Mấy ngày nay, Tô Nhiễm luôn thấy là lạ. Chỉ cần vừa ra khỏi cửa, cô liền có cảm giác ai đó đang theo dõi và nhìn trộm mình. Do cô áo giác hay có người đi theo thật, thì cô không biết. Nhưng nó mãnh liệt đến đỗi dù cô hoà mình vào dòng người ngược xuôi đông đúc, cô vẫn cảm giác rõ điều này.
Cho đến khi xảy ra hai tin tức chấn động, cảm giác này mới dịu đi đôi chút.
Mọi phương tiện truyền thông báo chí đều đăng cùng một tin đầy bàng hoàng: Bộ trưởng Hạ Minh Hà chủ động đề cập chuyện yêu đương trong quá khứ của bản thân. Ông ta nói mẹ của Trình Nhật Đông là người ông ta yêu nhất. Ông ta nghẹn ngào, kể lể vô vùng sống động về mối tình thầm kín đó, hệt như bằng chứng sống cho một mối tình thiêng liêng khắc cốt ghi tâm. Nhưng cái này chẳng là gì, so với sự việc đáng sợ diễn ra tiếp sau đó. Ông ta bày tỏ sở dĩ con trai Trình Nhật Đông phạm pháp, nguyên nhân là do ông ta quá bận việc nước việc dân, nên dạy dỗ con cái sơ suất. Ông ta thay mặt con mình thẳng thắn nhận lỗi và bồi thường cho gia đình người bị hại trước mặt giới truyền thông. Đồng thời với thân phận là một quan chức chính phủ, ông ta cũng làm gương, yêu cầu Trình Nhật Đông chủ động khai thật tình tiết vụ án, đứng ra tự thú ngồi tù.
Lúc tin tức này phát sóng, Tô Nhiễm đang ăn mì cá viên ở tiệm Tử Ký, tivi vừa chiếu đến, tay cô run rẩy, cá viên rơi đầy mặt đất. Trình Nhật Đông ở tù là kết quả khó tin, cô không ngờ Hạ Minh Hà đi nước cờ như vậy.
Hôm nay, về đến phòng làm việc thì trời đã tối đen. Cô đi giao bản thảo tới nhà xuất bản, gửi lọ màu đen tìm thấy trong phòng Bạch Lâm cho Lạc Tranh rồi mới trở về. Loay hoay ngoài đường suốt một ngày, Tô Nhiễm mệt mỏi rã rời. Có thể do thời tiết mỗi lúc một ơi bức, nên gần đây cô thường xuyên mệt lả, lúc nào cũng buồn ngủ, thỉnh thoảng còn ngủ thiếp ngoài ghế sô pha.
Cô vốn định tắm rửa rồi ngủ, nhưng vô tình nghĩ đến chuyện Hạ Minh Hà, lòng cô không thắc mắc chuyện Trình Nhật Đông có liên quan đến Lệ Minh Vũ hay không, nhưng ít nhất cô có thể kết luận, Hạ Minh Hà bất lợi thì người được lợi nhất là Lệ Minh Vũ. Hai đảng phái đấu tranh gay gắt, chẳng phải chỉ vì lợi ích thôi sao? Nhưng lần này thay vì Hạ Minh Hà bao che Trình Nhật Đông, ông ta lại chủ động đẩy Trình Nhật Đông vào tù? Chắc chắn ông ta muốn chuyển bị động thành chủ động, mặc kệ dư luận phản ứng thế nào, Hạ Minh Hà lần này cũng giành được quyền chủ động, còn Lệ Minh Vũ lại trở nên lép vế.
Anh tính thế nào?
Tô Nhiễm trầm tư giây lát, cô cầm điều khiển mở tivi.
Quả nhiên, tất cả mọi kênh đều đưa tin Hạ Minh Hà "Vì việc nước quên tình nhà." Thần sắc Tô Nhiễm lo lắng, thủ đoạn của Hạ Minh Hà quá tàn nhẫn, không tiếc hy sinh con mình để đắp nặn hình tượng và quyền lợi của ông ta. Thật là nhẫn tâm.
Cô chuyển kênh tùm lum, bỗng xuất hiện một hình ảnh thu hút mọi lực chú ý của Tô Nhiễm.
Cũng là một kênh tin tức, nhưng nhân vật trong đó vừa lúc là Lệ Minh Vũ, anh đang đi thi sát doanh nghiệp, vóc dáng anh cao lớn nổi bật giữa dám đông, Đồng Hựu đi theo, cầm áo khoác cho anh, vài lãnh đạo ở đằng sau cũng tỏ vẻ kính cẩn.
Điều khiển trên tay Tô Nhiễm bất giác trượt xuống ghế sô phe, cô lặng lẽ ngắm nhìn Lệ Minh Vũ trên tivi. Phong thái của anh trầm ổn, nghiêm túc khi làm việc, và hoà đồng khi trò chuyện với mọi người xung quanh.
Anh vẫn đứng đó, nhưng tựa hồ cách rất xa, không tài nào chạm đến.
Thế giới của anh, cô chưa từng bước vào. Nhưng thế giới của cô đã từng mời anh tiến vào, song anh từ chối.
Phải rồi, một người đàn ông kiêu ngạo như anh, sao có thể dễ dàng đi vào thế giới của cô?
Cô thở dài một hơi, ánh mắt vẫn nhìn chằm chặp ti vi, màn hình lúc này chuyển đến mặt chính diện của Lệ Minh Vũ, Tô Nhiễm ngây người, sắc mặt anh có vẻ hốc hác, mệt mỏi. Có phải anh...bệnh không?
Cô xem thời gian đưa tin, đây là tin tức phát lại, giờ phát gốc là đêm qua.
Về sau, tivi chiếu đến chương trình gì cô không biết, đầu cô chỉ lẩn quẩn gương mặt tái nhợt của anh. Lòng cô bứt rứt không yên. Cô đứng bật dậy, chạy đến nhà bếp, mở tủ lạnh, định lấy lon nước ngọt, nhưng chết lặng tại chỗ.
Bên trong tủ lạnh chứa đầy đồ anh mang tới hôm trước, chẳng hạn như thức ăn, nước uống, đồ ngọt, nguyên liệu nấu ăn...Cô cất hết mọi thứ vào đó, mỗi lần trông thấy chúng, cô lại đờ ra.
Buổi tối hôm đó nhất định là anh, cô nhận ra chiếc xe.
Tô Nhiễm đóng cửa tủ lạnh dựa người sang bên, thần sắc cô thoáng chần chừ, cô có nên gọi điện cho anh không?
Có rất nhiều lý do nói với anh, ví dụ cám ơn đồ ăn anh mang tới, hay hỏi anh chuyện liên quan Hạ Minh Hà. Nhưng những lý do sứt sẹo này may chóng bị phủ định. Vốn dĩ anh chẳng muốn cô biết những thứ này là anh mang tới, nếu không anh sẽ không bỏ đi, còn hạ minh hả, chuyện của ông ta liên quan gì đến cô?
Cô quay về ghế sô pha ngồi lần nữa, cầm điện thoại xoay tới xoay lui. Kỳ thực cô biết rõ cô chỉ muốn gọi hỏi anh có khoẻ hay không? Có thể do bản thân cô mệt mỏi nên mới thấy sắc mặt anh phờ phạc.
Tô Nhiễm lưỡng lự, nên gọi hay không?
Cô siết chặt tay. Quên đi, dẫu thế nào cũng được, cứ coi như gọi cám ơn anh, vậy là được phải không?
Cô sợ bản thân hối hận, liền cầm ngay điện thoại, bấm lưu loát một dãy số.
Điện thoại gọi đi, không tắt máy, cũng không chuyển hướng cuộc gọi, tiếng chuông đổ vang vọng vào màng tai Tô Nhiễm đến phát đau, nhịp tim cô lên xuống bất ổn theo từng hồi chuông.
Mãi lâu vẫn không ai nghe máy.
Ánh mắt chờ mong dần đổi thành buồn bã. Có lẽ cô không nên gọi. Khi mong muốn chuyển thành thất vọng, lòng tự tôn của nữ giới bắt đầu quấy phá.
Cô thở dài sườn sượt, vừa muốn cúp điện thoại, đối phương lại nghe máy, giọng nói trầm thấp đã lâu rồi không nghe thấy truyền đến, "Tô Nhiễm?"
Tô Nhiễm run bắn người, tim đập thình thịch, nhất thời cô nói không nên lời, cô chỉ muốn cúp ngay điện thoại, nhưng cô quyến luyến âm thanh này.
"Tô Nhiễm, phải em không?" Giọng nói đàn ông dịu dàng lại vang lên.
Tô Nhiễm cố gắng trấn tĩnh, hắng giọng, "Ừm..."
Chỗ khác lâm vào trầm mặc trong giây lát.
"Em..."
"Tôi..."
Cô và anh cùng lên tiếng.
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười khẽ của anh, "Em nói trước đi." Giọng nói có vẻ như hài lòng nhưng lộ ra mệt mỏi.
"Anh sao vậy?" Tô Nhiễm cảm thấy anh ơi lạ, hỏi, "Anh khó chịu phải không?"
"Không có." Thanh âm êm dịu khác thường.
"Nhưng tôi nghe giọng anh rất mệt." Tô Nhiễm cau mày, buột miệng nói, "Với lại sắc mặt của anh cũng không được tốt."
Anh cất giọng nhẹ nhàng, "Em xem tin tức?"
Tô Nhiễm ý thức mình lỡ lời, nói nhỏ, "À...lúc nãy chuyển kênh vô tình nhìn thấy."
Anh im lặng, mỉm cười.
"Anh...không sao thật chứ?" Tô Nhiễm lo lắng, truy hỏi.
"Không sao thật." Hình như anh vừa trở mình.
Tô Nhiễm nhạy cảm, ánh mắt nao nao, "Anh đang ở đâu?"
"Bán Sơn." Giọng anh có chút nặng nề.
"Ừm." Tô Nhiễm xem giờ, giờ này còn sớm, sao anh lại về Bán Sơn nghỉ ngơi?
"Anh ăn chưa?" Cô hỏi tiếp.
Anh ngập ngừng giây lát, "Ăn rồi."
"Vậy... không có gì nữa, tôi cúp máy." Cô liếm môi, hạ thấp giọng.
"Ừ." Giọng anh càng nhẹ nhàng, ngay khi cô định bấm nút tắt, anh đột nhiên hỏi, "Em sống tốt không?"
Tựa như làn nước tươi mát đảo qua lòng cô, ngón tay cô run run, cô nín thở, "Rất tốt."
"Vậy là tốt rồi." Thanh âm của anh đầy thoả mãn.
Tô Nhiễm tắt máy, buông thõng điện thoại. Nỗi đâu vô cơ bỗng dưng lan tràn, cô sống tốt không? Thật sự rất tốt ư?
Cô dựa người vào ghế sô pha, lòng cô hoảng loạn khôn nguôi, giọng anh trong điện thoại kỳ lạ vô cùng.
Cô vô thức cầm tách nước trên bàn, muốn uống nhưng bên trong trống rỗng. Cô lại đặt xuống, lòng dạ rối bời, nhìn đồng hồ vừa chỉ đúng bảy giờ. Cô muốn xem tivi, nhưng xem không vào, cô muốn lên lầu viết bản thảo, nhưng không có tâm trạng.
Cảm giác này dằn vặt đến mức cô gần như phát điên. Cô suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định cầm giỏ xách ra khỏi nhà.
***
Tập đoàn Hoà thị về đêm vẫn bận rộn như ban ngày. Ờ thành phố này, tăng ca đã trở thành thói quen.
Tiêu Diệp Lỗi gõ cửa phòng Hoà Vy, vừa lúc Hoà Vy đang nói chuyện điện thoại, thấy anh tới cô tỏ ý kêu anh ngồi đợi.
Anh ngồi xuống một bên ghế sô pha, nới lỏng cravat, thở dài một hơi.
Hoà Vy kết thúc cuộc gọi, nhìn Tiêu Diệp Lỗi nói, "Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ lần này ly hôn thật rồi."
"Cái gì mà ly hôn thật?" Tiêu Diệp Lỗi khó hiểu, "Chẳng phải bốn năm trước họ ly hôn rồi ư?"
"Tôi cũng tưởng vậy, kết quả..." Hoà Vy nhún vai, cười nhạt, "Tôi không biết nguyên nhân ly hôn thất bại, mà cũng chẳng muốn biết làm gì. Tôi chỉ cần họ không dính đến nhau giống bây giờ là được."
Ánh mắt Tiêu Diệp Lỗi ngấm ngầm chịu đựng, lười biếng nói, "Cô gọi tôi tới để nói chuyện này à?"
"Tôi muốn nói cậu biết, bây giờ Tô Nhiễm sống một mình ở phòng làm việc." Hoà Vy nói.
"Nói vậy tôi phải cám ơn cô à?"
"Chẳng lẽ khỏi phải cám ơn?"
Tiêu Diệp Lỗi đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng, "Chỉ cần cô đừng tiếp tục thương tổn Tô Nhiễm, thì tôi biết ơn trời biết ơn đất lắm rồi."
Tô Nhiễm bắt xe đến thẳng Bán Sơn, cô không biết bản thân thế nào, đã ly hôn mà vẫn luống cuống chạy về đây, chỉ đơn giản là vô tình quan tâm anh ư? Hay là vì giọng nói không có sức lực của anh trong điện thoại?
Bên ngoài biệt thự cực kỳ yên lặng, khác với trước đây, đèn ngoài sân và vòi phun nước đều tắt ngúm, trong nhà tối om, không một ánh đèn.
Tô Nhiễm bước lên bậc thềm, nhìn cửa nhà đóng chặt trước mắt, cô muốn nhấn chuông nhưng lại thôi, cô đột nhhiên khom người xoay nhẹ chậu hoa bên cạnh, rốt cuộc cũng tìm thấy chìa khoá.
Trước đây còn ở Bán Sơn, có lần cô quên chìa khoá, sau đó Lệ Minh Vũ đưa chìa khoá của anh, chỉ cần ra ngoài cô sẽ giấu vào chậu hoa, không ngờ nó vẫn nằm ở đây. Lệ Minh Vũ làm thêm chìa mới hay mở cửa xong lại giấu nó vào chậu hoa?
Nghĩ vậy, có lẽ cửa đã được mở khoá, một tiếng tách vang lên, cô bước vào nhà.
Phòng khách lạnh ngắt tối đen như mực, nhưng...Tô Nhiễm biết Lệ Minh Vũ đang ở biệt thự, bởi vì không phí vẫn loáng thoáng mùi hổ phách dịu nhẹ, và cặp xách của anh nằm lăn lốc trên ghế sô pha.
Cô đưa mắt về phía cầu thang, anh ở trên lầu ư? Tại sao im phăng phắc như vậy?
Tô Nhiễm thả giỏ xách xuống, đi thẳng lên lầu hai, cửa phòng ngủ khép hờ, ánh sáng yếu ớt từ bên trong toả ra. Tim cô đập dồn dập, cô hơi chần chừ rồi tiến lên trước đẩy cửa phòng.
Cô trông thấy ánh trăng và ánh đèn cùng bao trùm người đàn ông nằm trên giường, mái tóc đen rậm loà xoà trước mặt anh. Cô cũng trông thấy sắc mặt anh trắng bệch vô cùng.
Cô đến gần, đứng cạnh giường nhìn anh. Hình như anh đang ngủ, nhưng anh chau chặt mày, Tô Nhiễm hoài nghi đặt tay lên trán anh. Anh đang sốt cao!
Sao anh lại sốt đến mức này?
Tô Nhiễm vọi vàng xuống lầu, cầm hộp y tế vào phòng ngủ, lấy nhiệt kế cặp vào nách anh, tiếp đó đắp khăn ướt lên trán anh, "Lệ Minh Vũ..."
Anh nằm mê man, môi đóng chặt, đôi mắt nhắm nghiền.
Tô Nhiễm vô cớ sốt ruột. Lần đầu tiên cô chứng kiến anh bệnh, trong ấn tượng của cô, anh giống như người sắt, chưa từng thấy anh đổ bệnh bao giờ, nhưng hôm nay...Chẳng trách điện thoại đổ chuông hồ