u chưa? Dựa theo chỉ số thông minh của anh chắc hiểu phải không? Tuy chuyện này chẳng cần anh biết làm gì." Nói hết, cô liền đẩy anh ra đi vào phòng tắm.
Phòng tắm mau chóng truyền đến tiếng vòi hoa sen.
Lệ Minh Vũ ngẩn người, hồi lâu sau anh mới hiểu ra, gương mặt anh sáng ngời, không kìm được cười cười.
Mười phút sau, Tô Nhiễm tắm xong đi ra, vừa mở cửa, thấy Lệ Minh Vũ đứng ngoài phòng tắm nhìn cô, cô hơi ngớ ra, đưa tay đẩy anh sang bên, "Vẫn chưa nghĩ ra à?"
Lệ Minh Vũ lại giữ tay cô, ôm chầm cô vào lòng, gương mặt anh dịu dàng, mũi hít hà hương thơm trên tóc cô, thì thầm, "Xin lỗi!"
Tô Nhiễm như hoá đá, tim cô bỗng bóp nghẹn, lát sau mới định thần, ngoảnh đầu nhìn anh, kinh ngạc hỏi, "Anh...vừa rồi nói gì với tôi?"
Là cô nghe lầm ư?
Đối mặt với câu hỏi của cô, Lệ Minh Vũ thoáng thấy lúng túng, lần đầu tiên anh né tránh ánh mắt Tô Nhiễm. Tô Nhiễm đợi lâu mà anh vẫn không trả lời, đôi mắt điềm nhiên quan sát gương mặt anh suốt hai phút, rồi đẩy anh ra.
Cô nghe sai rồi, người đàn ông ngạo mạn giống anh sao lại nói xin lỗi cô?
Dù anh có nói, vậy anh muốn xin lỗi cô chuyện gì?
Chuyện bốn năm trước?
Hay thương tổn anh gây ra cho cô bốn năm sau?
Cô không muốn chấp nhất đúng sai nữa. Cô chỉ cần hết mười hai giờ đêm mai, cô và anh kết thức, từ nay về sau không ai nợ ai.
Nghĩ vậy, lòng cô nặng trĩu. Cô không nói chuyện, đi thẳng đến giường, lặng lẽ nằm xuống. Lệ Minh Vũ luôn đứng tại chỗ, không đến gần cũng chẳng bỏ đi, anh nhìn bóng dáng nhỏ nhắn như chú chim nằm đưa lưng về phía anh, hai chân cô hơi cuộn lại, ánh sáng hắt bóng lên làn da trắng ngần của cô, nương theo nhịp thở nhẹ nhàng là mùi hương thoang thoảng như hoa lan.
Căn phòng này từ lâu đã tràn ngập hương thơm dịu nhẹ của cô.
Một lát sau, anh mới tiến lên, khẽ thở dài, anh cầm máy sấy, ngồi ở đầu giường nâng đầu cô lên, để cô gối đầu trên đùi anh. Máy sấy thổi gió ấm áp, lướt qua mái tóc chưa khô, tay anh cẩn thận đan cài vào đó, từng sợi tóc đen nhánh xen kẽ giữa ngón tay, rồi gió mau chóng thổi tóc trượt đi, anh muốn giữ lại nhưng không giữ được.
Tô Nhiễm bất động, suốt quá trình đều hết sức yên lặng, cô từ từ nhắm hai mắt, cảm nhận làn giá ấm và nhiệt độ từ ngón tay anh, cô bỗng cảm thấy chua xót, sống mũi cay cay, làm đôi mắt đang nhắm nghiền cũng ươn ướt.
Chưa bao lâu sau, tóc khô, anh bỏ máy sấy xuống, thấy Tô Nhiễm lui vào trong chăn, anh cũng nằm xuống, ôm cô từ phía sau. Tô Nhiễm vô thức cứng đờ người, lại nghe giọng anh nhàn nhạt vang lên, "Đừng nhúc nhích."
Cô không dám cựa quậy, tối qua anh thô bạo làm cô sợ, cô không dám trông mong đêm nay anh sẽ tha cô, nhưng chỉ hy vọng cô dịu ngoan có thể loại trừ tính độc tài và ép buộc của anh.
Cô gồng người, còn anh ở phía sau chỉ nằm yên, điều này càng làm Tô Nhiễm thêm khẩn trương, cô chầm chậm nhích người, bỗng chốc chạm phải một vật cứng rắn nóng bỏng, cô thể cô run rẩy, như bị điện giật cứng đờ trong nháy mắt.
Lệ Minh Vũ khẽ cười, "Đã nói em đừng động rồi."
Tô Nhiễm thật sự không dám động đậy, dù chỉ là động tác xoay đầu. Tay anh siết chặt vòng eo Tô Nhiễm, lưng cô dán sát vào vòm ngực rắn chắc của anh. Cô cảm nhận được làn da âm ấm và cơ bắp mạnh mẽ thuộc về anh qua lớp váy ngủ, mùi hổ phách dìu dịu hoà cùng hương sữa tắm nam giới, tạo thành mùi thơm càng dễ chịu, tôn lên khí chất sang trong thành thục của anh.
"Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn ôm em." Anh cảm thấy cơ thể cô căng cứng, thủ thỉ một câu, cằm tựa lên tóc cô, hơi thở ấm nóng phả lên trán cô.
Tô Nhiễm đi từ khẩn trương đến ngạc nhiên, chầm chậm trấn tĩnh.
Hình như anh chỉ muốn làm như vậy thật.
Màn đêm bình lặng như làn nước.
Qua vài phút sau, Lệ Minh Vũ mới lên tiếng, nhưng hỏi một vấn đề ngay chính bản thân anh cũng thấy sai lầm. "Nếu thời gian có thể quay lại bốn năm trước, em có chọn yêu tôi không?"
Bốn năm trước, không phải anh không biết tình cảm của cô.
Tình yêu khi đó của cô nhẵn mịn như cát.
Tô Nhiễm sửng sốt, ngoảnh đầu nhìn anh.
Lệ Minh Vũ cũng nhích người, cúi mặt đối diện với cô, ánh mắt chấp nhất và kiên trì, không né tránh hay dời đi như ban nãy.
Mãi lâu sau, Tô Nhiễm hơi hé miệng, bật ra một chữ, "Có."
Có lẽ Lệ Minh Vũ không ngờ cô sẽ trả lời chắc chắn như vậy, anh thoáng ngây ngất, đáy mắt vui sướng nhưng vội vàng che giấu, anh hắng giọng để giọng nói nghe thật dửng dưng, song khi lên tiếng lại hơi kích động, "Thật không?"
Tô Nhiễm không trông thấy biểu cảm của anh, cô cụp mắt gật đầu, "Thật. Bởi vì..." Cô dừng một chút, sau đó giọng cô lạnh lùng tuyệt tình cất lên, "Bởi vì thời gian sẽ không quay lại, yêu anh là sự thật đã từng xảy ra."
Vẻ kích động thoáng chốc đông đặc, cả người anh cứng đờ.
Hoá ra ý của cô là thế này.
Dường như nhận thấy anh thay đổi, Tô Nhiễm ngẩng đầu nhìn, gặp phải vẻ mặt của anh, cô chợt lạnh run. Cô nói gì sai ư?
Vẻ hoảng loạn của cô đập vào mắt anh, anh chau mày lại rồi dãn ra, tay anh chạm mặt cô, cất giọng thản nhiên, "Rất tốt."
Rất tốt?
Đây là trả lời?
Câu hỏi của anh lại khiên cô nảy sinh thắc mắc, cô hơi xoay người nhìn anh, "Tôi có thể hỏi anh một câu không?"
Anh cúi đầu nhìn cô.
Cô vô thức liếm môi, hỏi, "Anh đã từng yêu ai chưa?"
Chưa từng tìm hiểu thế giới tình cảm của anh, cũng chưa bao giờ nghe anh nhắc tới việc liên quan đến bản thân anh.
Trong mắt cô, anh luôn thần bí, vô phương thấu hiểu. Tình yêu là việc mỗi người đều trải qua trong cuộc đời, dù anh cao quý, thiết nghĩ cũng sẽ có một cô gái khiến anh từng động tâm.
Lệ Minh Vũ không ngờ cô hơi vấn đề này, anh kinh ngạc nhìn cô, ôm cô chặt hơn, "Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?" Anh không trả lời cô.
Nghe anh nói vậy, Tô Nhiễm vô cớ nhẹ nhõm. Vừa rồi cô cảm thấy hết sức căng thẳng, cô không biết khi bản thân nghe tên một người phụ nữ xa lạ nào đó thốt ra từ miệng anh thì sẽ thế nào. Cô cắn môi, "Tôi chỉ nghĩ đàn ông không bao giờ đặt tình yêu ở vị trí thứ nhất. Giống như anh bốn năm trước, anh vì tiền đồ nguyện hy sinh hôn nhân của bản thân, như vậy đáng giá không?"
"Sao em biết tôi hy sinh hôn nhân của bản thân?" Giọng Lệ Minh Vũ bỗng nhiên không vui.
"Điều kiện để đi đến hôn nhân là hai người yêu nhau. Nhưng con người càng thành công càng không tìm được tình yêu chân thành. Nguyên nhân?" Tô Nhiễm nhếch miệng, ánh mắt tự hỏi, thở dài một hơi, "Có lẽ trong mắt đàn ông các anh, tình yêu là thứ rẻ mạt nhất, là thứ dùng để trao đổi, nên anh sẵn lòng dành tình yêu đánh đổi thành công, dùng hôn nhân để đến đỉnh cao của sự nghiệp. Việc này chẳng có gì đáng trách, tình yêu là thứ hư vô mờ mịt, nhìn không thấy sờ không được, nhưng sự nghiệp thành công có thể mang đến sựoả mãn cho anh. Những thứ mà anh thấy, đạt được đều là đồ thật vật thật, là tiền tài và quyền lực."
Thanh âm Tô Nhiễm rất nhẹ rất nhạt, nhẹ đến mức Lệ Minh Vũ bắt không được, nhạt đến mức anh sờ không tới. Anh nhìn ánh mắt cô trống rỗng xa xôi, giây phút này anh thấy hoang mang vô cùng, có lẽ anh tự tin, có lẽ anh luôn cho rằng bản thân anh đúng, nhưng anh dần hoài nghi, anh có hiểu người phụ nữ này không.
Nói dứt câu, cô ngẩng đẩu nhìn anh, khẽ hỏi, "Cho nên anh mới không chút do dự đồng ý thoả thuận với ba tôi, đồng ý thoả thuận bán đứng hạnh phúc của cả cuộc đời anh phải không? Nhưng sai lầm trước sau vẫn là sai lầm, lẽ nào anh không nghĩ một ngày nào đó người con gái anh yêu thật lòng xuất hiện, anh sẽ làm sao?"
Lệ Minh Vũ cau chặt mày. Cho tới tận ngày hôm nay, anh chưa từng nghĩ trên đời này sẽ còn nụ cười của người con gái thứ hai có thể rung động anh. Anh hơi mím môi, cố gắng ra vẻ điềm nhiên, cất giọng nhàn nhạt, "Đàn ông không giống phụ nữ, nhiều thời điểm, đàn ông sống chỉ vì trách nhiệm."
Tô Nhiễm gật đầu. Cô không phủ định điều này.
"Trách nhiệm này, phụ nữ chưa từng có." Anh chuyển đề tài, nâng cầm cô lên, đối mắt với cô, "Cho nên bốn năm qua em mới có thể vô ưu vô lo."
Lại dời đề tài sang bản thân cô!
Tô Nhiễm không nói, cô sợ câu nào đó của mình sẽ đắc tội anh.
Thấy cô cúi mắt, hàng mi dài phe phẩy, Lệ Minh Vũ bắt gặp bộ dáng cô do dự, lòng anh mềm mại, ngón tay cái chạm môi cô, anh cúi đầu hôn cô.
Trái tim Tô Nhiễm theo hành động của anh đập mạnh một nhịp, cô không dám động đậy, để mặc môi anh dịu dàng vấn quýt môi cô, nhuộm tràn mùi hương thuộc về anh. Vài phút sau, Lệ Minh Vũ bất ngờ buông cô ra, anh không tiếp tục làm cô hoảng hốt, môi anh ở rất gần rất gần cô, gần đến mức cô có thể cảm nhận hơi thở phả ra từ hàm răng trắng tinh của anh, gần đến mức cô có thể cảm nhận vòm ngực anh phập phồng như đang kiềm nén cảm xúc nào đó.
Thời gian giữa họ từng giây, từng phút trôi qua, mãi lâu sau đó, anh và cô vẫn không lên tiếng.
Tô Nhiễm không biết anh đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy bầu không khí này ngột ngạt, cô vô thức ngước mắt nhìn anh, thấy anh vẫn nhìn mình chằm chặp, cô căng thẳng lật đật cúi đầu. Nhưng anh liền nâng mặt cô lên, anh nhìn cô, buộc cô cũng nhìn thẳng vào mắt anh...
"Chúng ta..." Anh lên tiếng, giọng anh trầm tĩnh hàm chứa dò xét, như đang dò xét tâm tư của bản thân, hoặc như đang dò xét tâm tư của cô, hơi hé môi, "Bắt đầu lại lần nữa, được không?"
Vừa rồi anh nghĩ rất lâu, nghĩ đến cuộc sống bốn năm qua không có cô bên cạnh, nghĩ đến tình cảnh hết đêm mai cô sẽ bỏ anh đi, nhưng anh nhận ra tim mình đau như dao cắt. Tuy anh không biết trạng thái và hình thức sống cùng cô sau này sẽ thế nào, nhưng anh muốn thử, thật sự muốn thử cóphải anh buông tha được quá khứ hay không, anh và cô còn bắt đầu lại được không.
Tô Nhiễm ngây người nhìn anh, lòng như va chạm phải hoả tiễn rồi nổ tung, cô nuốt nước bọt, một cảm giác không tài nào nói thành lời bỗng dưng trào dâng, đánh mạnh cô.
Bắt đầu lại lần nữa?
Anh và cô?
Cô hoang mang nhìn người đàn ông anh tuấn trước mắt. Có một nguồn lực thôi thúc cô gật đầu, nhưng cô biết rõ từ đầu đến cuối, anh và cô chưa bao giờ tin tưởng lẫn nhau, dù là bốn năm trước hay bốn năm sau, anh và cô mỗi ngày đều sống trong lừa dối và hoài nghi về đối phương. Quan hệ như vậy, dù bắt đầu lại lần nữa cũng là thống khổ?
Thấy thần thái cô chần chờ, đợi mãi nhưng cô vẫn không trả lời, Lệ Minh Vũ nôn nóng, ôm cô chặt hơn, đè thấp giọng: "Đêm mai đừng đi, tôi...xin em."
Trái tim Tô Nhiễm và lời nói của anh va chạm nhau đến đau đớn, hốc mắt cô bất giác đỏ hoe, miệng cô mấp máy, muốn trả lời nhưng lơ đãng nghĩ đến lời mẹ từng nói...
Khi con thật sự bàng hoàng, hãy nhìn bệnh án của con, sau đó con hẵng quyết định bản thân còn muốn tiếp tục yêu người đàn ông mà con không hiểu hay không.
Dòng thác trào dâng từ tận đáy lòng bỗng đông cứng.
Bốn năm trước như mũi khoan dùi tim cô đau đớn hoặc như ma quỷ lôn bám theo dằn vặt cô.
"Ngày hôm nay..." Cô hít sâu, đè nén nỗi lòng nặng trĩu, trong mắt cô là mờ mịt bi thương, "Cái tôi muốn chỉ là tự do."
Bàn tay ôm eo cô bỗng dưng siết chặt, anh nheo mắt, "Em nói gì?"
"Anh có yêu tôi không?" Cô cười bất đắc dĩ, cất giọng lãnh đạm.
"Một cuộc hôn nhân hài hoà, cần ít nhất tình yêu của một bên, như vậy hai người mới không thấy quá cô đơn, không phải sao?" Cô nhìn anh, bình tĩnh nói, "Lệ Minh Vũ, có lẽ tới tận bây giờ anh chưa từng biết yêu ai. Nhưng bốn năm trước, tôi đã làm được. Nếu những lời này anh nói bốn năm trước, có lẽ tôi s