Uhm… liệu Trần công tử có chuyện gì hay không?”
Ngu Nguyệt Trác nhíu mi, chậm rãi nói: “A Trần đã sớm rời khỏi Thiên Âm cung, chỉ cần hai ngày là về đến kinh thành. Nhưng là… tin tức báo về, hắn đã mất tung tích ở gần đây… chỉ sợ là có biến rồi.”
A Manh rũ mắt, có chút suy nghĩ.
Sau một hồi, mặt Ngu Nguyệt Trác chạm vào khuôn mặt gầy yếu của nàng, ôn nhu nói: “Không cần lo lắng, độc trên người nàng sẽ nhanh được giải thôi, sẽ không sao đâu.”
Cho dù lo lắng, nàng cũng không cần biểu hiện trước mặt nam nhân này, để hắn nghĩ mình là người vô tâm là được. Trong lòng A Manh yên lặng nghĩ, sau đó chớp mắt cười nói: “Lần này ta bị hại thảm như vậy, chàng nói đi, ta có thể nguyền rủa họ được không?”
Ngu Nguyệt Trác nghe thấy, nhịn không được cắn trên môi nàng một chút, hiển nhiên là đề nghị tà ác này rất hợp tâm hắn, nhưng lại nói: “Có thể trừng phạt nho nhỏ một chút, không cần giết chết.”
Nga, hắn thiện lương vậy sao?
“Còn lại cứ giao cho ta, khiến bọn chúng sống không bằng chết sẽ thú vị hơn nhiều ~~”
A Manh nhắm mắt lại, nghĩ nghĩ như vậy mới đúng là tính cách của đại ma vương a.