ường xuyên lặng lẽ chuẩn bị đồ ăn vặt cô thích để vào trong túi của cô.
Anh không hề nương tình thực hiện khóa huấn luyện ma quỷ đối với cô, nhưng vào lúc cô sức cùng lực kiệt thì lại mua cho cô kem vị rượu rum, loại kem mà cô thích ăn nhất.
Cô mệt rồi anh sẽ cõng cô, cô khóc thì anh sẽ dỗ dành, cô sợ hãi anh sẽ bảo vệ, anh thậm chí còn dạy cô thuật chiêu gọi, để cô có thể tìm thấy anh bất cứ lúc nào...
Tràn ngập trong đầu óc Tiểu Tiểu đều là những việc Boss đối tốt với cô, Boss từ trước đến nay không hề nhắc đến những chuyện này, thậm chí cô cự tuyệt anh không cần anh, anh cũng cho cô tự do. Anh chẳng nói gì cả, lại đem đá tinh hồn quan trọng như vậy tặng cho cô.
Chúc Tiểu Tiểu càng nghĩ càng buồn, cô sờ sờ vào chỗ cổ trống trải đã không còn sợi dây chuyền kia nữa, cứ thế tự trách mình. Cô vì sao lại đối xử không tốt với Boss như vậy, hôm nay cô cứ hôn anh một cái thật tử tế thì có làm sao, tại sao cô vừa thấy hồ ly tinh kia đã liền giận dỗi với Boss cơ chứ.
Boss hóa ra bị thương nặng như thế, cô thì đến một yêu cầu nhỏ xíu của anh cũng không có làm được.
Bát Bát nhảy xuống khỏi đầu gối Tiểu Tiểu để tránh những giọt nước mắt đang rơi xuống. Nó dụi dụi vào tay cô, im lặng an ủi cô.
Qua một lúc lâu, bọn Thôi phán quan đi ra ngoài, Smile nhìn thấy Tiểu Tiểu hai mắt đỏ hoe, cuống quýt chạy vào thang máy trước, sợ Chúc Tiểu Tiểu lại tóm lấy mình để hỏi han. Anh sợ nhất là nước mắt của con gái, vạn nhất mềm lòng nói ra điều gì không nên thì sẽ thảm lắm.
Nhưng lúc này Chúc Tiểu Tiểu lại chẳng chú ý gì đến bọn họ, bởi vì cửa mở rồi, cô đang nghe thấy tiếng Nghiêm Lạc và A La cãi nhau.
"Ai cho phép em lấy đá tinh hồn lại? Anh không chết đâu, ngủ nhiều thêm một chút có vấn đề gì chứ." Giọng nói của Nghiêm Lạc không lớn, nhưng nghe thì biết anh đang rất khó chịu.
"Anh đừng vô trách nhiệm như vậy nữa, anh có biết những thứ anh gánh trên người nặng nề đến thế nào không, đã bao năm qua rồi, mức độ nghiêm trọng, cấp thiết của sự việc anh vẫn không phân định được sao?" A La rõ ràng càng kích dộng hơn.
"Quan điểm về độ nghiêm trọng hay cấp thiết của anh rõ ràng không giống em! Nói đến trách nhiệm, chúng ta chẳng phải đã nói xong rồi sao? Em đi làm việc em nên làm, đừng chất vấn sự sắp xếp của anh."
"Anh..." A La tức giận chỉ tay vào Nghiêm Lạc, cả hồi lâu cũng không nói được một câu: "Đúng là không thể nói lý với anh được".
Chúc Tiểu Tiểu ở ngoài cửa căng thẳng nhòm vào, sao hai người bọn họ lại cãi nhau rồi?
Trong phòng hai người như gươm đã tuốt vỏ, A Mặc khẽ ho một tiếng: "Được rồi, Nghiêm Lạc anh tiết kiệm chút sức lực đi, Heo Con của hai người bị dọa rồi kìa".
Nghiêm Lạc quay lại nhìn về phía cửa, Chúc Tiểu Tiểu lẩn tránh không được, chỉ đành cười ngốc một cái. Nghiêm Lạc dịu sắc mặt, nói vói A La: "Mọi người về đi, cứ làm như vậy cũng được". Anh vừa nói vừa duỗi tay về phía Tiểu Tiểu, ý muốn gọi cô vào.
A La cắn răng còn muốn nói điều gì đó, A Mặc đi đến ôm lấy vai cô, đẩy cô ra phía cửa: "Được rồi, để Nghiêm Lạc nghỉ ngơi đi. Có chuyện gì chúng ta sẽ nói sau".
Chúc Tiểu Tiểu nhìn theo bọn họ đi vào thang máy, sau đó nhanh như bay chạy về phía Nghiêm Lạc.
Trong thang máy, Tề Nghiên La vừa rồi còn khí thế bừng bừng thoáng chốc đã sụp xuống, cô vùi đầu vào lòng Tất Mặc Kỳ khóc: "Em không gánh được nữa rồi, A Mặc, em không muốn thế này, em thật sự không muốn".
A Mặc ôm lấy cô, hôn lên trên đỉnh đầu cô: "Có anh ở đây, bảo bối, có anh đây".
Ở trong phòng, Chúc Tiểu Tiểu rất nhiệt tình lao đến, chủ động dính vào lòng Nghiêm Lạc ôm chặt lấy anh. Điều này khiến Nghiêm Lạc có chút sững sờ: "Muộn như thế này còn chưa ngủ, lại làm bừa gì rồi?".
"Boss, xin lỗi anh."
"Heo ngốc, bọn họ dọa em à? Anh không sao, không lừa em đâu, chỉ có điều anh cần ngủ lâu một chút. Lát nữa anh sẽ ngủ say, mấy ngày không tỉnh lại được, em phải tự chăm sóc tốt cho bản thân, đừng ra ngoài một mình, đã biết chưa?"
Chúc Tiểu Tiểu ngoan ngoãn gật đầu.
Nghiêm Lạc lại nói: "Sợi dây chuyền đó phải đợi anh hoàn toàn khỏi hẳn rồi, mới có thể làm lại tặng cho em".
"Đó là đá tinh hồn của anh, em không cần."
Nghiêm Lạc xoa đầu cô: "Chính là đá tinh hồn nên mới cho em, điều đó với anh mà nói chẳng làm sao cả, chỉ giống như con người đi hiến máu thôi, rút ra một chút máu đâu có sao chứ. A La muốn lấy về, chỉ giống như tiếp máu trị bệnh cho anh thôi. Đợi anh khỏe rồi, thì có thể lại rút ra được. Em đeo dây chuyền đó lên anh mới thấy yên tâm".
Anh ôm lấy cô, giọng nói dịu dàng, trái tim Tiểu Tiểu vừa rồi còn rối loạn hoảng hốt, trong chốc lát đã được xoa dịu. Cô ngẩng đầu ra khỏi lòng anh len lén nhìn, anh nhắm mắt lại, ánh sáng đèn màu lờ mờ chiếu xuống khiến cho các đường nét trên gương mặt anh càng thêm cứng rắn, nhưng lại toát lên một vẻ dịu dàng.
Hai người bọn họ cứ yên lặng ôm nhau nằm hồi lâu.
Chúc Tiểu Tiểu nhìn Nghiêm Lạc, anh đang nhắm mắt, cảm giác rất thoải mái. Tiểu Tiểu cắn môi, nhẹ nhàng vươn người lên một chút, áp lại gần bờ môi của anh. Anh không động tĩnh gì, chẳng biết đã ngủ say hay chưa. Chúc Tiểu Tiểu lại tiến đến hơn nữa, tỉ mỉ quan sát biểu cảm của anh, chăm chú nhìn vào đôi môi anh.
Cuối cùng cô kề tới, khe khẽ chạm lên môi anh một cái.
Mặt cô đỏ ửng lên, nhanh chóng rụt đầu lại. Anh không động đậy, cũng không mở mắt ra.
"Boss." Chúc Tiểu Tiểu khẽ gọi, Nghiêm Lạc vẫn không có chút phản ứng nào. Cô lại to gan hơn, một lần nữa áp tới, dùng lực hôn một cái lên môi anh.
Hôn xong cô liền vùi mặt vào lòng anh tự thẹn thùng. Anh đã ngủ say rồi, chẳng còn biết cái gì nữa, chẳng có gì đáng lo lắng cả. Chúc Tiểu Tiểu tự mình cổ vũ bản thân xong, lại thò đầu đến.
Cô dùng ngón tay vuốt lên lông mày anh, sờ lên môi anh, còn cả chiếc mũi cao thẳng của anh nữa. Lông mi anh rất dài, da anh sờ cũng rất thích. Chúc Tiểu Tiểu vừa chê bai Boss thích chăm chút bản thân, vừa đưa tay "lợi dụng" anh khắp lượt từ trên xuống dưới.
"Hừ, anh cũng đã bị cô gái khác sờ qua rồi, em quá thiệt thòi, em cũng muốn sờ lại.” Chúc Tiểu Tiểu càng sờ càng đỏ mặt, tay cô tới vùng cơ ngực của anh thì không dám di chuyển xuống dưới nữa, cuối cùng chỉ đành buông ra.
Cô ôm lấy cổ Nghiêm Lạc, nhìn anh rất lâu, cuối cùng sán đến, nghiêm chỉnh hôn lên môi anh cái nữa: "Diêm Vương điện hạ, chúc mừng ngài, ngài được heo nhỏ hôn rồi!".