sát, chỉ duy trước cửa lớn là có một máy giám sát của bảo vệ chúng tôi. Tư liệu chúng tôi đều chuẩn bị xong rồi". Anh ta vừa nói vừa nhanh chóng gỡ một cái bàn xếp ra, đặt các thứ lên đó. Thẩm Thanh mở chiếc túi lớn, lấy ra hai cái máy tính rồi nhanh chóng lắp đặt, sau đó ngón tay gõ thoăn thoắt trên bàn phím, bắt đầu làm việc. Trong khi ấy, hàng ma sư còn lại cùng với nhân viên bảo vệ xem xét đống tư liệu.
Tiểu Tiểu ở bên cạnh, không dám làm phiền bọn họ.
Cao Lôi và Tư Mã Cần cầm sơ đồ, nhìn nhanh rồi khoanh tròn mấy điểm. Lúc này máy liên lạc truyền đến tiếng của Hồ Dương, người bên phía cảnh sát bọn họ đã đến rồi. Tư Mã Cần trả lời: "Hồ Dương, tòa nhà này cao quá, từ tầng thượng leo xuống tầng tám, tấn công từ bên ngoài vào là không khả thi. Chúng tôi phái người dùng bùa sáng từ tầng dưới leo lên, phong ấn tại cửa sổ của tầng tám, ông hãy trực tiếp lên trên đó. Cao Lôi sẽ tới phối hợp cùng ông. Tay bắn tỉa có thể đã vào vị trí rồi, người của chúng tôi cũng đã tới nơi".
Tiểu Tiểu đang định nói gì, lại thấy Tư Mã Cần quay về phía mình nói: "Cô ở lại đây đi". Tiểu Tiểu mím môi, biết tình hình cấp bách, không dám gây thêm phiền phức.
Cao Lôi đeo túi lên, đưa người lên lầu. Tư Mã Cần nói vào thiết bị liên lạc: "Ray, danh sách nhân viên, tư liệu sự kiện?".
Ray trả lời rất nhanh: "Tra ra người đại diện pháp luật, bối cảnh và tư liệu của chủ tịch và cổ đông, trước mắt không thấy gì khác thường. Tư liệu của nhân viên không dễ tra được, còn có manh mối khác, cho tôi thêm chút thời gian".
Tư Mã Cần lại hỏi: "Tống Bình, chỗ các anh tình hình thế nào?". Tống Bình là tổ trưởng tổ 52, anh đưa tổ viên lên tầng thượng của tòa nhà bên cạnh vào vị trí. Nhìn trên bản đồ kiến trúc phương vị, chỗ đó vừa hay đối chiếu với Công ty Huệ Thông, là vị trí quan sát từ xa cực tốt, cũng là chỗ thích hợp để bố trí tay bắn tỉa.
"Đã đến rồi, đang điều chỉnh thiết bị giám sát."
Vừa nói xong, bên này Thẩm Thanh búng tay với Tư Mã Cần, trên màn hình chỗ anh đi có hình ảnh của tổ 52 chuyển đến. Vị trí bọn họ đối diện thẳng với khu vực làm việc của Công ty Huệ Thông, rèm cửa có ba tấm, tất cả đều đang mở. Bọn Tống Bình ở đó có thể quan sát được một phần tình hình bên trong khu làm việc của Huệ Thông.
Tư Mã Cần và Thẩm Thanh quan sát cẩn thận, trong phạm vi tầm nhìn, có một số người đang ôm đầu quỳ dưới Hồ Dương vừa nói, vừa vẫy vẫy tay với Cao Lôi. Cao Lôi gật đầu, rồi cùng một hàng ma sư khác đeo kính nhận hồn lên, mang theo một lá chắn chống đạn, cùng Hồ Dương bước vào trong. Ba người từ từ tiến vào, rẽ qua vị trí trước quầy lễ tân, đi đến trước khu làm việc. Hồ Dương vừa đi vừa nói, cố ý để tên cướp bên trong thả lỏng tinh thần, tránh tình trạng phản kháng bằng vũ lực. Bọn Cao Lôi có đặt máy camera nhỏ ở trên vai, Thẩm Thanh đã nhận được tín hiệu, bọn họ vừa đi, hình ảnh trước mặt cũng cùng lúc được truyền đến.
Tiểu Tiểu hít sâu, căng thẳng quan sát màn hình, nhìn hình ảnh khẽ khàng dao động trên màn hình vừa mới rẽ vào khu làm việc. Rất nhiều khuôn mặt kinh hoảng sợ hãi xuất hiện trên đó. Cô thấy Thư Đồng ngã dưới đất, bộ dạng thảm thương nằm trong vũng máu, không động đậy chút nào. Tiểu Tiểu nhìn chăm chú vào hình ảnh của Thư Đồng, cắn chặt môi, sợ rằng mình sẽ bật khóc. Trái tim cô còn đang chìm đắm trong đau thương, thì đột nhiên hình ảnh nhấp nháy, rung mạnh, hai viên đạn thoáng chốc bay đến, Tiểu Tiểu bịt chặt miệng, ngăn mình không hét lên.
Cao Lôi trúng đạn ngã xuống đất, bọn Hồ Dương nhanh chóng kéo anh rút ra ngoài.
"Mẹ nó chứ." Cao Lôi chửi một câu, còn chưa nhìn rõ ai với ai thì đã bị bắn rồi. Anh nhìn vị trí trên vai gần giáp chống đạn, từ chỗ đó rút ra một đầu đạn, một viên khác thì bắn trúng vào áo giáp.
"Xem chừng hắn ta không tiếp nhận đàm phán", Hồ Dương nói.
"Hắn ta rốt cuộc là muốn làm gì? Uy hiếp nhiều con tin như thế, không giết hại, cũng không đưa điều kiện, như vậy rất không bình thường."
Hồ Dương không trả lời câu hỏi này, ông đang lo lắng một chuyện khác: "Tư Mã, trên tay hắn có súng, chúng ta không thể để hắn bắn lung tung. Chúng ta còn chưa rõ tình hình bên trong, con tin trong tay hắn lại quá nhiều. Nếu từ đây tấn công vào sẽ rất nguy hiểm, chỉ có thể sử dụng đến khả năng bắn tỉa mà thôi".
"Cứ coi như tay bắn tỉa, bắn trúng hắn ta cũng không có tác dụng. Hắn ta là ác linh, chỉ cần đổi sang một thân thể khác là được. Đừng quên trong đó bây giờ có gần một trăm cơ thể cho hắn lựa chọn. Tay bắn tỉa của ông bắn chết, chẳng qua chỉ là một người dân vô tội. Bắn chết cơ thể rồi, chúng ta tìm thấy hồn phách của họ cũng chẳng tác dụng gì."
Tống Bình lúc đó đang báo cáo trong máy liên lạc: "Vừa rồi người giữ súng đi vào tầm nhìn giám sát, nhưng chỗ chúng tôi ở đây xa quá, kính nhận hồn cũng vô tác dụng, không có cách nào để chắc chắn người đó có phải bị ác linh chiếm cơ thể hay không".
"Anh xem, đến các anh cũng không có cách nào để phán đoán có phải là ác linh không. Vậy bây giờ phải làm sao? Người nằm trong đó chẳng phải là đồng nghiệp của tôi, nhưng đến giờ đã cách thời gian xảy ra chuyện ba mươi phút rồi, anh cảm thấy Thư Đồng có thế cầm cự bao lâu nữa? Cứ coi như cô ấy không bị bắn trúng chỗ nguy hiểm thì cũng sẽ chết vì mất máu quá nhiều. Lẽ nào chúng ta còn có thời gian chờ đợi phân tích người bên trong kia là ai? Vì sao phải làm như thế? Sao cứ phải tìm hiểu bối cảnh của hắn ta, nguyên nhân hắn ta chết, hắn ta làm ác linh khi bao nhiêu tuổi?", Hồ Dương vô cùng sốt ruột: "Thêm vào đó, bây giờ cũng đâu thể xác định được hắn thực sự là ác linh. Con tin không thể ra ngoài được có thể chỉ là do bị súng uy hiếp, căn bản chẳng có kết giới thì sao. Cho đến bây giờ, vẫn không có một hàng ma sư nào có thể nhận ra ác linh, chỉ có Chúc Tiểu Tiểu nói ngửi thấy mùi thôi. Cô ấy chắc là ngửi nhầm rồi, có thể hôm nay mũi cô ấy phán đoán không được chuẩn. Vào lúc sinh tử quan trọng như thế này, lẽ nào chúng ta thực sự phải dựa vào phán đoán của một hàng ma sư ngoại môn như cô ấy để quyết định?".
Tư Mã Cần quay đầu nhìn Tiểu Tiểu một cái, nói: "Tôi tin tưởng cô ấy, hoặc nên nói là, tôi tin tưởng Thư Đồng và Boss". Cao Lôi cũng nói: "Tôi cũng tin".
Tiểu Tiểu không biết bọn họ đang nói gì trong thiết bị liên lạc, nhưng thấy Tư Mã Cần nhìn mình một cái, và nói câu "Tôi tin tưởng cô ấy", cô liền đoán được là đang nói về chuyện phán đoán ác linh. Tiểu Tiểu cắn môi, trong lòng nặng trịch.
"Nhưng chúng ta có thể sử dụng được phương pháp của các tay bắn tỉa." Cao Lôi lúc này nói: "Chúng tôi có đạn bùa điều chỉnh cự li bắn, với cự li của tòa nhà đối diện chắc là không vấn đề gì" .
"Đạn bùa sợ rằng không bắn xuyên được qua cửa kính", Thẩm Thanh nói.
"Để người của phía cảnh sát bắn vỡ kính xong, chúng ta sẽ bắn người."
Tư Mã Cần suy xét tính khả thi: "Chúng tôi cần xác nhận tình trạng bên trong mới có thể động thủ, có phải là chỉ có một ác linh không? Có phải là chỉ có một khẩu súng không? Liệu còn vũ khí nào có khả năng sát thương khác không? Nếu như chuyện này có con người trợ giúp, người đó chắc chắn sẽ có vũ khí". Anh ngừng lại một chút: “Không tra ra động cơ, mức độ nguy hiểm trong hành động của chúng ta rất lớn".
Nhân viên tổ 52 báo cáo: "Vừa rồi chỉ có một người giữ súng hành động, là đàn ông, hắn ta đang đi vào phạm vi tầm bắn. Chúng tôi ở đây quan sát được, ánh nhìn của con tin rất tập trung, đều chú ý lên người của chủ tịch và kẻ cầm súng. Tình trạng bên trong, trước mắt ổn định".
Tư Mã Cần gật gật đầu: "Hắn rất tiết kiệm đạn, bắn từng phát một, và không nổ súng bừa bãi". Anh ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: "Hai tay súng chuẩn bị. Cao Lôi, anh đến vị trí bắn tỉa, tôi tới phụ trách tầng tám. Thẩm Thanh, anh ở đây theo dõi". Cao Lôi trả lời, chạy nhanh từ tầng tám xuống, một hàng ma sư khác cầm túi đựng súng bắn đạn bùa từ xa đi tới đưa cho anh.
Lúc này Tống Bình lại tỏ ý không hài lòng với việc sắp xếp của Tư Mã Cần: "Tôi có thể bắn tỉa".
Tư Mã Cần ra lệnh: "Anh muốn thảo luận lại vấn đề sắp xếp người với tôi trong lúc này sao?".
Tống Bình không đáp lời, Tư Mã Cần không để ý đến anh ta nữa, dặn dò Thẩm Thanh: "Nếu như có con người tham dự vào chuyện này, hắn ta nhất định đang ở trong tòa nhà, phải tìm ra hắn ta từ trong băng giám sát". Thẩm Thanh gật đầu, Tư Mã Cần khoác ba lô, chạy lên tầng tám.