Chúc Tiểu Tiểu nhất thời cũng không biết phải làm thế nào, hai người bọn họ sẽ không lại vì heo con gì đó mà phải lên chiến trường cãi nhau chứ. Đây đều là chuyện không có trong số mệnh, chiến trường cũng chẳng biết ở đâu, cãi nhau vì cái này cũng chẳng ý nghĩa gì. Huống hồ bọn họ đều không phải là đương sự, sao cứ phải coi là chuyện của bản thân để cạnh tranh không ai chịu nhường ai như vậy?
Chúc Tiểu Tiểu lập tức đi pha thêm một ấm cà phê, vội vàng bưng đến phòng họp. Lúc này hai người ở bên trong lại bắt đầu nói chuyện, hình như đang tranh biện cái gì đó kịch Chúc Tiểu Tiểu đẩy cửa ra, nghe thấy A La nóí: "Vậy Heo Con…", đáng tiếc không đợi cho cô nói xong, Nghiêm Lạc đã quát: "Câm miệng!". Anh vừa kịp trông thấy Tiểu Tiểu đẩy cửa đi vào. A La quay đầu lại nhìn, mím chặt môi không nói nữa.
Chúc Tiểu Tiểu ái ngại bưng bình cà phê đứng yên ở cửa, thật đúng là, cô vừa đi vào đã giẫm ngay phải chỗ có mìn, lúc này trong chốc lát rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, chỉ đành lắp bắp nói: "Chuyện đó... hai người nói chuyện lâu quá rồi, em nghĩ hai người cần thêm cà phê".
"Không cần, em mang ra ngoài đi." Người nói là Nghiêm Lạc, ngữ khí ông chủ lớn làm việc công của anh trong thoáng chốc đâm cho Tiểu Tiểu một nhát, cô cúi đầu nhỏ tiếng trả lời, bưng cà phê lùi ra ngoài.
Chúc Tiểu Tiểu tự làm việc đa tình lại chạm phải một mũi kim lớn, sự khó chịu ở trong lòng không nói ra được. Sau khi đi ra, cô rất ngoan ngoãn không lén nhìn nữa, cũng không nghĩ lung tung, cố gắng tập trung tinh thần chuyên tâm làm việc.
Cô vừa nhìn vào màn hình máy tính, vừa tức giận: "Hừ, nếu như em lại đi quản chuyện rỗi hơi của anh, em chính là đồ con heo".
Qua một lúc lâu, Tề Nghiên La ra ngoài, nói với Tiểu Tiểu: "Mình phải đi rồi, cậu tiễn mình nhé".
Chúc Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn Boss một cái, anh đang đối diện với quang cảnh bên ngoài cửa sổ. Chúc Tiểu Tiểu gật đầu với A La, cùng cô đi thang máy xuống.
"Heo Con." Tề Nghiên La gọi một tiếng.
"Ừ?" Sự khó chịu đối với Nghiêm Lạc trong lòng Tiểu Tiểu vẫn còn chưa tan hết, cô nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.
"Qua một thời gian nữa, có thể sẽ xảy ra một số chuyện, đối với cậu không có ảnh hưởng gì cả. Nhưng mà..." A La ngừng lại một chút, thở dài: "Mình không biết bây giờ hai người thế nào rồi, nhưng, khoảng thời gian này, cậu hãy ở bên cạnh anh mình nhiều nhé".
"Cái gì?" Lời nói này của Nghiên La rất không rõ ràng, nhưng lại khiến Chúc Tiểu Tiểu sợ đến mức lập tức ngẩng đầu lên, "A La, làm sao vậy? Lẽ nào vết thương của Boss không chữa được sao?".
"Mình đâu có nói anh ấy sẽ chết." A La lườm cô một cái: "Chỉ là sẽ có chuyện bất lợi đối với anh ấy xảy ra, mình cũng không muốn như thế. Chuyện này bây giờ vẫn còn chưa tiện nói, có điều anh ấy rất cần người ủng hộ, Heo Con, cậu hãy ở bên anh ấy nhiều nhé".
"Nhưng mà, rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì? Có phải sắp có ma đầu nào xuất thế không? Boss sẽ gặp nguy hiểm ư?" Câu hỏi của Tiểu Tiểu chỉ đổi lại được cái lắc đầu của A La: "Ma thần xuất thế thực sự là nguy hiểm. Nhưng mình nói không phải là chuyện này, bây giờ sự việc vẫn chưa đến bước cuối cùng, cậu cũng đừng nghĩ nhiều".
Trong lúc nói, thang máy đã đến bãi để xe ở tầng hầm thứ hai, Tề Nghiên La cáo từ rời đi. Tiểu Tiểu vẫn không từ bỏ, cả đoạn đường đuổi theo đến bên cạnh xe của Nghiên La: "A La, A La, cậu nói với mình đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi? Cậu đừng có dọa mình. Cậu gợi ý một chút cũng được mà, mình thề mình nhất định giữ bí mật, mình sẽ không nói cho ai cả. Cậu nói với mình đi".
Tề Nghiên La mở cửa xe ra ngồi vào trong, quay đầu nhìn dáng vẻ lo lắng, cặp mắt đỏ hoe của Tiểu Tiểu rồi nói: "Xin lỗi, mình không thể nói. Mình nói với cậu điều này, là muốn để cậu đừng khó xử với anh ấy, cậu có thể khiến anh ấy vui vẻ, hãy ở bên anh ấy nhiều hơn. Mình đi đây".
Chúc Tiểu Tiểu nhìn chiếc xe của A La dứt khoát rời đi, lo lắng đi lại vòng quanh bãi đậu xe. Rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì? Cô luôn biết ma thần xuất thế sẽ mang đến nguy hiểm cho thế giới, nhưng Boss sẽ như thế nào?
A La không chịu nói, vậy cô có thể hỏi Boss hay không? Cô thật sự rất muốn biết. Dù gì bất luận như thế nào, cô nhất định sẽ đứng về phía Boss. Cứ coi như cô không có bản lĩnh gì, cô cũng tuyệt đối không trơ mắt nhìn Boss bị người khác ức hiếp.
Chúc Tiểu Tiểu đang đi về phía thang máy, đột nhiên nghe thấy sau lưng có tiếng phụ nữ gọi: "Cô gái, có thể giúp tôi một chút không?".
Chúc Tiểu Tiểu quay đầu lại nhìn, một người phụ nữ mặc quần áo màu đỏ khoảng hơn ba mươi tuổi đứng phía sau một chiếc xe tải loại nhỏ vẫy tay với cô, bên chân cô ta có một chiếc hòm lớn, nhìn giống như là không thể di chuyển được.
Chúc Tiểu Tiểu trước nay luôn vui vẻ giúp đỡ người khác, cô đi đến hỏi: "Làm sao vậy, chị muốn chuyển chiếc hòm này phải không?".
"Đúng vậy, nặng quá. Tôi cố cả nửa buổi mà không nhấc lên được, người công nhân kia kéo đến đây cho tôi rồi lại mặc kệ, thật không có trách nhiệm. Tôi ở đây cả hồi lâu, cũng không nhìn thấy nhân viên bảo vệ hoặc người có sức khỏe nào khác, thời gian của tôi đang gấp gáp, cô có thể giúp tôi một tay không."
"Được, không vấn đề gì, tôi rất khỏe." Chúc Tiểu Tiểu đo đạc một chút, ước lượng độ cao của thùng xe, sau đó cùng với cô gái kia một trái một phải nâng chiếc hòm lên. Chiếc hòm thực sự rất nặng, hai người gắng sức cả hồi lâu mới chuyển được nó lên xe, nhưng với sức lực của họ, ở góc độ này lại không đẩy vào nổi.
"Tôi ở bên dưới chống, cô lên trên giúp tôi kéo lên một chút." Cô gái kia cắn răng đỡ dưới đáy hòm, nói với Chúc Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu trèo lên trên xe, gắng sức kéo chiếc hòm gỗ này vào, cuối cùng cũng thành công. Cô gái đó ở phía sau dùng lực đẩy, cũng lên được xe rồi, bọn họ lại đẩy chiếc hòm vào sâu bên trong.
Hai người đều mồ hôi nhễ nhại, cô gái kia lấy giấy ăn từ trong túi ra đưa cho Chúc Tiểu Tiểu, luôn miệng nói cảm ơn. Chúc Tiểu Tiểu nhận tờ giấy ăn, đang muốn cáo từ lên lầu, trong tay của cô gái kia đột nhiên xuất hiện một chiếc bình xịt nhỏ, nhanh như cắt xịt về phía Chúc Tiểu Tiểu, một mùi lạ lập lức xộc đến.
Chúc Tiểu Tiểu trở tay không kịp, hít phải một hơi, trong chốc lát mềm nhũn người đổ xuống. Cô không còn điều khiển được chân tay, cơ thể mềm nhũn ra, một chút sức lực cũng không có, ý thức đã bắt đầu mơ hồ.
Người phụ nữ duỗi tay ra đỡ Chúc Tiểu Tiểu, thuận thế đặt cô nằm vào trong thùng xe. Lấy điện thoại ra chụp bức ảnh cô. Một lát sau điện thoại reo lên. Người phụ nữ kia nhận điện thoại: "A lô, chị Nam, là cô ta phải không? Vâng ạ, vâng ạ, bây giờ em sẽ đưa cô ta đi. Yên tâm, em làm việc đã bao giờ xảy ra sai sót đâu".
Người phụ nữ dập điện thoại, cười nhạt với Chúc Tiểu Tiểu một cái, nhảy xuống khỏi thùng xe, đóng cửa thùng sau xe lại, đi lên phía trước ngồi vào ghế lái, thong thả lái xe ra khỏi bãi đỗ.