Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay cô.
- Vân Vy, em có bị làm sao không? Có chỗ nào khó chịu không? Cô bị lắc tới mức không thể không định thần lại. Đôi lông mày của Tô Tần nhíu lại, khuôn mặt khôi ngô ánh lên sự lo lắng. Cô chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc như thế này của Tô Tần.
- Em không sao! - Cô khó nhọc nở nụ cười gượng gạo: - Thật đấy, em không sao!
Bàn tay cô vừa khẽ động đậy, cảm giác như những giọt nước mắt đang lăn xuống. Hóa ra ban nãy cô đã khóc thật
- Anh có sao không?
Tô Tần lắc đầu:
- Em ra trước đi, gọi mấy người đến giúp rồi nghĩ cách đưa anh ra.
Lúc này Vân Vy mới phát hiện, cú va chạm lúc nãy mặc dù không làm cô bị thương nhưng đã khiến cho chân của Tô Tần bị thương nặng, không thể nào động đậy được.
Cấp cứu nhanh chóng được gọi đến. Nguyên nhân gây ra vụ tai nạn là một chiếc xe ô tô chở hàng đã đâm phải một chiếc ô tô con đi ngược chiều, những xe phía sau vì phanh không kịp nên đã kéo theo một vụ tai nạn liên hoàn.
Xe của Tô Tần đâm vào hàng rào chắn có thể nói là may mắn lớn. Trong vụ tai nạn này, một chiếc xe con và xe tải đâm vào nhau, sau đó lại đâm liên tiếp vào các xe ở bên cạnh, sau hai cú va đập cực mạnh, thân xe gần như đã nát bét.
- Để em giúp anh lấy đồ ở trong xe ra, anh còn để cái gì quý ở trong xe không?
Đồ đạc của Tô Tần quả là nhiều. Trong ngăn kéo xe còn có một xấp tiền mặt vứt lung tung, bên cạnh chỗ ngồi còn có mấy món đồ trang sức không biết có phải làm bằng vàng thật hay không nữa... Cô vội vàng thu hết những món đồ đó lại, đang định ra khỏi xe thì nhìn thấy nhân viên cứu thương đến.
- Cô là người nhà bệnh nhân
- Tôi là bạn của anh ấy!
- Bạn cũng được, cô mau giúp chúng tôi khuyên anh ta, anh ta nhất định không chịu tới bệnh viện kiểm tra.
Mọi người đều bận tối mắt tôi mũi, thế mà Tô Tần còn thản nhiên ngồi trên cáng, châm một điếu thuốc lên hút.
- Sao thế? - Cô hỏi.
Tô Tần nhìn Vân Vy rồi nói:
- Em đến đúng lúc lắm, em gọi cho anh một chiếc taxi đến đây, bảo lái xe nhân tiện mua một cái xe lăn, anh sẽ trả cho ông ta gấp mười lần.
- Anh định làm gì hả?
Tô Tần thong dong nhả khói, đưa tay lên nhìn đồng hồ rồi nói - Còn có thể làm gì nữa? Sắp thi đấu đến nơi rồi, chẳng mấy khi hai câu lạc bộ này thi đấu với nhau đấy, nhất là lại gặp nhau trong trận chung kết nữa chứ!
Vân Vy dở khóc dở cười:
- Tô Tần, giờ anh phải đến bệnh viện kiểm tra. Rốt cuộc là thi đấu quan trọng hay là sức khỏe của bản thân quan trọng hơn? - Cô nghĩ câu hỏi này ngay cả học sinh lớp một cũng có thể trả lời được, thế mà sao Tô Tần lại không biết cái nào nặng, cái nào nhẹ thế nhỉ?
Tô Tần còn ngang bướng hơn cả
- Không được, anh chờ lâu lắm rồi mới có một trận hay như hôm nay. Hơn nữa cũng chỉ bị thương ở chân thôi mà!
- Không kiểm tra thì làm sao biết được những chỗ khác có bị thương hay không?
Điệu bộ Tô Tần thản nhiên như thể sự lo lắng của mọi người đều là thừa thãi.
- Nếu không thì thế này đi, điện thoại của em có radio, em sẽ tìm kênh tường thuật trực tiếp trận thi đấu này cho anh nhé!
Tô Tần cười khẩy:
- Anh mà muốn nghe tường thuật thì cần gì phải mua vé? Vân Vy bực bội trước vẻ thản nhiên của Tô Tần:
- Dù sao bây giờ anh cũng không thể đi được, em cũng sẽ không gọi điện giúp anh đâu! Anh mau mau đến bệnh viện làm tra nếu như không có vấn đề gì thì anh muốn đi đâu cũng được chẳng ai cấm đoán anh đâu!
Tô Tần nhíu mày, bực bội gắt:
- Đưa điện thoại đây, anh không cần em giúp!
Điện thoại của Tô Tần để ở trong xe, Vân Vy vừa mới lấy ra được.
- Không được! - Vân Vy thẳng thừng từ chối.
Vẻ mặt của Tô Tần có chút đáng sợ:
- Vân Vy, đây là trận đấu mà anh đã chờ để xem mấy năm rồi đấy!
Cô vẫn một mực kiên quyết:
- Kể cả là mấy năm cũng vậy, có những vết thương bên ngoài không nhìn thấy được, bắt buộc phải đến bệnh viện kiểm tra. Mặc kệ anh nói gì em cũng không để anh đi đâu! - Cô đi đến bên cạnh, đẩy cáng của anh đến gần xe cứu thương, anh bác sĩ cứu thương đứng ở bên cạnh thấy vậy liền chạy đến giúp cô.
Tô Tần ngồi trên cáng có phần sốt ruột:
- Vân Vy à, trận thi đấu lần này anh với một người bạn trước đây đã hẹn với nhau rồi, phải ngồi hàng ghế đầu xem cho rõ. Nếu như không phải cậu ấy đã không còn thì anh đã không gọi em đi cùng...
Nghe Tô Tần nói vậy, bàn tay Vân Vy chợt run lên.
- Bọn anh đã hẹn nhau vào năm nay, năm 2010, năm mà cậu ấy định kết hôn sẽ đến xem trận thi đấu giữa hai câu lạc bộ này, nếu như anh thua, anh sẽ phải giúp cậu ta uống hết rượu mời của khách trong đám cưới của cậu ta.
- Mặc dù cậu ấy đã không còn nhưng mỗi câu cậu ấy nói anh đều nhớ rất rõ. Mấy nguyện vọng vớ vẩn của cậu ta anh đều tìm mọi cách để thực hiện giúp!
Sắc mặt của Tô Tần càng lúc càng khó coi, đôi mắt thuôn dài nhìn cô, trong ánh mắt là sự phẫn nộ xen lẫn mỉa m
- Đừng tưởng rằng ai cũng có lòng dạ sắt đá, cái gì cũng có thể bỏ qua, cái gì cũng có thể thờ ơ không để ý đến.
Những ngón tay của Vân Vy đang run lên, các đầu ngón tay lạnh ngắt.
Cho dù là ai, bị người khác ép buộc cũng đều có thể đánh mất bình tĩnh. Hơn nữa những điều Tô Tần nói lại là sự thật.
Vân Vy đứng lặng người, dường như tất cả mọi thứ xung quanh đều đang xa cô dần. Cô mệt mỏi lắm, mệt mỏi đến mức không thể cử động được nữa, chỉ biết lặng đi nghe những lời nói đó.
Mãi cho đến khi nhân viên cứu hộ hỏi:
- Thế nào? Hai người đã cân nhắc kĩ chưa? Chúng tôi không thể cứ đứng đợi như thế này được!
Lúc này cô mới ngẩng đầu lên:
- Giờ đến bệnh viện kiểm tra, ngộ nhỡ có chuyện gì, chẳng ai gánh vác được trách nhiệm đâu.
- Thế cũng phải, chỉ có điều chúng ta không thể ép buộc anh ấy được!
Vân Vy đứng khựng lại ở đó.
Vân Vy gật đầu:
- Tôi biết ngập ngừng: - Xảy ra chuyện này, tâm trạng anh ấy cũng không vui, thực sự xin lỗi các anh!
Nói rồi cô quay sang nói với Tô Tần:
- Cho dù có là cuộc hẹn quan trọng thì cũng không quan trọng bằng mạng người. Em nghĩ chẳng ai muốn thấy anh xảy ra chuyện cả, nếu như anh xảy ra chuyện, em mới thật sự không biết...
Không biết ăn nói với Giang Nhan ra sao.
Cô chớp chớp mắt, hai mắt cay xè. Vân Vy vội vàng ngoảnh mặt đi nơi khác, giả vờ như không có gì xảy ra.
Thực ra vết thương của Tô Tần không quá nghiêm trọng đên mức phải thông báo cho người nhà anh biết. Nhưng chẳng mấy chốc, cái tin Tô Tần phải vào viện đã bị giới truyền thông biết được. Mới đầu chỉ là những phóng viên đến đưa tin về vụ tai nạn, nhưng chẳng mấy chốc, đám săn tin ùa đến nhận ra trong số các xe bị nạn có cả xe của Tô Tần.
Những người đên thăm Tô Tần phần lớn đều là hồng nhan tri ki của anh, tiếp theo đó là một toán những người bạn trong giới làm ăn của anh. Người nào người nấy đều xách hoa tươi, hoa quả đến thăm, chen chúc trong phòng bệnh hỏi han này nọ tình trạng của anh, nhất là mấy cô gái xinh đẹp kia, cô nào cô nấy mắt đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã, vừa nhìn thấy Tô Tần, câu đầu tiên đều là:
- Tô Tần, anh không sao chứ? - Về sau mấy cô gái xinh đẹp này lần lượt kéo nhau ra ngoài hành lang, thi nhau lấn át, châm biếm, chọc tức nhau.
Đến lúc cần giúp đỡ thì bọn họ biến đi hết sạch, chỉ còn một mình cô chạy lên chạy xuống lo việc kiểm tra sức khỏe của Tố Tần.
N kiểm tra quan trọng đều yêu cầu người nhà bệnh nhân đến cửa chờ kết quả. Vân Vy cứ phải chạy qua chạy lại để chờ xem có kết quả chưa. Mỗi lần chạy về phòng bệnh Vân Vy lại thấy có một tốp người mới đang vào thăm Tô Tần.
Những kiểm tra sơ bộ của Tô Tần đã được làm xong, ngoài vết thương lại bị rách da ở chân ra thì không còn vết thương nào khác. Vân Vy lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Bệnh viện đã chuẩn bị phòng bệnh VIP cho Tô Tần. Thậm chí họ còn mời đến những bác sĩ có danh tiếng trong ngành để điều trị cho anh. Chẳng bao lâu sau, trợ lí của Tô Tần cũng chạy đến, cùng nghiên cứu bệnh án của anh với bác sĩ điều trị. Vân Vy đứng ở trên hành lang nghe thấy họ nói chuyện, đại khái họ nói rằng bởi vì tập đoàn Tô Thị không có bệnh viện ở đây nên sẽ chuyển Tô Tần vào bệnh viện tốt nhất trong thành phố.
Bác sĩ điều trị đề nghị:
- Tôi nghĩ tốt nhất vẫn nên đưa Tô Tần đến bệnh viện trước đây đã làm phẫu thuật cho cậu ấy, bên đó hiểu rõ tình trạng cúa bệnh nhân. Nhưng đây chỉ là ý kiến của riêng tôi, còn phải chờ quyết định của bản thân bệnh nhân và người nhà nữa.
Người trợ lí vội vàng đáp:
- Tổng giám đốc Tô và phu nhân tương đối bận, chuyện này tôi phải gọi điện về thông báo, lát nữa mới có kết quả!
Người trợ lí dẫn người đến thay cô giải quyết các vấn đề của Tô Tần. Cuối cùng thì cô cũng có thể nghỉ ngơi được rồi. Vân Vy chậm rãi đi bộ dọc hành lang, vô tình gặp cô y tá nãy ở trong phòng bệnh của Tô Tần đi ngang qua. Nhìn thấy Vân Vy, cô ta liền nói:
- Chị là Vân Vy phải không? Ban nãy bệnh nhân tìm chị đấy, chị mau đến đó đ
Cô liền gật đầu:
- Vâng, tôi đi ngay đây!
Vân Vy vừa đi đến cửa phòng bệnh, tiếng ồn ào ngoài hành lang lập tức lắng xuống, những người đang ngồi nói chuyện phiếm lập tức bị đuổi ra ngoài, trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Tô Tần. Cô vốn định mở cánh cửa khép hờ kia. Nhưng không hiểu sao bàn tay đưa lên lại khựng lại trong không trung.
Cô tốt hơn hết vẫn không nên đi vào bên trong, chẳng biết Tô Tần muốn gặp riêng cô để nói chuyện gì? Nghĩ đến những chuyện không vui ban nãy... hay là thôi đi!
Vân Vy lây đồ của mình gửi ở chỗ y tá rồi giao lại đồ đạc của Tô Tần cho trợ lí của anh.
Anh trợ lí luôn miệng cảm ơn:
- Cám ơn cô, nếu không có cô giúp thì thật là...
Vân Vy lắc đầu:
- Mọi người đều là bạn bè mà, lúc ấy cũng có tôi ở đó. Anh vào nói với Tô Tần là muộn rồi nên tôi về nhà trước!
Anh ta nhìn về phía phòng bệnh nói:
- Đúng lúc tôi cũng định vào đó, hay là cô cùng đi luôn, tự mình nói với giám đốc Tần chẳng phải hay hơn à
Vân Vy cười:
- Đã muộn rồi, anh chuyển lời giúp tôi là được rồi, tôi không vào nữa đâu!
Sau khi tạm biệt trợ lí của Tô Tần, Vân Vy vội vàng bắt xe về nhà. Taxi vừa đi không được bao xa, điện thoại của cô đã đổ chuông. Cô lấy điện thoại ra xem, là của Tô Tần gọi. Cô nhìn màn hình đang chớp nháy liên tục, nghĩ một hồi, vẫn quyết định không nghe. Vừa về đến nhà, Tô Tần lại gọi đến, cô do dự một lát rồi ấn phím nghe.
- Vân Vy, em đang ở đâu?
- Em đã về đến nhà rồi... - Cô cố ý nói thật nhẹ nhàng: - Muộn thế này rồi, anh còn chưa ngủ à?
Tô Tần im lặng một lát rồi nói:
- Sao em không nói tiếng nào mà đã đi thế?
- Em tình cờ gặp trợ lí của anh ở hành lang, vì vậy mới nhờ anh ta nói giúp với anh một tiếng!
Nghe cô giải thích, Tô Tần im lặng hồi lâu.
- Vân Vy, xin lỗi nhé, những điều hôm nay anh nói em đừng cho là thật!
Cô đứng ở bên ngoài cửa, lục tung túi xách lên để tìm chìa khóa. Mọi hôm có thể tìm thấy ngay, không hiểu sao hôm nay tìm mãi không ra:
- Không phải, thực ra những điều anh nói không hề sai!
Cuối cùng thì cũng tìm ra chìa khóa. Những ngón tay của cô như cứng lại, mãi mà không cắm được vào ổ. Cô một tay cầm điện thoại, một tay xách túi, cảm thấy vai mình c