Đây cũng là nguyên nhân khiến bà vừa thấy bia mộ liền kinh hãi.
Tô Nhiễm ngây ra, con gái? Còn bị chết? Vậy ai lập mộ?
"Mẹ, có phải mẹ nhớ lầm không? Trên bia, chỗ người lập mộ khắc rõ ràng hai chữ \'Con, Cố\' mà" Tô Nhiễm khó hiểu.
Tô Ánh Vân cau chặt mày, "Mẹ cũng không tài nào hiểu được. Chắc sau này Hoài Dương nhận con nuôi cũng không chừng. Việc này mẹ không nhớ rõ lắm, bởi vì hồi đó kết hôn với ba con xong, ba mẹ cũng dọn đi."
Tô Nhiễm gật đầu, biết đâu là con nuôi hay con đỡ đầu gì đó thật. Cô vô thức lướt mắt qua nghĩa trang đang xa dần, chỉ loáng thoáng trông thấy cái bóng lờ mờ nơi đường chân trời, lòng cô bùi ngùi khôn nguôi. Người đã chết đi, chỉ còn lưu lại trong hồi ức của người sống.
"Thực ra con đã thấy phần mộ chung của hai bác Cố từ trước." Một lúc sau, cô khẽ nói.
Tô Ánh Vân nghe vậy, hơi kinh ngạc, "Sao con lại bất thình lình đến chỗ đó?"
Tô Nhiễm không ngờ mẹ sẽ phản ứng mạnh như vậy, vội vàng giải thích mọi chuyện xảy ra, cuối cùng cô nói, "Ngày đó con cũng không thấy rõ, kính con vỡ nát nên chỉ thấy sơ sơ, nhưng đột nhiên bắt gặp hình trên tấm bia giống Lệ Minh Vũ nên con sợ."
Tô Ánh Vân ngây người.
Đúng vậy, lần đầu tiên nhìn thấy Lệ Minh Vũ, bà cũng giật nảy mình. Nếu không biết Hoài Dương và Giang Lăng sinh con gái, nhất định bà sẽ cho rằng Lệ Minh Vũ là con trai của Hoài Dương. Sau đó, bà lo lắng có khi nào bản thân sai lầm hay không, nên hẹn gặp ba mẹ của Lệ Minh Vũ. Nhờ vậy, bà mới loại bỏ hoài nghi hoàn toàn.
Trên đời này người giống người cũng bình thường.
Tô Nhiễm thấy mẹ không nói nữa, cô cũng không tiếp tục hỏi. Trong lòng thầm xót xa khôn xiết cho vợ chồng Cố Hoài Dương.
Trở về Bán Sơn, Tô Nhiễm thấy còn sớm nên chưa làm bữa tối ngay. Cô dựa người vào sofa, mở tivi nhưng không có tâm trạng xem. Cô bất giác nhớ tới chuyện bác Cố, suy nghĩ đến nhập thần lại không kìm được thở dài, cô hơi nhếch người, vô thức cười khổ.
Chuyện xưa của bác Cố thật ra có tình tiết tương tự "Hào môn kinh mộng" cô viết, chẳng qua nhân vật của cô không mở trang trại hoa mà là nông trại rượu. Thì ra hiện thực cũng có sự việc buồn vui lẫn lộn như thế.
Lần đầu tiên cô cảm thấy khâm phục sức tưởng tượng của bản thân thế này.
Nghĩ nghĩ một hồi, tin tức liên quan đến bộ trưởng Hạ trên tivi lại hấp dẫn lực chú ý của cô, Tô Nhiễm không hứng thú với bộ trưởng Hạ nhưng bản tin nhắc tới Trình Nhật Đông, cô mở âm lượng to hơn, tập trung vào tivi.
Hoá ra bộ trưởng Hạ thừa nhận Trình Nhật Đông là con trai riêng. Trên tivi, đám đông phóng viên bao quanh Hạ Minh Hà, hỏi về việc Trình Nhật Đông và cuộc bỏ phiếu sắp tới, Hạ Minh Hà bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
Tô Nhiễm xem một lúc mất hết hứng thú, cô tin chắc đây là tác phẩm của Lệ Minh Vũ. Giới chính trị ngầm xáo trộn, phía sau Lệ Minh Vũ là đảng dân chủ mới, còn Hạ Minh Hà hay Giả Ny tiền nhiệm đều xuất thân từ đảng bảo thủ. Vòng bỏ phiếu mới sắp bắt đầu, hai đảng phái cấu xé lẫn nhau cũng là điều bình thường.
Không có gì phải nghi ngờ chuyện Trình Nhật Đông là đòn đả kích lớn nhất với uy tín của Hạ Minh Hà, lúc này dù thừa nhận có con trai riêng hay không cũng đều ảnh hưởng tiêu cực đến ông ta. Chiêu này của Lệ Minh Vũ đúng là đủ tàn nhẫn đủ tuyệt tình, Hạ Minh Hà nói nói cười cười nhưng đã trót lâm vào tình thế khó xử...
Nhưng Hạ Minh Hà coi như đủ can đảm, ắt hẳn việc ông ta dám thừa nhận Trình Nhật Đông cũng không nằm ngoài dự liệu của Lệ Minh Vũ.
Tivi chuyển sang tin tức khác, cô bật nhỏ âm lượng. Tô Nhiễm không hứng thú biết lục đục giữa Lệ Minh Vũ và Hạ Mình Hà, điều cô quan tâm duy nhất chỉ là vụ án của Tiêu Diệp Lỗi. Cô nghĩ Lạc Tranh cũng sẽ dùng chuyện lần này để tranh cãi, nếu không Lạc Tranh đã không hứa hẹn chắc chắn như vậy trong điện thoại.
Điện thoại đổ chuông, Tô Nhiễm tắt hẳn tivi. Cô nghe máy là giọng nói vui mừng của An Tiểu Đoá...
"Tiểu Nhiễm, cậu lên kế hoạch du lịch kết hợp với sinh nhật cho Mộ Thừa và Băng Nựu thật à?"
Tô Nhiễm cười, "Cậu nắm bắt nhanh quá, sao hả? Kế hoạch của cậu chuẩn bị thế nào rồi?" Sinh nhật của Băng Nựu trùng với ngày nghỉ của An Tiểu Đoá. Cô biết An Tiểu Đoá có thói quen được nghỉ sẽ đi du lịch, nên liền sắp xếp Mộ Thừa và Băng Nựu ăn mừng sinh nhật bên ngoài, đồng thời cũng tạo điều kiện cho Tiểu Đoá.
"Cậu cứ yên tâm, mình nhất định tạo ra tình huống ngẫu nhiên, nếu không bác sĩ Mộ thông minh sẽ biết âm mưu của bọn mình." An Tiểu Đoá hứa chắc như đinh đóng cột.
Tô Nhiễm bị cô chọc cười, "Vậy là tốt nhất đó! Chỉ cần cậu đừng bán đứng mình thôi."
Hai người trò chuyện rôm rả thêm một lúc, rồi mới cúp máy.
Ngay sau đó, Tô Nhiễm bèn gọi Mộ Thừa, giải thích việc du lịch. Mộ Thừa hơi chần chừ, nhưng cô nói làm vậy để Quý Hâm Dao không quấy rối vào ngày sinh nhật, nên Mộ Thừa cũng đồng ý.
Khi Tô Nhiễm sắp cúp máy, Mộ Thừa chợt hỏi, "Tô Nhiễm, hết ngày mai là em rời khỏi cậu ta rồi phải không?"
Tô Nhiễm sửng sốt, không trả lời
***
Khi Lệ Minh Vũ về đến nhà trời đã tối đen, từ vẻ mặt trầm tĩnh của anh, Tô Nhiễm không hiểu tâm tình anh thế nào. Tin tức hôm nay chắc anh cũng xem, Hạ Minh Hà chủ động thừa nhận Trình Nhật Đông, anh hẳn đã nghĩ ra cách đối phó khác.
Bữa cơm tối vẫn bình lặng như mọi khi, hai người ngồi đối diện, không ai nói với ai tiếng nào.
Tô Nhiễm uống một ngụm canh, giơ tay gắp thức ăn liền chạm phải đũa Lệ Minh Vũ, đũa bằng thép tạo nên âm thành va chạm nho nhỏ dễ nghe.
Hoá ra anh và cô đều muốn gắp cùng một thứ.
Cô lui đũa về, Lệ Minh Vũ vẫn với đũa ra trước, gắp miếng mà Tô Nhiễm muốn, nhưng đặt vào dĩa của cô. Cô nhướng mắt nhìn, anh lạt nhạt, gắp miếng khác bỏ vào miệng.
Cô cảm thấy thức ăn ngán ngẩm, nhìn người đàn ông đối diện, nhìn anh tao nhã dùng cơm, trước đây cô đã từng thắc mắc sự tao nhã của anh nhưng nhanh chóng dùng chuyện khác áp chế ý nghĩ này. Song ngày hôm nay đến nghĩa trang, nhìn dáng vẻ của anh, cô không khỏi nhớ tới bác Cố.
Nhìn anh, cô lại nghĩ Lệ Minh Vũ và bác Cố quan hệ gì không? Tuy suy nghĩ này có chút nực cười, nhưng phong thái của Lệ Minh Vũ có thêm sự thong dong tao nhã mà một chính trị gia không có. Khi anh hội họp, bàn bạc kế hoạch phát triển kinh tế, kiến thức và thông tin anh đưa ra cực kỳ có bài bản, anh còn thường xuyên nêu lên cách nhìn riêng biệt của bản thân. Từ điều đó mà nói, anh càng giống doanh nhân hơn chính trị gia.
Lệ Minh Vũ đang ăn cơm thấy Tô Nhiễm dừng đũa, ngẩng đầu nhìn cô, cất giọng bình thản, "Em sao vậy?"
Tô Nhiễm cũng nhìn anh một lúc, cuối cùng cũng đủ dũng khí hỏi, "Anh biết Cố Hoài Dương không?"
Lệ Minh Vũ cầm đũa hơi khựng lại, đáy mắt vụt lên vẻ ngạc nhiên, nhưng mai chóng biến mất, hơi chau mày, "Không biết."
"Vậy Giang Lăng thì sao? Anh biết người này không?" Tô Nhiễm hỏi.
Lệ Minh Vũ đặt thẳng đũa xuống khăn lót, trầm tĩnh nhìn cô, "Vì sao tôi phải biết hai người em nói?"
Ơ...
"À..." Tô Nhiễm cũng hiểu bản thân buồn cười, xấu hổ gãi tóc, "Không có gì, tại hôm nay tôi cùng mẹ đến nghĩa trang thấy một ngôi mộ chung, người đàn ông trên ảnh đó giống anh lắm. Bác ấy họ Cố, từng là bạn tốt nhất của ba mẹ tôi."
"Vậy à? Trên đời này người sống người có gì lạ." Lệ Minh Vũ phản đối, gắp một miếng thịt bò vào dĩa của Tô Nhiễm, "Nhưng em không giải thích, tôi còn tưởng em trù tôi chết sớm."
"Tôi nào có." Tô Nhiễm nhíu mày.
Lệ Minh Vũ nhếch miệng, ngước mắt nhìn cô, điều chỉnh tư thế ngồi, "Em yên tâm. Dù tôi chết cũng phải chết sau em."
"Lệ Minh Vũ, anh phát điên gì vậy hả? Tôi không trù anh, sao anh lại trù tôi?" Tô Nhiễm hết sức khó chịu.
Lệ Minh Vũ cong môi cười nhạt, ngữ khí chẳng tốt lành gì, "Để em lại một mình trên đời làm gì? Cho em cắm sừng tôi à?"
"Anh.."
Bầu không khí vốn bình lặng bỗng tràn ngập mùi thuốc súng.
Tô Nhiễm lườm anh, buông đũa xuống, không ăn nữa, đứng dậy đi khỏi phòng ăn.
Lệ Minh Vũ cũng không ngăn cản, cười cười, tiếp tục ăn.
Chưa bao lâu sau, Tô Nhiễm lật đật chạy về phòng ăn, đứng cạnh Lệ Minh Vũ, chìa tay với anh, "Hành lý của tôi đâu?"
"Hành lý gì?" Lệ Minh Vũ không nhìn cô, từ tốn ăn cơm.
Tô Nhiễm bắt gặp vẻ mặt này của anh, liền nổi nóng, giật đũa trên tay anh, dằn mạnh xuống bàn, hai tay cô vặn mặt anh...
"Đồ tôi thường dùng, và vali của tôi!"
Vừa rồi cô trở về thu dọn hành lý mới phát hiện, tất cả đồ đạc của cô đều biến mất.
Lệ Minh Vũ lại rất hưởng thụ đôi tay mềm mại của cô, ngẩng đầu nhìn, thần thái anh tuấn giả vờ bừng tỉnh, "À, mấy thứ đó ư, giữ lại chiếm chỗ, ném rồi."
"Cái gì?" Tô Nhiễm trợn to mắt, "Ném lúc nào?"
"Lúc em làm cơm tối."
Tô Nhiễm ngớ người, không nói tiếng nào xoay người đi...
Cô sững người, quay đầu, tức tối lườm Lệ Minh Vũ, cơn cáu giận bùng nổ tức khắc, "Anh dựa vào cái gì mà đụng đồ của tôi?"
"Tôi chỉ tốt bụng thôi, mấy thứ kia cũ hết rồi, em mua mới đi." Lệ Minh Vũ cầm ly uống một ngụm nước, lãnh đạm nói.
Tô Nhiễm sắp điên rồi, "Anh quá đáng lắm!"
"Sao, bây giờ lo tranh thủ thu dọn hành lý à? Có sớm quá không? Em đừng quên, mai mới là ngày thứ chín." Lệ Minh Vũ ra vẻ tử tế nhắc cô.
Nói dứt câu, anh đứng dậy, dọn dẹp chén đũa.
Tô Nhiễm cắn mạnh môi, liếc bóng lưng của anh. Cô không tài nào tưởng tượng nổi anh có thể làm hành vi ấu trĩ này, giận dữ dậm chân đi khỏi phòng ăn.
Anh dừng rửa chén, lặng thinh quay đầu nhìn thoáng qua.
***
Đêm khuya thời tiết hanh khô, ve sầu kêu râm ran ngoài vườn.
Khi Tô Nhiễm đánh xong bản thảo trở lại phòng ngủ, Lệ Minh Vũ tựa người vào đầu giường, trên tay cầm điện thoại của cô, thấy cô bước vào, anh giơ giơ điện thoại, nhàn nhạt nói, "Có phải em nên giải thích một chút về cuộc gọi mới nhất với tôi không?"
Cuộc gọi mới nhất.
Tô Nhiễm lật đật tìm kiếm trong đầu, bỗng dưng nhớ đến vừa rồi gọi Mộ Thừa, vô thức nói, "Sao anh có thể tuỳ tiện xem điện thoại của người khác?"
Lệ Minh Vũ mím chặt môi, anh chỉ có ý tốt muốn giúp cô sạc pin, không ngờ thấy lịch sử cuộc gọi ghi tên Mộ Thừa. Mộ Thừa, lại là Mộ Thừa!
"Không định nói rõ à?" Ngữ khí của anh chuyển lạnh.
Tô Nhiễm thấy sắc mặt anh thay đổi, tự nhiên cũng không dám cứng rắn, hít sâu một hơi, "Tôi chỉ gọi cho Mộ Thừa, báo anh ấy chuyện đi du lịch."
Một câu nói khiến vẻ mặt Lệ Minh Vũ càng khó coi, nheo mắt, "Du lịch? Tô Nhiễm, quả nhiên em không chịu nổi vắng vẻ, chín ngày còn chưa hết đã vội vàng muốn ôn chuyện xưa với người tình?"
Tô Nhiễm cảm thấy chói tai vô cùng, cau chặt mày, cắn răng, "Đồ điên!" Nói xong, quay người muốn đi tắm.
Lệ Minh Vũ bỗng dưng đi xuống giường, rải bước lại kéo cô, "Đi đâu?"
"Tắm!" Tô Nhiễm gằn anh.
"Nói rõ rồi tắm!" Anh chợt quát to.
Tô Nhiễm nhìn anh chằm chặp suốt mấy phút, không vội bỏ đi trả lời thẳng thắn. "Được thôi, vậy anh nghe cho rõ. Ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ là sinh nhật của Băng Nựu, tôi đặt chuyến du lịch dành cho hai người, một cho Mộ Thừa, một ho Băng Nựu. Nơi đến là rạn san hô Great Barrier ở Úc, bởi vì An Tiểu Đoá cũng đến đó."
Ánh mắt Lệ Minh Vũ không vui dần chuyển thành khó hiểu.
"An Tiểu Đoá, bạn thân của tôi yêu Mộ Thừa!" Tô Nhiễm dừng lại, "Bộ trưởng Lệ à, không biết tôi nói vậy bộ trưởng hiể