"Những gì Sơn Hải kinh nói đều là sự thực?" Thư Đồng cảm thấy thật khó tin.
"Truyền thuyết trong những cổ thư đó đương nhiên chưa chắc là thật. Ví dụ nói ta có Hao Thiên Khuyển, nhưng thực ra ta chỉ có tuyệt kỹ Hao thiên hống thần công2 thôi, chẳng liên quan gì đến khuyển3." Nhị Lang Thần ngẫm nghĩ lại bổ sung thêm một câu: "Nhưng, ta lại rất thích mấy con kim mao khuyển4 gì gì đó mà mấy người bên này hay gọi".
1 Cả đoạn này, Nhị Lang Thần nói bằng cổ văn.
2 Hao thiên hống thần công: Tuyệt kỳ rống, gào có uy lực, sức công phá.
3 Khuyển: Chó.
4 Chó lông vàng.
Thư Đồng chống cằm: "Nhị Lang Thần đại nhân, nếu như người dắt kim mao khuyển đi trên đường, nhớ đeo kính đen lên".
"Vì sao?"
"Dắt kim mao khuyển đều phải đeo cái đó."
Nhị Lang Thần bán tín bán nghi, Ray lại hét: "Nhị Lang Thần đại nhân, tôi tặng người một chiếc kính đen, đảm bảo khiến người đẹp trai vô cùng!".
"Đa tạ!" Có người muốn tặng quà, Nhị Lang Thần ý thức được, chắp tay cảm tạ. Người trong căn phòng cười vang.
Nghiêm Lạc ho hai tiếng, lườm Thư Đồng mấy cái, khẽ giọng hỏi: "Chơi vui không?".
Thư Đồng vừa ăn cướp vừa la làng: "Báo cáo Boss, là Nhị Lang Thần đại nhân chuyển chủ đề trước".
Nhị Lang Thần trừng mắt, ông rõ ràng đang nghiêm túc giải thích, chuyển đề tài khi nào? Nghiêm Lạc lại gườm bọn Thư Đồng một cái: "Không được bắt nạt thần tiên".
Mấy hàng ma sư loài người lén cười, dựng thẳng lưng lên làm bộ nghiêm chỉnh. Thư Đồng lẩm bẩm: "Chỉ là bồi dưỡng tình cảm một chút thôi". Vu Lạc Ngôn ở dưới bàn lén đá cô một cái, trợn mắt cảnh cáo. Anh ngồi gần cô, cô đừng có liên lụy khiến anh bị mắng.
Nghiêm Lạc gõ bàn, nhắc nhở mọi người chú ý, sau đó nói: "Năm đó Thần Đồ và Úc Lũy quản lý hồn phách ở...", anh ngừng lại, quyết định dùng lại cái địa danh trên sách nói kia, như thế mọi người dễ lý giải hơn, "ở núi Độ Sóc được ghi trong Sơn Hải kinh kia. Đơn giản mà nói, chỗ đó giống như một bãi giết chóc hồn phách, chức năng của nó gần giống với mười tám tầng địa ngục, vì vậy âm khí và tà độc tương đối nặng. Sau này, thời gian trôi qua, cảnh vật thay đổi, hai vị tiền bối rời thế, Bắc m Vương lên giữ vương vị. Thần giới yêu cầu điều chỉnh, làm mới chế độ, quy trình quản lý hồn phách, có sinh, có diệt, có luân hồi. Thế là địa phủ được thành lập. Mà núi Độ Sóc cũng vì vậy từ từ bị vứt bỏ".
Mọi người chăm chú nghe, Nghiêm Lạc tiếp tục nói: "Tuy bị vứt bỏ, nhưng nó vẫn là địa ngục thượng cổ. Hai giới ma - thần sau này khai hóa ra không ít khu vực thích hợp khác, nên chỗ đó liền bị người ta quên đi. Năm ấy Thánh Mẫu phong ấn Bắc m Vương, phạm vi phong ấn khi đó, thực ra còn cách núi Độ Sóc kia rất xa, thế nhưng trong nghìn năm trở lại đây, kết cấu năng lượng biến đổi, địa chất không ngừng phân tách, chuyển động, khu vực năng lượng của địa ngục thượng cổ đó liền dời đến vị trí phía sau của núi Phượng hôm nay".
Smile nghe thấy ngẩn ra hỏi: "Lẽ nào, Bắc m Vương kia vốn dĩ đang trong căn phòng tối hưởng thụ hình phạt vô thời hạn, thì đột nhiên trên trời rơi xuống một cái bánh cực lớn để ông ta bổ sung năng lượng, ông ta hấp thụ được năng lượng, liền chạy ra ngoài?".
"Có thể nói như vậy", Tất Mặc Kỳ trả lời: "Cho nên lúc đó m Yến Nam thu thập hồn phách muốn hiến tế, nhưng không ngờ rằng Bắc m Vương đã ra ngoài trước một bước rồi. Lúc đó chúng tôi còn cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng lại không quan tâm, dù gì nguyên nhân ma thần xuất thế cũng có quá nhiều. Thế nhưng hôm qua chúng tôi vừa đến, liền thấy âm khí chỗ đó nặng đến nỗi sắp ép đổ cả ngọn núi".
Nghiêm Lạc gật đầu: \'\'Cho nên núi Phượng khoảng thời gian này cây cối chẳng hiểu sao khô chết hết, chim thú không thấy bóng dáng đâu. Bọn họ dùng phong ấn giăng kết giới, che chắn để yêu khí không lộ ra ngoài, nhưng cả khu vực đó rất âm u. Cũng tại chúng ta lơ là, chẳng ai nghĩ đến ông ta sẽ quay về chỗ mình từng xuất thế. Nếu như điều tra ra sớm hơn, chắc đã phát hiện lâu rồi".
"Có lẽ chính kết giới lúc đó chúng tôi giăng thêm đã nhắc nhở ông ta", Tất Mặc Kỳ nói: "Ông ta biết chúng tôi từng qua đó, lại giăng thêm kết giới, cho nên ông ta liền yên tâm hơn, lấy nơi đó làm sào huyệt, dù gì còn có tà khí hắc ám để cung cấp cho ông ta. Ông ta tụ tập yêu ma quỷ quái ở đó, lại có thể áp chế chúng, ẩn thân kín đáo, thật sự quá mỹ mãn rồi. Lần này những gì chúng tôi thấy, sợ là phải có trên trăm con yêu ma đang tụ tập ở đó".
"Trên trăm?" Cửu Thiền Huyền Nữ kinh hãi.
Huyền Thiên Ngọc Nữ ở bên cũng vội vàng nói: "Chỗ đó có địa ngục thượng cổ, có năng lượng kết giới, còn có chúng ma tụ tập. Vậy e là, phải đem tất cả thần giới đi đánh trận rồi?".
Happy hỏi: "Vậy chúng ta bây giờ làm thế nào?".
Nghiêm Lạc và Tất Mặc Kỳ nhìn nhau một cái, lại nhìn Cửu Thiên Huyền Nữ, sau đó nói một chữ: "Chiến!".
Câu này vừa nói ra, tất cả mọi người bên trong phòng thoáng chốc bàn luận xôn xao. Smile nhảy ra lên tiếng: "Nhưng bây giờ còn đang phát triển nghiên cứu ứng dụng của nước Tỉnh tuyền, nó buộc phải thâm nhập vào thân thể mới có tác dụng, ví dụ phải uống hoặc tiêm. Kết quả thử nghiệm của chúng ta cho thấy, nếu dùng súng bắn đạn kẹp nước Tỉnh tuyền, thì khi đạn nổ ra, nước sẽ bị kim loại và những vật chất khác hòa vào, làm mất đi hiệu quả. Cho nên phải dùng súng đạn bùa cải tiến mới được. Bây giờ thời gian quá gấp, e là không kịp sản xuất số lượng lớn".
\'\'Nhưng chuyện này không thể đợi thêm nữa", Cửu Thiên Huyền Nữ nói: "Bắc m Vương bị thương rồi, giờ là cơ hội hành động của chúng ta. Ngọc Nữ nói rất đúng, bọn chúng có địa ngục thượng cổ, lại nuôi dưỡng quân đoàn ma quái, đã dựng lên cả một khu vực thế lực. Bọn chúng hôm nay chỉ là thả ra chút binh tàn gây loạn khắp nơi, nhằm làm cho binh lực của chúng ta mệt mỏi. Thời gian càng lâu, chúng ta càng yếu, bọn chúng càng mạnh, sợ là cứ đợi nữa, thì bọn chúng sẽ chủ động tấn công trước, lật trời đổi đế. Chúng ta không thể vì đợi Tỉnh tuyền mà làm lỡ thời cơ".
Smile không nói gì nữa, nghiên cứu vũ khí từ Tỉnh tuyền, đúng thật không phải mười ngày nửa tháng là có thể làm xong. Thêm vào đó còn có vấn đề về nguyên liệu tồn trữ, đang trong thời gian sản xuất, anh không chắc khi nào mới có thể hoàn thành, quả thực là không thể đợi anh được. Nhưng mà không có nước Tỉnh tuyền, sức công phá của bọn họ sẽ giảm đi rất nhiều, đặc biệt là những hàng ma sư loài người kia, đơn giản là đưa vào chỗ chết.
"Mọi người còn có tôi đó!" Thủy Linh ở bên cạnh cảm thấy buồn bã vẫn luôn lén chơi đùa với Bát Bát, đến lúc này cuối cùng cũng tìm thấy cơ hội thể hiện rồi. Nó hóa ra một cầu thang nước, từ trên cầu thang oạch oạch trượt xuống trung tâm bàn họp, lại hóa thân thành diễn viên múa ba lê xoay mình vòng vòng, đây là hình ảnh nó thấy trên ti vi, vẫn luôn cảm thấy rất xinh đẹp, rất muốn làm, cuối cùng làm được rồi.
Nó dừng lại, ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Có tôi ở đây, mọi người muốn dùng nước Tỉnh tuyền đánh chỗ nào, bảo tôi là được. Tôi là Thủy Linh thiên hạ đệ nhất, chỉ đâu đánh đó. Cảm ơn mọi người, mời vỗ tay". Nó kéo góc váy, khom gối hành lễ.
Không ai vỗ tay. Trong phòng yên tĩnh một hồi, cuối cùng "ào" một tiếng, mọi người lại bắt đầu chia nhau bàn luận, trận này đánh thế nào, vũ khí trang bị phải dùng cái gì, ai là tiên phong, ai là viện binh...
Thủy Linh bĩu môi, rất không hài lòng. Nó "roạt" một cái nhảy lên vai Chúc Tiểu Tiểu, ôm lấy Bát Bát khóc: "Chuột béo à, mọi người làm tổn thương lòng tự trọng của ta rồi, bọn họ coi thường người ta".
Bát Bát kêu "chít chít" an ủi nó, Chúc Tiểu Tiểu không để ý đến hai con vật dở hơi này, cô duỗi ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc vào lưng Nghiêm Lạc. Nghiêm Lạc quay đầu nhìn, cô vội vàng nói: "Boss, em cũng muốn đi".
"Không được.” Nghiêm Lạc chẳng cần suy nghĩ, lập tức từ chối.
Chúc Tiểu Tiểu bĩu môi, biết ngay mà! Vết thương của cô rõ ràng đã bình phục nhiều rồi, nhưng mà ông già căng thẳng nhà cô đây lại cứ luôn coi cô là đồ dễ vỡ, ngay đến bài tập phục hồi thể chất cơ bản cũng không cho cô luyện, phải bồi bổ cô đến béo trắng anh mới yên tâm. Song với tình thế bây giờ, rõ ràng là một cuộc đại chiến. Bạn bè tốt, đồng nghiệp tốt và ông chồng Boss của cô chắc chắn đều lên tuyến đầu, cô làm sao có thể đặt mình bên ngoài chứ?
Chúc Tiểu Tiểu thở dài, vốn cuộc họp này anh cũng không muốn để cô tham gia, nhưng cô vẫn cố tình đến, còn chọn vị trí ngay sau lưng anh, chính là để tránh bị anh lườm. Bây giờ thảo luận đến chuyện lên chiến trường, quả nhiên anh một chút nể tình cũng không có.
"Boss, vết thương của em đã khá hơn nhiều rồi, không trở ngại gì đâu."
"Không được, em cứ ở lại đây, nếu như cảm thấy vết thương khỏi rồi, thì cùng bọn Chu Duệ làm giám sát điều hành."
Chúc Tiểu Tiểu cụp mắt xuống, nhìn tay anh đặt dưới gầm bàn, cô không kìm được vươn người đến, lặng lẽ nắm lấy: "Boss, đừng để em lại chia lìa với anh nữa".
Câu này cô nói rất nhỏ, rất dịu dàng, nhưng lại khiến Nghiêm Lạc rung động. Anh kéo cả người lẫn ghế của cô đến bên cạnh, duỗi tay gạt hai tên tiểu quỷ trên vai cô đi, sau đó lôi cô vào lòng, ôm chặt lấy.
Trong căn phòng đầy ắp người, Nghiêm Lạc lại giống như chẳng thấy cái gì cả, chỉ chuyên tâm ôm người vợ thương yêu, tựa sát vào nhau, không nói gì.
Cao Lôi đang cùng Ray thảo luận rất nhiệt tình, vừa quay sang liền nhìn thấy Boss ở bên kia diễn nhi nữ tình trường, anh không kìm được vỗ trán. Trong lúc cúi đầu, lại thấy Tư Mã Cần đang say sưa nói chuyện với m Yến Tư nhưng bàn tay dưới gầm bàn lại đang nắm lấy tay của Tiết Phi Hà. Cao Lôi thở dài thườn thượt: "Đây rõ ràng đang trong cục diện chiến tranh, là chiến tranh đấy, mọi ngưòi thật quá không nghiêm túc rồi".
Tư Mã Cần nghe thấy câu này của anh, cách qua m Yến Tư đá cho anh một cái. Cao Lôi bị đá trúng, đang kêu oa oa mắng người nào đó trọng sắc khinh bạn, thì Cửu Thiên Huyền Nữ lên tiếng.
Mọi người yên tĩnh trở lại, Cửu Thiên Huyền Nữ nói với Nghiêm Lạc: "Khai chiến, sự việc này hết sức trọng đại, vừa phải tấn công một đòn chính xác, vừa phải giăng lưới bắt trọn một mẻ. Lúc này còn có bạn bè thần tiên các nơi và các hàng ma sư đang ở bên ngoài diệt trừ yêu ma. Nếu như bảo bọn họ lập tức quay về tập họp, sợ là sẽ đánh rắn động cỏ. Cho nên ý kiến của ta là, để ta dẫn Huyền Thiên phái đi đánh trận đầu, dẫn dụ mũi tấn công chủ lực của Bắc m Vương, sau đó Diêm Vương điều động nhân lực bao vây sào huyệt. Đến lúc đó, lực lượng của chúng ta ở các nơi tụ về, đến khi nhận được tin tức, Bắc m Vương chắc chắn sẽ trở tay không kịp".
Nghiêm Lạc hơi sững lại, cứ duy trì hành động như bình thường, đợi bố trí đại chiến xong, mới tập kết một lượt, quay về tổng tấn công, thực sự cũng là cách anh nghĩ đến, nhưng để Cửu Thiên Huyền Nữ đánh trận đầu thì...
Nghiêm Lạc, Tề Nghiên La và mọi người đều lắc đầu, Tề Nghiên La khuyên: "Thánh Mẫu, vết thương của người còn chưa khỏi, công lực chịu tổn hại, không bằng cứ ở lại đây chỉ huy từ xa đi".
Cửu Thiên Huyền Nữ nhướn mày: "Lời này tệ quá. Trận chiến này bắt buộc phải có ta. Trước tiên không nói Bắc m Vương thế nào, những yêu ma quỷ quái kia, đa số đều là bị ta tiêu diệt phong ấn, làm gì có con nào không hận ta đến tận xương tủy? Chỉ có ta đi đánh trận, bọn chúng mới nghênh chiến. Bọn chúng không những sẽ nghênh chiên, còn sẽ bất chấp tấ