br/> Chúc Tiểu Tiểu bỗng nhiên cảm thấy căm ghét chính mình, cảm thấy bản thân thật là chẳng ra sao, chẳng chịu quan tâm đên người khác chút nào. Boss bị thương cô cũng không để ý, chỉ để ý đến cái gì mà yêu với không yêu kia của mình, cứ thích dằn vặt nghĩ ngợi lung tung. Quả nhiên anh với cô không ởcùng nhau là đúng, cô không phải là chú heo anh dũng không sợ gì kia, cô không xứng với Boss.
Smile quay đầu thấy Chúc Tiểu Tiểu đang đứng bên cạnh nhìn Boss thẫn thờ thì an ủi nói: "Đừng lo, Boss dưỡng thương tốt sẽ không sao đâu".
Chúc Tiểu Tiểu gật gật đầu, lại nhìn một lát nữa, nhỏ tiếng chào hỏi Smile, nói mình xuống dưới làm việc, sau đó đeo ba lô đưa Bát Bát đi.
Tiểu Tiểu ủ rũ xuống dưới lầu quay lại vị trí làm việc, hôm nay công việc không nhiều, cô nhàn nhã sợ lại nghĩ ngợi lung tung, liền đi giúp đỡ những đồng nghiệp khác làm việc. Đến trưa rồi, vừa nhìn thời gian, đã qua giờ gọi cơm. Tâm trạng Tiểu Tiểu rất tệ, lại không cảm thấy đói, nhưng Bát Bát thì đã kháng nghị rồi, nó giơ cái chân nhỏ lên gắng sức cào Tiểu Tiểu.
"Mày đói rồi sao?" Chúc Tiểu Tiểu vừa hỏi, nó liền liên tục gật đầu vẫy đuôi. Chúc Tiểu Tiểu đưa nó đến khu vực nghỉ ngơi, muốn tìm chút điểm tâm cho nó ăn, cô gặp Thư Đồng và Tiết Phi Hà đang ngồi ở đó.
Thư Đồng vừa nhìn thấy Tiểu Tiểu liền vui mừng gọi: "Tôi cho rằng cô lại chạy mất rồi chứ, dọa tôi đến ra ngoài ăn cơm cũng không dám, chỉ sợ vừa ra cửa thì bị gọi quay trở về thẩm tra".
"Không đâu không đâu, tôi đang làm việc mà. Vừa rồi tôi đến kho trang bị." Chúc Tiểu Tiểu có chút ái ngại đối với Thư Đồng, cô dù gì cũng là có ý đồ bỏ trốn ngay trước mặt cô ấy.
"Đi thôi nào, ba mỹ nữ trong giới hàng ma chúng ta đi ăn cơm." Thư Đồng kéo hai cô gái còn lại đến tiệm mỳ bò, một mình cô ăn hết sạch một bát mỳ lớn thêm thịt thêm ớt, lại làm sạch mười xiên thịt đê, hai đĩa rau xào, nhưng hai người đối diện vẫn đang đếm từng sợi mỳ chẳng có hứng ăn uống.
"Haizz, các cô làm gì vậy, ăn cơm phải vui vẻ chứ, các cô biểu cảm khổ sở như thế này đối với đồ ăn, bọn nó cũng sẽ không thoải mái đâu. Phải để bọn nó thoải mái một chút, như thế bọn nó sẽ vui vẻ, sẽ được tiêu hóa nhanh hơn, hấp thụ tốt hơn.”
Chúc Tiểu Tiểu và Tiết Phi Hà cùng ngẩng đầu lên nhìn Thư Đồng một cái, Chúc Tiểu Tiểu nói: "Thư Đồng, cô nói như đang lừa trẻ con vậy".
"Hì hì, đây đích xác là lời mẹ tôi lừa tôi khi còn nhỏ. Bà ấy còn dọa dẫm tôi, nói cơm trong bát không ăn hết sạch, thừa lại bao nhiêu hạt cơm sẽ có bấy nhiêu người chồng. Bố tôi hung dữ vô cùng, tôi cho rằng chồng đều là những người giống ông, khi còn nhỏ sợ đến mức mỗi bữa cơm đều liếm bát đến sạch sành sanh, kiểm tra không còn sót hạt cơm nào mới yên tâm đặt bát xuống." Thư Đồng chống cằm nhớ lại chuyện năm đó: “Sau này tôi lên trung học, con trai trong lớp đều không phải là đối thủ của tôi, đều phải nghe lời của tôi. Tôi liền nghĩ, nhiều hơn mấy người chồng để sai khiển cũng không tồi. Thế là mỗi bữa cơm đều để lại rất nhiều cơm trong bát. Sau này đợi đến Lúc tôi thật sự có thể kết hôn tìm chồng rồi, tôi liền chỉ để lại một hạt cơm. Nhưng đến bây giờ bóng dáng chồng đâu cũng vẫn chưa nhìn thấy".
Chúc Tiểu Tiểu gẩy gẩy mỳ trong bát, cuối cùng không kìm được hỏi: "Thư Đồng, cô đã từng yêu chưa?".
"Đương nhiên có." Thư Đồng ngẩng đẩu ưỡn ngực: "Trung học cơ sở năm lần, trung học phổ thông ba lần, đại học một lần, bây giờ thì không có". Thư Đồng bấm đầu ngón tay tính toán, thở dài: "Haizz, quả nhiên phụ nữ càng lớn tuổi càng không có giá".
Tiết Phi Hà tròn mắt lên: "Cô trung học yêu tám lần rồi?". Chiến tích này đối với cô nương ở thôn quê lạc hậu như cô mà nói, thật sự là không thế nghĩ đến được.
“Làm sao, Phi Hà cô biểu cảm như thế này rất làm tổn thương người khác biết không? Tôi lúc đầu trẻ tuổi chẳng biết mà, cho rằng chồng càng nhiều càng tốt, có thể dùng để sai khiến, cho nên khi đánh nhau liền tiện tay lựa chọn. Dưới nắm đấm xuất hiện tình yêu, rất dễ dàng có được bạn trai."
Chúc Tiểu Tiểu và Tiết Phi Hà nhìn nhau, mặt đều đen sì, như thế này gọi là yêu đương?
Thư Đồng nói tiếp: "Chỉ một lần duy nhất tôi thực sự có cảm giác, đó là khi tôi đang học đại học, anh ta là bạn cùng lớp. Khi tôi học năm thứ hai, theo đuổi anh ta rất cuồng nhiệt, khó khăn lắm cuối cùng cũng thành công. Kết quả năm thứ ba, anh ta mắc bệnh gan phải điều trị, tôi cứ cả ngày chạy đi chạy lại giữa trường học và bệnh viện. Anh ta xuất viện cũng phải điều dưỡng, tôi thì vẫn luôn làm trâu làm ngựa chăm sóc anh ta. Chúng tôi ở bên nhau năm năm, sau này anh ta hoàn toàn bình phục, lại thay lòng đổi dạ yêu người khác. Chúng tôi liền chia tay".
"Anh ta sao lại như thế chứ, thật tức chết!" Chúc Tiểu Tiểu thực sự thấy không đáng thay cho Thư Đồng.
Thư Đồng cười cười: "Anh ta yêu cô y tá, cảm thấy người ta dịu dàng hiền thục, tôi lại là một cô gái bạo lực thô kệch, lúc mới bắt đầu thì cảm thấy đáng yêu, thời gian lâu rồi liền thấy thô lỗ không thích nổi. Khi chia tay tôi đau khổ muốn chết, sau này cũng nghĩ thông rồi. Thời gian thật sự có thể chữa lành tất cả".
Chúc Tiểu Tiểu cúi đầu gẩy mỳ trong bát, không muôn ăn chút nào, Tiết Phi Hà cũng nhìn một góc bàn ngẩn ra, Thư Đồng đá chân một cái: "Các cô làm gì mà biểu cảm như có người chết vậy, cũng thất tình à?". Cô nháy mắt với Chúc Tiểu Tiểu: "Cô chẳng phải có Boss rổi sao?".
Chúc Tiểu Tiểu lắc đẩu: "Lấy đâu ra". Tình hình của mình lúc này cô cũng chẳng biết nên nói thế nào, dù gì cũng không phải là thất tình.
"Boss thật sự không phải là bạn trai của cô?" Thư Đồng tiến đến gần hỏi.
Chúc Tiểu Tiểu lại lắc đầu: "Không phải".
"Thật sự không phải?"
"Thật sự không phải."
Thư Đồng vỗ tay một cái: "Được rồi, dù gì mọi người cũng đều độc thân, vậy đợi tan làm, chúng ta đi dạo phố, đi trang điểm cho mình xinh đẹp một chút. Mục tiêu cuộc sống của năm nay, chính là làm thế nào kiếm được bạn trai tốt. Ba người chúng ta sẽ cùng nhau hợp thành tổ đặc công Cầu Ngẫu1".