gười ta động tay chân vào, hai người bọn họ đều qua đời trong tai nạn xe đó, năm ấy tôi mười một tuổi".
"Cuối cùng tìm ra được ai là hung thủ không?"
"Là chú tôi." Mẫn Kỳ cười lạnh: "Lúc tôi mười sáu tuổi cuối cùng mới xác định được là ông ta. Đáng tiếc tôi không có chứng cứ nào dùng được trên mặt pháp lý".
"Vậy phải làm thế nào?"
"Tôi báo thù cho bọn họ." Những lời này Mẫn Kỳ nói ra rất bình thản, nhưng lại đè nặng lên trái tim Tiểu Tiểu. Anh ta thì ra là có quá khứ như vậy.
"Tôi không tìm ra được kiếp trước của cô." Mẫn Kỳ ăn mấy miếng cơm rồi đột nhiên nói. "Cô có thiên phú phá kết giới, từ trước đến nay tôi chưa từng thấy qua trên người hàng ma sư nào. Kết giới là bản lĩnh mà chỉ Mẫn gia chúng tôi mới có. Tôi tra ngày sinh nhật của cô rồi, là hai tháng sau khi em gái tôi mất."
Chúc Tiểu Tiểu ngạc nhiên há hốc miệng ra: "Anh cho rằng tôi là chuyển thế của em gái anh?".
"Từ năng lực và thời gian mà nói, đích xác là có khả năng này. Nhưng mà tôi không điều tra được số liệu kiếp trước của cô, nhờ bạn bè lấy ngày sinh của cô để xem, cũng không tính toán ra được."
"Xin lỗi, tôi không phải là em gái anh." Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy thật không nhẫn tâm khi nói ra những lời này: "Sáu kiếp liên tiếp của tôi đều là người bình thường, không có một chút quan hệ gì với hàng ma sư".
Mẫn Kỳ ngẩn ra, rõ ràng rất thất vọng, nhưng vẫn cười cười: "Không phải thì không phảị".
Chúc Tiểu Tiểu lắp bắp hỏi: "Vậy tôi không phải, anh còn giúp đỡ tôi không?".
"Cô sợ tôi không giúp cô, vì sao vẫn bảo cho tôi biết cô không phải?"
"Anh yêu thương em gái mình như vậy, tôi không thể lừa anh."
Mẫn Kỳ nhìn cô hồi lâu, cười nói: "Cô không ăn cơm, lát nữa không có sức chạy đừng có trách tôi. Tôi ra ngoài thăm dò tình hình, cô bây giờ cứ chuẩn bị một chút, lát nữa chúng ta sẽ đi".
"Đợi đã, à, hay là anh cho tôi mượn điện thoại, tôi có thể thông báo cho bạn tôi đến đón."
"Đón cô? Nhân tiện lại đón tôi vào trong nhà lao sao?\'" Mẫn Kỳ hừ một tiếng, trả lời dứt khoát: "Không được, tôi đưa cô đi, đợi sau khi chúng ta tách ra cô thích tìm ai thì tìm".
Chúc Tiểu Tiểu bây giờ vẫn phải dựa vào anh ta cứu mạng, không dám nhiều lời, thế là theo sự dặn dò của anh ta, lại uống thêm một chút nước, đi vệ sinh hai lần.
Qua một lúc lâu sau Mẫn Kỳ thăm dò quay về, nói là m Yến Nam đã đưa một ông già đi, cái người tên chị Hồng bắt cô về kia cũng ra ngoài làm việc rồi, còn lại đều không phải là nhân vật gì lớn lắm, là cơ hội tốt, thế là hai người liền xuất phát.
"Cô đi sát vào tôi, tôi sẽ giăng ảo ảnh quanh mình, người bình thường sẽ không nhìn thấy cô, nhưng vào lúc này e không giữ được lâu, hành động phải nhanh. Nếu như gặp phải pháp thuật cấp độ cao, thuật che mắt đó cũng không dùng được. Đến khi ấy cô nghe theo khẩu lệnh của tôi mà chạy, trà trộn vào trong đám người."
"Vậy anh sẽ làm thế nào?" Xảy ra chuyện liền vứt bỏ anh ta chạy, thật không có nghĩa khí.
"Thân thủ của tôi tốt hơn cô, cô lo cho bản thân mình đi."
Chúc Tiểu Tiểu không nói gì, cùng với Mẫn Kỳ đi xuống dưới lầu. Trên đường quả thật gặp phải hai người, Chúc Tiểu Tiểu căng thẳng không dám thở mạnh, người cứng đờ ra đến mức đường cũng sắp không biết phải đi thế nào. Mẫn Kỳ lại thản nhiên bình thường chào hỏi cười đùa với đối phương, giống như không có chuyện gì, đưa Chúc Tiểu Tiểu xuống đến lầu dưới.
Tuy rằng có chút hoảng sợ nhưng Tiểu Tiểu vẫn an toàn lên được trên xe của Mẫn Kỳ, Tiểu Tiểu theo dặn dò của anh ta, bò vào ghế sau trốn, Mẫn Kỳ rất nhanh chóng lái xe đi.
Nhưng xe vừa mới đi được không lâu thì gặp phải một trạm kiểm soát giao thông ở đoạn đường trước mặt. Toàn bộ xe cộ trên đường không thể ra vào được, còn phải theo một chiếc xe làm kiểm tra. Mẫn Kỳ thầm rủa một câu, tuy không biết là xảy ra chuyện gì, nhưng bất luận thế nào, đối với anh ta đều không có lợi.
Anh ta điều khiển xe định tìm đường khác, nhưng không ngờ ở hướng ngược lại cũng chỉ có lối để từng chiếc xe qua một, ách tắc ghê gớm. Chúc Tiểu Tiểu bò lên cửa sổ len lén nhìn ra ngoài, đột nhiên hưng phấn nói: "Là đồng nghiệp của tôi, bọn họ đến tìm tôi rồi!". Mẫn Kỳ chán nản không lên tiếng, lại thấy trước mặt toàn là cảnh sát, anh ta rẽ về bên trái đi vào một con đường nhỏ tạm tránh, không ngờ rằng lại trông thấy m Yến Nam.
"m Yến Nam và ông già đó cũng ở đây, bọn họ chẳng phải đã đi rồi sao?"
"Vậy anh mau đi đi." Chúc Tiểu Tiểu vội nói: "Đừng để cô ta phát hiện ra anh".
"Điều đó tôi không sợ, dù gì cô ta cũng không còn giá trị lợi dụng nữa rồi, người cô ta dựa dẫm vào là Bắc m Vương, vậy tôi cũng chẳng cần phải cùng lăn lộn với cô ta nữa." Nói như thế, nhưng Mẫn Kỳ vẫn lái xe ra xa một chút, dừng lại ở một góc kín đáo, anh ta thật sự không muốn lăn lộn cùng m Yến Nam nữa, nhưng anh ta chưa chắc đã là đối thủ của cô ta, nếu tránh được thì vẫn nên tránh xa ra một chút.
"Ý anh là sao? Bắc m Vương, lẽ nào ông già đó chính là...?" Chúc Tiểu Tiểu nhìn thấy đồng nghiệp hàng ma sư quen mặt nào đó đang ở trong đội ngũ kiểm soát lùng tìm, lòng yên tâm hơn rất nhiều, lại có tâm trạng để buôn chuyện rồi.
"Có đến tám, chín phần mười chính là ông ta. Trong nạn của trời đất, giết thần diệt thế, Bắc m Vương lại không thể coi là người của ma giới. Ông ta không thoát được khỏi kiếp nạn này, đối với tôi mà nói cũng chỉ là một kẻ vô dụng, tôi phải tìm được một ma thần mới được."
"Anh biết điều này? Cho nên lúc đầu anh mới thả Hậu Khanh ra, anh cho rằng hắn ta có thể giải được kiếp nạn diệt thế?"
"Hậu Khanh là ma thần duy nhất có thể chịu sự khống chế của con người, lại có năng lượng lớn mạnh vô song mà tôi tìm được. Thần tộc suy thoái rồi, kiếp nạn diệt thế này, là phải giết thần, ma tộc tất thắng. Nếu như chúng ta có thể khống chế ma, thì giữ được nhân loại. Chỉ đáng tiếc, Hậu Khanh đã bị các cô tiêu diệt mất rồi."
Chúc Tiểu Tiểu đầu óc loạn lên, cái gì mà giết thần? Chỉ là quẻ bói, lý giải thế nào mà chẳng được. Vậy Diêm Vương có coi là thuộc thần giới không? Lẽ nào Boss cũng sẽ gặp nguy hiểm?
Cô nghĩ cái gì thì cái đó đến, vừa ngước mắt lên, Tiểu Tiểu liền thấy một chiếc BMW màu đen rất quen mắt lái đến trong con ngõ, chiếc xe dừng lại trước mặt bọn họ không xa, người từ trên đó bước xuống, không phải Nghiêm Lạc thì còn là ai?
Chúc Tiểu Tiểu mừng đến phát điên. Cô nhìn thấy Nghiêm Lạc xuống khỏi xe, liền đi về hướng Bắc m Vương và m Yến Nam. Toàn thân của anh phát ra khí lạnh, từ rất xa đã khiến cho Mẫn Kỳ cảm thấy sống lưng mình lạnh toát run rẩy. Nhưng thấy bóng lưng này, trong mắt Chúc Tiểu Tiểu lại là tràn ngập nỗi bi thương.
Chúc Tiểu Tiểu không kìm được nữa, một tay đẩy cửa xe ra, lớn tiếng hét: "Boss!". Thân hình đã giống như một viên đạn lao thẳng về phía Nghiêm Lạc.
Nghiêm Lạc nghe thấy tiếng gọi, không thể tin được quay phắt lại. Anh huy động tất cả nhân lực, mất bao nhiêu công sức mới tìm được đến chỗ này. Vừa mới đi tới tòa nhà đó, chỉ tìm thấy sợi dây chuyền anh tặng cho Tiểu Tiểu mà chẳng thấy người đâu. Anh không dám nghĩ cô sẽ gặp bất chắc gì, chỉ đành tiếp tục tìm kiếm khắp nơi. Tà khí của Bắc m Vương ngập trong không gian, ông ta chắc hẳn đang ở gần đây, thế là Nghiêm Lạc đi đến để gặp trực tiếp Bắc m Vương, định sẽ nghĩ cách ép bọn họ giao người. Nhưng anh vạn lần không thể ngờ được, khi anh còn đang suy nghĩ xem phải ứng phó thế nào thì lại nghe thấy tiếng gọi của Tiểu Tiểu.
Anh quay người lại nhìn thấy cô gái mà mình nhớ mong đang gắng sức chạy tới.