Bắc m Vương đương nhiên cũng cảm giác thấy, trước tiên chưa nói đến chuyện công lực của ông ta vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, chỉ dựa vào điểm địch đông ta ít, ông ta cũng biết chỗ này không tiện lưu lại lâu. Dù gì mục đích của ông ta đã đạt được rồi, ông ta nên chờ đợi thắng lợi cuối cùng thì tốt hơn.
Bắc m Vương nghĩ như thế, đột nhiên một chưởng đánh hướng về phía Chúc Tiểu Tiểu, Nghiêm Lạc đúng như là dự liệu, lập tức quay người bảo vệ. Bắc m Vương nhân thời khắc này, quay người tóm lấy m Yến Nam, lùi về phía khác của con đường nhỏ nhanh như một mũi tên.
Ông ta hành động rất nhanh, những tay bắn tỉa trên cao không trở tay kịp, chớp mắt đã mất tung tích của bọn họ. Nhóm người Thôi phán quan và Happy đuổi theo, nhưng một lúc sau đã tay không trở lại.
Nghiêm Lạc bảo vệ bên cạnh Tiểu Tiểu, không hành động gì thêm, trên thực tế, trận chiến này đã khiến anh bị động khí huyết, vết thương càng nặng hơn, anh miễn cưỡng nén cảm giác khó chịu xuống, trên mặt không biểu cảm gì.
Chúc Tiểu Tiểu lặng lẽ nắm lấy tay anh, thấy sắc mặt anh khó coi, cô cho rằng anh đang tức giận. Nghiêm Lạc nắm chặt tay cô, nói với Thôi phán quan: "Chỗ này giao cho ông, một tên cũng không được bỏ qua. Bắt cóc đòi tiền chuộc, giết người chưa thành, tụ tập ẩu đả, còn có tội danh gì nữa, ông cứ tự mình nghĩ. Có thể giam bao lâu thì giam bấy lâu, moi những thứ bọn chúng biết ra cho tôi".
Thôi phán quan gật đầu đồng ý, Nghiêm Lạc liền đưa Chúc Tiểu Tiểu lên xe, nhanh chóng rời đi.
Tiểu Tiểu nhoài người lên cửa kính nhìn ra ngoài, thấy cảnh tượng bắt bớ hỗn loạn xung quanh, trong lòng nghĩ thật đáng tiếc Bắc m Vương kia lại chạy thoát, cô rất lo sau này ông ta sẽ làm ra chuyện gì đó bất lợi cho Boss. Chúc Tiểu Tiểu quay sang nhìn khuôn mặt nghiêng đang lái xe của Nghiêm Lạc, rất muốn dựa vào bờ vai rộng lớn của anh, lần này tuy đã phải kinh sợ nhưng tất cả vẫn an toàn, Boss cũng không sao, thật quá tốt rồi.
Nghiêm Lạc đột nhiên quay đầu, vừa hay nhìn thấy ánh mắt của cô, Tiểu Tiểu mặt đỏ bừng, nhanh chóng ngoảnh đi, không đợi Nghiêm Lạc nói, cô đột nhiên chỉ ra ngoài cửa kính xe hét: "Boss, là Mẫn Kỳ, anh ta đã cứu em".
Vừa mới rẽ ra khỏi con đường kia, bị cảnh sát và đồng nghiệp hàng ma sư giữ lại, chính là Mẫn Kỳ.
Nghiêm Lạc ừ một tiếng, gật đầu biểu thị biết rồi.
"Boss, Mẫn Kỳ vừa bị bắt rồi." Chúc Tiểu Tiểu không biết nên cầu xin thế nào.
"Anh ta có tội danh, để cảnh sát làm việc bọn họ nên làm được không? Anh ta cứu em, anh sẽ điều tra một chút, những gì có thể làm anh sẽ làm, nhưng em không được gây thêm phiền phức, biết chưa?"
"Vâng." Chúc Tiểu Tiểu có chút phiền lòng, cô cảm thấy Mẫn Kỳ không phải người xấu: "Anh ta thực sự đã cứu em, anh ta cho em uống thuốc giải, nếu không em đã bị tên lưu manh buồn nôn kia giờ trò đồi bại rồi. Hơn nữa cũng là anh ta giúp em chạy trốn".
"Kít!!!" Một tiếng phanh gấp vang lên, Nghiêm Lạc đột nhiên tấp xe vào vệ đường. Chúc Tiểu Tiểu suýt chút nữa đập đầu vào kính chắn gió phía trước, sợ đến mức chẳng dám nói gì. Cô chỉ nói ra sự thật, muốn cầu xin cho Mẫn Kỳ, nhưng Boss lại tức giận thành ra thế này.
Nghiêm Lạc tức giận khiến cho không khí trong xe giảm xuống đến mức đóng băng. Anh nắm chặt vô lăng, gân xanh trên mu bàn tay hằn lên rõ mồn một.
"Là ai?"
Chúc Tiểu Tiểu bị câu chất vấn đột ngột của anh dọa cho suýt chút nữa nhảy dựng lên: "Cái gì?".
Sự kinh hoảng trong giọng nói của cô khiến Nghiêm Lạc nhận thấy thái độ thô lỗ của mình, anh hít sâu, kiềm chế cảm xúc, sau đó vươn người đến cởi dây an toàn của cô ra, Tiểu Tiểu cũng không biết phải làm thế nào, mắt hoa lên, lúc này đã thấy ghế của Nghiếm Lạc ở phía sau, còn bản thân thì lại ngồi lên trên đầu gối anh.
Nghiêm Lạc lại hỏi: "Em nói cái kẻ lưu manh định giở trò đồi bại với em kia, là ai?\'\'.
Chúc Tiểu Tiểu lần này đã hiểu ra, cô lắc đầu: "Em cũng không biết hắn tên là gì, trông dáng vẻ giống loại lưu manh côn đồ".
Nghiêm Lạc lại hít sâu, hỏi: "Hắn ta đã làm gì em? Em có bị thương ở đâu không?".
Dáng vẻ muốn giết người của anh khiến Chúc Tiểu Tiểu hoảng đến mức chỉ biết lắc đầu: "Không có không có, hắn ta chưa làm được gì, em đá vào chỗ đó của hắn ta rồi bỏ chạy. Chỉ là, chỉ là bị sờ một cái, cảm thấy rất buồn nôn". Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy nôn nao, cô không nhịn được vùi đầu vào lòng Boss, muốn xua cảm giác đó đi một chút.
Nghiêm Lạc ôm chặt cô, nhẹ nhàng vỗ về: "Anh sẽ trừng phạt hắn ta, anh bảo đảm".
Chúc Tiểu Tiểu dựa vào ngực anh, nghe thấy nhịp tim của anh, trong lòng tràn đầy cảm giác hạnh phúc. Mỗi một lần cô gặp phải nguy hiểm, vòng tay này luôn luôn che chở cho cô. Làm thế nào đây? Cô cảm thấy rất thích Boss, thật sự rất thích.
Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên ngồi thẳng dậy, cô nhớ ra rồi: "Boss, chúng ta mau quay lại đi, người phụ nữ kia đã tháo sợi dây chuyền của em ra rồi, đó là anh tặng cho em. Chúng ta mau quay lại tìm".
Cô vẫn còn đang thì thầm, Nghiêm Lạc đã lôi sợi dây chuyền đó từ trong túi ra, tận tay đeo lên cho cô. Nhìn thấy biểu hiện ngạc nhiên vui mừng của Tiểu Tiểu, anh không nén được cười.
"Anh làm thế nào mà tìm được?" Chúc Tiểu Tiểu sờ vào những hạt thủy tinh màu tím của sợi dây chuyền, vui mừng vô cùng.
Ngón tay anh cũng thuận theo sợi dây chuyền hướng xuống dưới, vuốt ve làn da của cô, mặt Tiểu Tiểu đỏ bừng, ngón tay anh dịu dàng khiến cô có chút choáng váng, lại cảm thấy rất mềm mại, rất dễ chịu.
"Heo Con..." Tiếng gọi khẽ tựa như đầy ngọt ngào, Chúc Tiểu Tiểu càng lúc càng ngây ngất
"Người khác chạm vào em, em cảm thấy buồn nôn, còn anh thì sao, còn cảm thấy buồn nôn không?" Anh nghe tiếng thở khẽ của cô, kề sát bên tai cô dỗ dành hỏi.
"Không buồn nôn." Chúc Tiểu Tiểu trả lời rất tự nhiên, nhưng đột nhiên phản ứng lại được, cô cúi đầu nhìn kỹ xác nhận, bàn tay của anh sao lại vuốt ve ở phần ngực của cô?
"Boss!" Cô thét lên, chân tay luống cuống đẩy anh ra, mặt đỏ như quả cà chua chín, anh làm sao có thể như thế!
Nghiêm Lạc khẽ cười, nhẹ nhàng khống chế cô, lại ôm chặt cô trong lòng, vuốt má cô, mặt cô đúng là đang rất nóng. Anh giúp cô quạt, dịu dàng nói: "Được rồi, được rồi, không làm vậy nữa. Chỉ là giúp em thực nghiệm chút thôi".
Chúc Tiểu Tiểu nắm tay lại đấm anh một cái: "Làm thực nghiệm cái gì, anh cũng là lưu manh, anh ức hiếp em". Cú đấm này quả thực chẳng là gì, dáng vẻ làm nũng của cô gái nhỏ lại khiến anh rất đỗi vui mừng.
"Người khác chạm vào thì buồn nôn, anh chạm lại không buồn nôn, Heo Con, anh là gì của em?"
"Boss!" Chúc Tiểu Tiểu vùi mặt mình trong lòng anh, cô vừa bị trêu đùa, mặc dù không có cảm giác tức giận, nhưng, cô không phục. Cứ coi như cô thực sự không căm ghét, cứ coi như cô cảm thấy... thinh thích, nhưng cô không tình nguyện chịu bị ức hiếp như thếnày.
Boss thối tha, Boss tồi tệ, đã thế cô cứ coi anh là Boss, không cho anh được như mong muốn, không cho anh được thể.
Nghiêm Lạc kéo khuôn mặt cô ra, hai người sát vào nhau thế này, hơi thở của anh phả trên mặt của cô, mùi hương của anh bủa vây quanh cô: "Chỉ là Boss sao? Nếu anh chỉ là Boss, tại sao anh lại không muốn chạm vào Thư Đồng? Anh thấy rất buồn nôn". Anh thậm chí còn nhăn cả mặt lại, biểu cảm trẻ con đó khiến Tiểu Tiểu rất muốn cười nhưng cô vẫn cắn môi cố nhịn.
"Dù gì anh cũng là Boss, anh giở trò lưu manh với nhân viên nữ." Cô học theo kiểu nhăn mặt của anh, rất muốn cười, nhịn thì càng khổ sở, cô ở gần anh như thế này, chỉ hơi ngẩng đầu thôi là sẽ chạm vào môi anh.
"Anh tồi tệ thế sao? Vậy thì gay go rồi, em phải thu phục anh nhanh chút, trừ bỏ tai họa cho nhân viên nữ trong công ty." Bộ dạng anh nghiêm túc, ôm cô chặt hơn nữa, khẩu khí có chút ai oán, cầu xin dỗ dành: "Heo Con, em hôn anh có được không?".
Ánh mắt hai người chạm nhau, trong không khí phảng phất có luồng lửa nóng đang lưu chuyển, Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy nhịp tim mình rất dữ dội, vịn vào vai của anh, căng thẳng không còn tự chủ được. Nghiêm Lạc không nói gì nữa, anh lặng lẽ khép cánh tay, ghì cô tới sát hơn, chỉ đỡ lên gáy cô chứ không dám dùng sức ép cô lại. Anh không thể miễn cưỡng cô, anh cũng sợ, sợ khi mình áp lên môi cô sẽ vẫn không cảm nhận được chút nào sự mềm mại nơi ấy, anh thực sự không muốn tiếp tục chịu đựng cảm giác mất mát này nữa.
Vào thời khắc đó, anh cảm thấy bản thân thật giống như một tên nhóc nhỏ bé hèn mọn đang trông mong được nữ vương của mình đoái hoài đến.
Chúc Tiểu Tiểu bị ánh mắt sâu thẳm của anh hấp dẫn, sự chuyên chú và khát khao mong mỏi bên trong đó thao túng ý thức cô, cuối cùng cô đặt tay lên cổ anh, môi cô từ từ hướng tới môi anh.
Nghiêm Lạc hơi nghiêng đầu, từ từ hé môi chờ đón Heo Con, lấy nụ hôn lập lời thề cho quan hệ của hai người. Nhưng chính vào thời điểm khi đôi môi hai người dường như chỉ còn cách nhau một sợi chỉ, thì đột nhiên bên ngoài lại truyền vào tiếng gõ cửa.
m thanh đó rất to, rất vang, bầu không khí nóng bỏng, trong xe lập tức bị phá tan. Chúc Tiểu Tiểu giật mình, cô lập tức bừng tỉnh, theo bản năng, vùi đầu trốn trong lòng Nghiêm Lạc giống như một con đà điểu đang nép mình vào tổ. Cô chợt nhớ ra, bọn họ đang ở trên đường, Boss lại tùy tiện cho xe tấp vào một chỗ, hai người bọn họ làm gì đã bị người khác nhìn thấy rồi.
Nghiêm Lạc thất thần trong thoáng chốc, vừa rồi vào lúc Tiểu Tiểu trốn đi, hình như đã chà qua bờ môi anh, chỉ một cái chạm rất nhẹ, một cái lướt qua đó, anh lại cảm giác được. Nhưng điều này liệu có phải ảo giác sinh ra bởi niềm khao khát của anh không?
Nghiêm Lạc mím môi, cơn phẫn nộ lại bắt đầu trào lên, chỉ thiếu một chút xíu, vì sao cứ phải thiếu một chút xíu như vậy chứ? Anh không để ý đến người đang gõ cửa bên ngoài xe, chỉ xoay đầu Chúc Tiểu Tiểu lại. Tiểu Tiểu thấy anh kéo đầu mình ra, lại càng gắng sức rúc trong lòng anh, mất mặt quá, bên ngoài còn có người, Boss đang muốn làm gì?
"Heo Con..." Anh dài giọng dỗ dành cô, cô lại duỗi tay ra nhẹ nhàng véo vào gáy anh. Nghiêm Lạc thầm thở dài, xem ra nếu không đuổi cái người làm phiền đúng thời điểm then chốt kia đi, Heo Con nhà anh sẽ không nguyện ý ngẩng đầu lên rồi.