thì ông chủ sẽ tăng lương, ngày mai lại nên hẹn với cô gái nào…"
Thư Đồng hào phóng xua xua tay, ngữ khí biểu cảm và lời nói của cô chọc cho Vu Lạc Ngôn bật cười. "Vừa rồi cô cho rằng vấn đề đầu tiên tôi hỏi sẽ là hỏi cái gì?"
"Những chuyện này không phải sự thật đúng không? Tôi nên nói thế nào với mẹ tôi đây?", Thư Đồng nhún vai, dùng ngữ khí khoa trương, diễn một lượt.
Vu Lạc Ngôn lại cười, nghĩ một lát: "Có thể nào không nói cho mẹ tôi không?".
"Có thể." Thư Đồng rất sảng khoái, đứng dậy phủi mông, kéo Vu Lạc Ngôn đi về phía xe: "Có vài khách hàng, chúng tôi cân nhắc đến năng lực chịu đựng tâm lý, ngay đến bản thân họ còn không được nói cho biết. Dù gì sau khi uống thuốc, vấn đề ảo ảnh sẽ không còn tái diễn nữa. Cứ coi như căn bệnh tinh thần của mình đã được chữa khỏi rồi, sau này sống những ngày tháng tốt đẹp là được. Nhưng mà anh tương đối đặc biệt, lão tổ tông nhà anh đã nhảy ra rồi, Boss cũng nói báo cáo bắt buộc phải đưa cho anh xem, cho nên anh vẫn nên xốc lại tinh thần cho tốt đối mặt với quá khứ đi, không nên suy nghĩ, càng không được nghĩ bừa. Còn về chuyện nên nói như thế nào với người nhà của anh, do anh tự quyết đinh".
Hai người lên xe lái về phía Waiting. Vu Lạc Ngôn ngẫm nghĩ hồi lâu, lại hỏi: "Miếng hồng ngọc kia, là có ý nghĩa gì?".
\'"Không rõ, đó là đồ của nhà anh, anh giữ lấy là được. Cứ coi như đồ cổ, chắc cũng đáng giá lắm, lần này anh trúng quả rồi."
Trúng quả rồi? Vu Lạc Ngôn xoa xoa miếng ngọc trong tay, anh thà phải bồi thường, cũng không muốn có thứ đồ này.
Chẳng bao lâu sau hai người đã tới Waiting. Theo lệ, Mạnh Mạn đã đợi ở đó, cô nhận được tư liệu hồn lực của Vu Lạc Ngôn từ trước, hôm nay chỉ chờ bọn họ đến.
Rất nhanh, một cốc đồ uống được đưa ra, Vu Lạc Ngôn kinh ngạc nhìn nhìn, anh còn cho rằng sẽ là thuốc, không ngờ thứ này lại giống như là cocktail trong một quán bar.
"Cái này, tên là gì?" Anh cầm chiếc cốc bưng cẩn thận.
"Thời khắc gặp ma."
Thư Đồng ở bên cạnh nói: "Uống đi, không có độc đâu".
Thời khắc gặp ma? Đây là cái tên quỷ gì vậy, thật là tà đạo. Vu Lạc Ngôn nhăn mày lại, cắn răng, ngẩng cổ uống ực một hơi hết sạch. Có chút mùi vị đắng cay, sau khi vào họng một lát lại là vị ngọt đăng đắng như đang uống trà.
Uống hết rồi nhưng một chút cảm giác cũng không có, cơ thể anh chẳng thấy phản ứng gì. Anh nhìn Thư Đồng giống như dò hỏi, lại bị cô dùng lực vỗ một cái vào vai: "Được rồi, tiểu mặt trắng, chúc mừng anh thoát khỏi ác mộng, quay lại làm người".
Như thế này thì coi là xong rồi? Vu Lạc Ngôn vẫn cảm thấy hình như có việc gì vẫn chưa hoàn thành. Anh vừa muốn xác nhận một chút thì điện thoại lại đột nhiên vang lên, nhìn qua, thì ra là Chúc Tiểu Tiểu. Vu Lạc Ngôn vui mừng nhanh chóng nhận cuộc gọi.
"Vu Lạc Ngôn, anh làm xong trị liệu rồi phải không?" Chúc Tiểu Tiểu hai ngày nay tìm kiếm trong kho số liệu, xem số liệu, dưới chỉ đạo của Nghiêm Lạc cuối cùng cũng hoàn thành báo cáo rồi. Cô rất cảm thông với Vu Lạc Ngôn, bọn họ đều là có những trải nghiệm kiếp trước khiến bản thân hiện tại không vui vẻ.
"Ừ, vừa mới uống xong. Thư Đồng nói đã OK rồi." Sự quan tâm của Chúc Tiểu Tiểu khiến Vu Lạc Ngôn vui ngoài mong đợi, anh cầm điện thoại đến bên cửa kính nói chuyện.
Thư Đồng nhân cơ hội này nhỏ tiếng hỏi Mạnh Mạn: "Chị Mạn, sao mà của anh ta cũng là \'Thời khắc gặp ma\'?".
"Ý nghĩa trong cốc chính xác là như thế." Sau khi gặp ma sẽ có sự việc xảy ra, bọn họ ai cũng không cách nào khống chế được.
Thư Đồng chống cằm: "Anh ta và Chúc Tiểu Tiểu cũng thật là có duyên".
Chúc Tiểu Tiểu trong điện thoại bên kia cũng thực sự kinh ngạc: "Cốc đó của anh cũng gọi là \'Thời khắc gặp ma\'? Của em cũng như vậy".
Vu Lạc Ngôn ngạc nhiên: "Em cũng từng mắc bệnh này?".
"Không phải, em chỉ từng uống ở Waiting thôi, cốc đồ uống đó rất thần kỳ. Có thể đoán mệnh.\'"
\'\'Đoán mệnh? Vậy \'Thời khắc gặp ma\' có ý nghĩa gì?" Vu Lạc Ngôn trong lòng căng thẳng, từ này khiến anh thấp thoáng có chút cảm giác bất an.
"Từ tình hình của bản thân em mà nói, chính là sau khi gặp ma, sẽ xảy ra rất nhiều chuyện khiến cuộc sống của chúng ta khác hoàn toàn so với trước đây."
"Ví dụ như là gì?"
Chúc Tiểu Tiểu im lặng một lát, cuối cùng nói: "Em trở thành hàng ma sư".
Vu Lạc Ngôn cũng im lặng, kiếp trước của anh chính là vì không muốn làm hàng ma sư mới làm chuyện xấu.
"Vu Lạc Ngôn, anh đừng có buồn, kiếp trước của anh và anh không phải là một người, anh không cần vì việc làm của anh ta mà phải chịu trách nhiệm, cho nên đừng nghĩ nhiều phải nhìn về phía trước, sống cuộc đời này thật tốt mới quan trọng." Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy mình vụng miệng, thật sự không biết an ủi người khác lắm, chỉ đành nói những lời tự khuyên bản thân mình.
Vu Lạc Ngôn nắm chặt điện thoại, trong lòng ấm áp, Tiểu Tiểu ngây thơ lại đơn thuần, hóa ra cũng là biết quan tâm như thế này. "Tiểu Tiểu, chúng ta gặp mặt nhé, có được không?"
"Hôm nay sao? Hôm nay không được." Chúc Tiểu Tiểu nhỏ tiếng nói, cô bây giờ đang ở tầng ba mươi tám, Boss lại ngủ rồi, giữa ban ngày lại ngủ, chắc chắn là cơ thể không thoải mái. Anh mấy ngày hôm nay hình như đều không có biến chuyển tốt, cô rất lo lắng, vẫn luôn túc trực ở đây. Lúc này lại chạy đến phòng anh xem xét, anh vẫn đang ngủ. Chúc Tiểu Tiểu rón rén đi ra, nói với Vu Lạc Ngôn ở bên kia điện thoại: "Hôm nay em không đi được, hôm khác nhé, hôm khác em hẹn anh".
"Sẽ bận đến rất muộn phải không? Anh lúc nào cũng rảnh, em hễ có thời gian thì gọi điện cho anh nhé, được không?" Vu Lạc Ngôn vừa nói vừa thầm cười chính mình, từ khi nào anh đã đến bước phải để con gái tùy tiện điều đến điều đi như thế nhưng nếu đối phương là Chúc Tiểu Tiểu, thì anh nguyện ý đợi.
"Được, em có thời gian sẽ gọi cho anh." Chúc Tiểu Tiểu lại bổ sung thêm một câu: "Anh đừng nghĩ ngợi nhiều quá, bây giờ sức khỏe vẫn còn chưa tốt, nên ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn".
Cô đang quan tâm đến anh, điều này khiến Vu Lạc Ngôn phấn chấn hẳn lên: "Được".
"Vậy em dập máy đây, có thời gian lại nói."
Vu Lạc Ngôn có chút lưu luyến, anh không kiềm chế được, trước khi cô dập máy gọi, nói: "Tiểu Tiểu, arth thật sự rất thích em. Em hãy cân nhắc một chút về anh nhé, được không?". Không đợi cho cô trả lời, anh đã tắt điện thoại trước, thông minh để lại cho mình một cơ hội.
Tuy Chúc Tiểu Tiểu không chỉ cự tuyệt anh một lần, nhưng xảy ra nhiều chuyện như vậy, tính ra thì cũng là Chúc Tiểu Tiểu cứu anh, bọn họ có duyên đến thế biết đâu anh còn có cơ hội.
Chúc Tiểu Tiểu nhìn điện thoại, trong lòng lại thở dài, thực sự cô đối với Vu Lạc Ngôn không có cái loại cảm giác kia, phải cự tuyệt như thế nào anh mới hiểu rõ đây? Con người này lẽ nào cũng là kẻ đầu óc cá gỗ1?
1 Đầu óc cá gỗ: Ngốc nghếch, không nhanh nhạy.
Bát Bát quỳ ở trước mặt cô, nghiêng đầu mở to cặp mắt như hạt đậu đen ra nhìn. Chúc Tiểu Tiểu xoa xoa nhúm lông nhỏ trên đỉnh đầu nó, quyết định đến lúc gặp mặt Vu Lạc Ngôn sẽ nói sau. Cô cảm thấy những chuyện xảy ra với hai người bọn họ rất giống nhau, cô hy vọng có thể giúp đỡ được anh.