ng nghiêm khắc, sao cậu không sợ đi?” A La kiên quyết muốn Tiểu Tiểu tìm Nghiêm Lạc: “Anh ấy nhất định sẽ giúp cậu, không có gì đáng lo cả. Nếu như cậu cảm thấy ngại ngùng, thì cứ lôi mình ra nhắc với anh ấy là được”.
“Vậy tại sao từ trước đến giờ mình không nghe thấy cậu nói về anh ấy”. Tiểu Tiểu có chút buồn rầu. Thật không may là đã mấy lần cô nhắc tới anh chàng đẹp trai siêu cấp trong tiệm Waiting đó trước mặt A La rồi. Kết quả là người ta sớm đã quen biết nhau, thế này cô chẳng phải là một kẻ ngốc hay sao.
“Xin lỗi, Heo Con, cậu biết đó, tính khí của mình không được tốt. Cho nên mình và anh ấy tuy cũng khá thân, nhưng lại không hợp nhau, vì vậy chẳng có gì hay để nhắc đến với cậu. Hiện tại mình không có cách nào đi tìm cậu, bây giờ đã nguy hiểm thế này, cậu nhất định phải gọi cho Nghiêm Lạc. Mình đảm bảo, anh ấy chắc chắn sẽ giúp cậu.” Cô ngẫm nghĩ một lát, lại bổ sung thêm: “Cứ coi như anh ấy không đích thân xử lý, cũng sẽ phái người đi lo chuyện của cậu, đừng lo lắng, gọi điện thoại đi”.
Tề Nghiên La còn dặn đi dặn lại mấy lượt, tóm lại là, nếu như Tiểu Tiểu không chịu đi tìm Nghiêm Lạc thì chuyện lớn chắc chắn sẽ không thành, nói đến mức khiến cho Tiểu Tiểu vô cùng căng thẳng. Tắt máy xong, Tiểu Tiểu nhìn chăm chú vào chiếc điện thoại, phân vân do dự mãi, không biết có nhất thiết phải tìm cái người tên Nghiêm Lạc này không?
Cùng lúc này ở đầu bên kia của thành phố, tầng ba mươitám cao ốc Đế Cảnh, trong phòng họp của Công ty Dịch vụ An ninh Nhã Mã thuộcTập đoàn Nhã Mã, Nghiêm Lạc đang điều hành buổi họp.
Nội dung cuộc họp chẳng hề khiến anh vui vẻ, tình hình bạo phát ngày rằm tháng Bảy hôm qua còn tồi tệ hơn so với dự đoán của bọn họ. Chỉ trong một thành phố mà bọn họ tổn thất tất cả là ba mươi ba hàng ma sư, án mạng do ác linh gây ra cũng có tới bốn mươi mốt vụ. Số lượng thương vong quá lớn, rất nhiều linh hồn mới cần phải xử lý, gây ra ảnh hưởng không tốt trong xã hội. Hiện giờ bọn họ đang phải tìm ra biện pháp để khắc phục hậu quả.
Bầu không khí trong phòng cũng bởi khuôn mặt lạnh lùng của Nghiêm Lạc mà trở nên vô cùng bí bức, cho nên khi điện thoại của anh vang lên, tất cả những nhân viên tham dự cuộc họp đều nhận thấy cuộc gọi tới này thật là không đúng lúc.
Nghiêm Lạc cau mày nhìn số điện thoại xa lạ hiển thị trên màn hình, rất không muốn nhận. Nhưng số điện thoại của anh từ trước đến nay chưa từng có người nào không liên can biết. Cũng chẳng có người không liên can nào lại tự nhiên gọi đến nói chuyện phiếm với anh. Cho nên, cuộc điện thoại này thực sự có ý nghĩa gì?
Anh nhận điện thoại, đợi đối phương nói trước theo thói quen, trong lòng nghĩ hẳn là người đó có chuyện quan trọng. Nhưng đối phương dường như cũng đang đợi anh mở lời, điện thoại cứ thế im lặng một hồi.
Trái tim Nghiêm Lạc đột nhiên đập dữ dội, trong điện thoại cuối cùng cũng truyền đến một giọng nữ rụt rè: “Alô, xin hỏi, là anh Nghiêm Lạc phải không?”.
Nghiêm Lạc im lặng, Tiểu Tiểu ở đầu dây bên kia cau mày cắn môi, Tiểu Tiểu đã phải làm công tác chuẩn bị tâm lý rất lâu mới dám gọi cho anh. Cuộc gọi của cô đã được kết nối, đối phương cũng đã nghe máy rồi, nhưng sao một tiếng chào hỏi cũng không có, đến chữ “Alô” cũng lược bỏ nốt. Cái khí chất đó, thông qua điện thoại truyền đến, áp lực tới mức khiến Tiểu Tiểu tự nhiên thấy căng thẳng.
Cô thở dài một cái, lấy lại tinh thần, mặt dày hỏi lầnnữa: “Xin hỏi, là anh Nghiêm phải không ạ?”. Nếu như Nghiêm Lạc này dập máy, côcũng có thể nói với A La là đã gọi điện rồi, chỉ tại người ta không để ý đến cômà thôi.
Đợi thêm một lát, đầu bên kia cuối cùng cũng trả lời.
“Vâng, tôi là Nghiêm Lạc.”
Giọng nói trầm thấp tương đối dễ nghe, rất dễ dàng khớp với khuôn mặt đẹp trai cầm ô giữa màn mưa vẫn đang luẩn quẩn trong đầu Tiểu Tiểu.
Không nhiệt tình, nhưng cũng không lạnh lùng cứng nhắc, chỉ là năm chữ nhưng lại bất ngờ giúp Tiểu Tiểu xua tan đi cả đám mây mù,cô thậm chí còn cảm thấy rất thân thiết. Tiểu Tiểu hắng giọng, có dũng khí để nói tiếp rồi: “Tôi là bạn của Tề Nghiên La, tôi tên Chúc Tiểu Tiểu. Ừm… chính là người hôm qua khi trời mưa… ở Waiting, ý, có một con mèo đen… ừm… tôi muốn nói, cô gái đó là tôi…”. Tiểu Tiểu cố gắng ngăn mình lại một lát, tại sao lại nói chuyện lộn xộn thế này?
Khóe miệng Nghiêm Lạc cong lên, đôi mắt lướt qua những người trong phòng, khuôn mặt mọi người nhìn anh khiến anh nhận ra được biểu cảm kinh ngạc của họ. Anh hất hàm, nắm chặt điện thoại, xua xua tay ra hiệu bảo bọn họ ra hết bên ngoài.
“Tiểu khu chỗ nhà tôi xảy ra chuyện. Tôi có một dì hàng xóm, thường ngày đều rất bình thường, nhưng vừa rồi tôi ngửi thấy trên người dì ấy có mùi cháy khét. Hôm qua tôi cũng ngửi thấy thứ mùi này, Thư Đồng nói, đó là mùi của ác linh. A La nói với tôi, có thể tìm anh nhờ giúp đỡ, không biết anh có tiện qua giúp tôi không?”
Nghiêm Lạc đứng dậy, bước tới trước cửa sổ, tầng ba mươi tám của tòa nhà này, tầm nhìn rộng rãi, khung cảnh rất đẹp, nhưng lúc này chẳng có gì lọt được vào mắt anh. Nghiêm Lạc cứ đứng như vậy, chăm chú lắng nghe đầu dây bên kia, giọng nữ yếu ớt đang thuật lại tỉ mỉ chuyện vừa gặp cho anh nghe.
Nghiêm Lạc rất ít trả lời, Tiểu Tiểu vì vậy cũng thấy tự nhiên hơn, không cần chờ anh hỏi, cứ thế kể lại, những câu trần thuật phía sau ngày càng ngắn gọn đơn giản, cuộc gọi không quá năm phút đã định xong mọi việc. Nghiêm Lạc chỉ trả lời một câu, anh đồng ý giải quyết đống phiền phức này cho Tiểu Tiểu.
Hai chiếc xe SUV đen tiến vào trong tiểu khu, Tiểu Tiểu nhìn thấy từ xa, đinh ninh rằng Nghiêm Lạc đã đến, liền nhanh chân chạy qua đón. Không ngờ, xuống xe lại là Thư Đồng và một người đàn ông lạ đeo kính đen. Tiểu Tiểu vẫn ngó nghiêng nhìn về phía sau lưng họ, cửa xe đã đóng rồi, chẳng còn ai xuống nữa. Tiểu Tiểu có chút thất vọng, cô còn cho rằng sẽ có cơ hội gặp Nghiêm Lạc cơ đấy.
Thư Đồng giới thiệu qua loa với Tiểu Tiểu về người đàn ông đeo kính đen. Anh ta tên Cao Lôi, cũng là một hàng ma sư. Lại nói, vốn dĩ Boss định đến đây cùng bọn họ, nhưng khi đến cửa thang máy, đột nhiên lại đổi ý quay về, chỉ dặn dò bọn họ đến giúp đỡ.
Tiểu Tiểu không kìm được nói với Thư Đồng: “Người bạn tốt kia của tôi nhất định muốn tôi gọi điện cho anh Nghiêm, nói cấp bậc của anh ấy rất cao, chuyện này phải tìm anh ấy mới được. Sớm biết thế này, tôi cứ trực tiếp gọi cho cô còn hơn”.
Thư Đồng vỗ vai Tiểu Tiểu cười nói: “Cô đừng để ý, lòng của Boss như kim đáy bể. Nhưng bạn của cô không hề nói sai, cấp bậc của Boss thực sự rất cao, nếu như anh ấy đến, đừng nói là toà nhà của các cô có một ác linh, ngay cả toàn tiểu khu đều là ác linh anh ấy cũng có thể một mình xử lý”.
“Thư Đồng, tôi còn sống ở đây đấy”, tự nhiên lại nói toàn tiểu khu đều là ác linh. Tiểu Tiểu cố gắng áp chế sức tưởng tượng của mình, nhưng vẫn cứ nổi da gà khắp người, làm gì có ai lại an ủi người khác thế chứ.
Thư Đồng nói tiếp: “Đối với tiểu yêu, tiểu quỷ hay ác linh, Boss thường không ra mặt xử lý, chắc là có lý do gì đó, tôi cũng không rõ. Cho nên muốn Boss đích thân ra tay, sợ là thực sự cả tiểu khu này đều là ác linh mới có khả năng”.
“Thư Đồng, cô đang an ủi tôi hay là đang dọa dẫm tôi vậy?” Tiểu Tiểu sầm mặt, thật muốn học theo động tác của A La, cốc vào đầu cô ta một cái.
Thư Đồng trưng ra vẻ mặt vô tội: “Tôi chỉ đang giải thích sự việc với cô”.
Cao Lôi ở bên cạnh không nhịn được cười, anh đẩy chiếc kính trên sống mũi, học theo ngữ khí của Thư Đồng: “Chúc tiểu thư, cô đừng để ý, Đồng mỹ nữ chỉ phát triển cơ bắp không phát triển đầu óc, lâu dần rồi cô sẽ quen thôi”.
“Lôi Công chết tiệt!” Thư Đồng hét một tiếng, giương nắm đấm lên: “Muốn ăn đòn phải không?”.
“Tôi là người nho nhã, cô muốn luyện quyền cước, tìm Tư Mã mà luyện.” Cao Lôi từ tốn nói, thân mình né đòn rất nhanh. Thư Đồng đấm hụt một cái vào không trung, lầm bầm mấy tiếng, nhưng không làm loạn nữa: “Hừ, tôi đi làm việc chính trước, chẳng ai thèm quan tâm đến anh”.
Cô kéo Tiểu Tiểu đi xác nhận lại tình hình một lượt, sau đó nói: “Chúng tôi kiểm tra rồi, trên cửa khu nhà của các cô có phong ấn do công ty chúng tôi đặt, những ác linh thông thường như thế này đều không thể đi vào, cho dù đã chiếm thân thể người cũng không vào được. Dì Lưu mà cô nói nếu như thực sự đã bị ác linh chiếm mất thân thể, vậy việc bà ta đi đi lại lại ngoài cửa nhưng không thể vào, chắc là do nguyên nhân này.
“Tại sao cửa tòa nhà của chúng tôi lại có phong ấn?”
“Không rõ nữa, kho số liệu trong công ty tôi viết lại như vậy. Thành phố này có mấy công trình kiến trúc là có phong ấn bảo vệ, Boss hạ lệnh làm vậy, đã từ nhiều năm trước rồi.”
“Phong ấn này khiến ác linh không vào trong được, bọn chúng sẽ thế nào? Còn về dì Lưu, chúng ta phải làm sao?”
“Ác linh dựa vào việc chiếm thân thể để hành hung và tạo ra những ảo giác làm tổn thương người sống. Dưới ánh sáng mặt trời nó không làm được gì. Cho nên nó hoặc là phải vào trong tòa nhà hành động, hoặc phải đợi khi mặt trời xuống núi.” Cao Lôi vừa trả lời vừa cầm một loại công cụ giống như chiếc máy tính trong tay thăm dò trước cửa, nói: “Phong ấn vẫn còn, nó chắc là vẫn ở bên ngoài, chúng ta phải tìm kiếm ở tiểu khu này trước”. Anh nói xong liền đi về phía chiếc xe, mở cửa xe ra, gọi thêm năm người xuống. Cao Lôi nói gì đó với bọn họ một hồi, sau rồi mọi người cầm thiết bị, nhanh chóng chia nhau tản ra các hướng.
Tiểu Tiểu không chịu quay lại nhà đợi, cô cùng Thư Đồng đi rà soát trong tiểu khu, bọn họ phụ trách ở phía đông. Nói là rà soát, thực ra chỉ là đi qua đi lại. Đồng hồ của Thư Đồng chính là thiết bị thăm dò yêu ma, nếu như xung quanh có ác linh nó sẽ phát ra tín hiệu màu đỏ. Cô còn đeo lên một chiếc kính màu nâu, chiếc kính này có thể nhìn thấy linh hồn vật vờ trong không trung. Đáng tiếc bọn họ đi khắp cả vòng, vẫn chẳng phát hiện bất cứ điều gì. Cuối cùng bọn họ đi đến chỗ nhân viên làm việc bên cạnh hồ, Tiểu Tiểu đột nhiên nhìn thấy, người đang nằm trên chiếc ghế bên đình hóng mát, chính là bà Lưu!
Thư Đồng báo cáo vị trí và tình huống với bọn Cao Lôi thông qua thiết bị liên lạc, sau đó bảo Tiểu Tiểu đợi, cô tự mình đến đó trước. Máy thăm dò lại chẳng có bất cứ hiển thị nào, như vậy tức là an toàn. Tiểu Tiểu vừa nhìn Thư Đồng đưa tay ra hiệu liền nhanh chóng chạy đến, trên người bà Lưu vẫn ấm, vẫn còn có hơi thở, nhưng bà ấy chẳng động đậy gì, cơ thể đã không còn mùi cháy khét kia nữa rồi.
Thư Đồng nói: “Là chứng mất linh hồn”.
“Giống như cô gái ở rạp chiếu phim kia?” Tiểu Tiểu hỏi, Thư Đồng gật gật đầu.
Hóa ra thông thường ác linh chiếm thân thể, là đem hồn phách vốn có của con người đẩy đi chỗ khác, chiếm cứ thân thể. Khi ác linh rời đi rồi, nếu như hồn phách bị đẩy ra mà không tìm thấy thân thể của mình, lại không tìm được quỷ sai dẫn đường, thì sẽ biến thành cô hồn dã quỷ. Cứ như thế có thể sẽ hồn bay phách tán, không thì hấp thu phải năng lượng xấu, biến thành ác linh. Nếu như vận khí không tốt, còn gặp phải yêu thú ăn hồn, đó cũng là một kết cục cực kỳ bi đát. Mà thân xác người sống khi đã mất đi hồn phách trong thời gian dài, cũng sẽ cạn dần nguyên khí, tự nhiên tử vong.
“Vậy phải làm thế nào?” Tiểu Tiểu nghe thấy vậy rấtsốt ruột.