"Anh rốt cuộc muốn làm gì?" Tô Nhiễm hơi đề cao giọng nói của mình, "Nếu như anh chỉ muốn trêu đùa tôi, vậy chúc mừng anh, anh thành công rồi."
Lệ Minh Vũ dựa người ra sau, ngữ khí chuyển lạnh, ánh mắt anh nhìn cô chứa đầy tình cảm khó nói thành lời, "Em qua đây."
Chân Tô Nhiễm cảm thấy nặng nề, cô cau mày nhìn anh trân trân như đang nhìn mãnh hổ dã thú.
"Qua đây." Anh lập lại lần nữa, khi giọng nói cất lên, anh chợt bật cười, "Em vẫn như bốn năm trước, đều thích để tôi lặp lại lời của mình."
Cô không muốn nghe anh nhắc lại chuyện của bốn năm trước. Tô Nhiễm cắn môi, tiến lại rồi dừng trước bàn làm việc.
Lệ Minh Vũ bất mãn nhíu mày, "Gần một chút. Đến bên cạnh tôi."
Quá đáng lắm!
Nếu ánh mắt có thể giết người, vậy Lệ Minh Vũ tuyệt đối có thể chết trên hàng vạn lần dưới ánh mắt của Tô Nhiễm.
Anh ung dung thản nhiên nhìn cô, dường như đang cùng cô thi xem ai nhẫn nại hơn.
Tô Nhiễm rốt cục cũng tiến lên, hai chân như dính vào nhau. Cô dừng bước trước mặt anh.
Anh cong môi cười hài lòng, tròng mắt anh ánh lên khuôn mặt phẫn nộ và bực dọc của cô, nếp nhăn bên khóe miệng anh khẽ hiện lên. Anh vươn tay rồi vô cùng tự nhiên khoác lên đùi cô, sau đó chậm rãi lướt lên.
Tô Nhiễm theo bản năng chụp lấy bàn tay không an phận của anh, lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của anh, "Mời anh tự trọng."
Ánh mắt Lệ Minh Vũ đầy tăm tối, con ngươi đen thẳm như sóng biển cuồn cuộn đang che giấu nguy hiểm. Khóe miệng anh khẽ cong, lời nói lại nghe thiếu lịch sự vô cùng...
"Mời tự trọng? Đã trễ thế này mà em còn tới đây. Không phải em đã chuẩn bị tốt tâm lý từ lâu rồi ư?"
"Thế nào, khi em vào chẳng phải đã biết trong cao ốc này, ngoại trừ bảo an thì cũng chỉ còn tôi và em thôi sao?" Anh bắt đùi phải chéo qua chân trái, nhìn cô, khóe miệng anh đầy lạnh lùng, "Tôi muốn cái gì, trong lòng em hẳn là hiểu rõ." Khuôn ngực Tô Nhiễm phập phồng theo từng nhịp hít thở, đáy lòng cô tràn ngập uất ức, nhưng đôi mắt to đầy oán giận vẫn nhìn chằm chằm anh đến cùng. Nỗi căm hờn này rơi vào mắt Lệ Minh Vũ, khiến cho sắc mặt anh thoáng sa sầm, ánh mắt anh càng thêm tối thẫm. Anh hơi nheo hai mắt, lạnh lùng nói: "Thành ý của em chỉ có bấy nhiêu."
Cô cắn chặt bờ môi đỏ mọng của mình, cảm giác phẫn nộ vô tận sản sinh từ tận sâu thẳm lòng cô, "Anh muốn thành ý như thế nào?" Dự cảm mơ hồ càng lúc càng mãnh liệt.
Ánh mắt anh trở nên đầy ý vị nhìn cô, "Thân thể phụ nữ bao giờ cũng thành thật hơn miệng của họ." Anh cong môi, nói thẳng: "Cho nên tôi muốn em dùng thân thể của mình để đổi lấy hợp tác, em thấy thế nào?"
Trái tim cô chợt nát vụn trong nháy mắt.
Cô khiếp sợ nhìn anh.
Anh làm sao có thể đường đường chính chính mà đưa ra loại yêu cầu xấu xa này?
Anh làm sao có thể xem cô rẻ mạt như vậy?
"Đừng khẩn trương. Chỉ cần đêm nay làm tôi vui vẻ..." Lệ Minh Vũ nhìn cô chằm chằm, gằn từng chữ: "Hợp tác, liền không thành vấn đề."
Gò má Tô Nhiễm giận đến đỏ bừng. Chiếc cổ thanh tú vô thức chuyển động lộ ra làn da trắng nõn như tuyết nơi cổ áo sơmi đầy thu hút, rơi vào ánh mắt anh trở thành phong cảnh tuyệt vời nhất. Nói xong lời này, mắt anh cũng dần dò theo cổ cô chậm rãi lướt xuống cổ áo một cách thích thú. Lớp áo bao phủ lấy bầu ngực đầy đặn nhấp nhô theo từng nhịp hô hấp gấp gáp, toát lên sức cuốn hút, dụ dỗ người khác phạm tội.
Lệ Minh Vũ híp mắt, đôi mắt đượm ý cười dần tối sẫm. Trong đầu anh không khỏi nghĩ đến làn da trắng mịn màng, bầu ngực đầy đặn vô cùng non mềm bên dưới lớp áo sơmi.
Một nỗi sợ hãi mà Tô Nhiễm hiểu rõ khiến tay chân cô lạnh buốt. Cô sợ sắc tối thẫm trong mắt anh, rồi lại thấy tầm nhìn không chút nào giấu giếm tín hiệu nguy hiểm của bản năng đàn ông từ anh, hai tay cô cuống quýt che chắn nơi đang phập phồng đầy cám dỗ của mình.
Động tác trẻ con này của cô chọc anh bật cười. Lệ Minh Vũ vẫn không dừng lại, ánh mắt rừng rực tiếp tục lướt xuống dưới.
Tô Nhiễm chỉ mặc quần jean đơn giản nhưng vừa lúc lại làm cô thêm mềm mại uyển chuyển. Lớp vải nhẹ nhàng ôm sát vòng eo thon thả cùng cặp mông cong tròn quyến rũ. Do thời tiết nóng bức nên cô chỉ để chân trần mà mang giầy búp bê, mu bàn chân trơn bóng lộ ra ngoài như khối ngọc ngọt ngào trắng sáng. Dưới cái nhìn lộ liễu của anh, cô bất an khép chặt lại.
Gần kề như lúc này làm anh không kềm nổi mà nhớ đến vòng bụng trơn phẳng cùng vực sâu dụ người phạm tội ở bụng dưới đang được bao bọc trong chiếc quần jean kia.
Tô Nhiễm không ngờ ánh mắt anh sẽ không chút nào kiêng dè như vậy. Thoáng chốc, cô vừa giận lại vừa thẹn. Lệ Minh Vũ giơ tay, ngón tay thon dài chạm lần nữa lên cơ thể cô, như đang khẽ vuốt ve một món đồ sứ hoàn mỹ. Ánh mắt sâu xa u tối cũng thoáng mềm mại.
Cô siết tay thành đấm, nỗ lực muốn trốn đi. Giọng nói đàn ông lạnh nhạt chợt vang lên như dây roi hung hăng quật vào tim cô...
"Không muốn hợp tác, hở?"
Động tác phản kháng bỗng dưng dừng lại, nắm tay cũng dần thả lỏng. Tô Nhiễm nhắm hai mắt để mặc bàn tay không an phận của anh di chuyển, môi cô run rẩy, sóng mũi cô chua xót.
Như vậy thì tính là gì?
Bất luận là bốn năm trước hay bốn năm sau, anh luôn nghĩ cùng một cách để nhục nhã cô phải không?
Cô nghe thấy tiếng ghế chuyển động, rồi mùi hổ phách càng lúc càng gần chóp mũi, gần đến nỗi cô có thể cảm nhận được nhiệt độ và hơi thở của anh. Trái tim cô bất giác kinh hoàng. Phút chốc, đôi mắt cô rươm rướm đầy ấm ức.
Lệ Minh Vũ dựa sát vào cô, vẻ mặt cô như một nàng thỏ trắng nhỏ bé đập vào đôi mắt đen thẳm của anh, đôi môi anh nhếch lên rộng hơn, "Nhìn tôi." Anh ra lệnh.
Cô chậm rãi mở to mắt. Anh tiến sát lại cô, mãi cho đến khi vòng eo của cô bị anh dồn thẳng vào mép bàn làm việc, không còn đường để lui, Lệ Minh Vũ lại khoác thẳng tay lên hai bên bàn làm việc, hoàn toàn nhốt cô vào phạm vị thuộc về anh. Thắt lưng cô bất lực ngửa ra, mà anh lại không hề có ý định thả cô. Anh lại tiếp tục áp gần cô, vóc người cường tráng cúi thấp xuống, khuôn mặt cương nghị gần như dán sát vào gương mặt cô.
Tô Nhiễm rất muốn bình tĩnh nhưng toàn thân run rẩy đã bán đứng cô. Đôi môi đỏ mọng thở gấp, mềm mại khiến người khác say mê. Lệ Minh Vũ cười nhẹ, gò má anh vùi vào cổ cô, hít một hơi thật sâu. Hương thơm chỉ thuộc riêng về cô chui thẳng vào lòng anh.
Hương thơm đó như dòng nước ấm, sưởi ấm đôi mắt anh.
Ngay khi cô cho rằng anh sẽ cậy mạnh chiếm hữu cô, anh lại bất ngờ thả cô, nhưng hai tay vẫn không rời khỏi bàn làm việc.
Ngón tay thô ráp của Lệ Minh Vũ nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô. Ánh mắt anh thoáng dịu dàng, giọng nói khàn đục như đang kiềm nén cảm xúc sắp bùng nổ nào đó. "Cô bé, đừng quên, em đang cầu xin tôi. Cứ trốn tránh như vậy chỉ khiến người ta sinh chán ghét."
Ngón cái anh lại chuyển xuống bờ môi căng mọng, nhẹ nhàng giày vò như hưởng thụ sự mềm mại của cô.
Tô Nhiễm cảm giác ngón tay anh càng lúc càng nóng, đôi mắt anh chợt sâu thẳm hơn nhìn cô chăm chú, khiến cô càng thêm căng thẳng. Bờ môi run rẩy nhuộm đầy hơi thở của anh, giọng nói anh trầm khàn làm cô thấy hổ thẹn.
Sau đó, Lệ Minh Vũ không hề động vào cô, anh chỉ im lặng nhìn cô, như đang chờ đợi cô chủ động.
Tô Nhiễm hiểu rõ anh muốn đánh thẳng vào niềm kiêu hãnh của cô.
Tuy cô không rõ vì sao anh muốn làm như vậy, cũng không rõ vì sao anh phải nhục nhã cô như vậy, nhưng cô rõ một điều, chính là đêm nay cô trốn không thoát.
Nước mắt lưng tròng nhưng trước sau cô vẫn không chịu thua để nó chảy xuống. Cô gắng hết sức chịu đựng. So với bốn năm trước, bốn năm sau cô càng sợ anh hơn. Anh làm sao có thể bức cô như vậy?
"Anh dựa vào cái gì mà làm vậy? Bốn năm trước là anh chủ động ly hôn, người phụ bạc đoạn hôn nhân và tình cảm này là anh, không phải tôi. Anh dựa vào cái gì mà làm vậy với tôi? Dựa vào cái gì mà bức tôi?" Tô Nhiễm không chịu đựng được nữa, hét to với anh.
Anh vẫn không phản ứng, so với kích động của cô, anh càng thêm trầm ổn tự tin, yên ổn nhìn cô, "Rốt cuộc cũng dám nói đến chuyện bốn năm trước rồi?" Thấy mắt cô ươn ướt, anh nâng nhẹ cầm cô, nhấn mạnh từng chữ, "Dựa vào tôi đột nhiên thấy hứng thú với em." Bàn tay đang nắm cằm cô hơi tăng lực, dường như làm đau cô, cô bỗng cau mày.
Ánh mắt Lệ Minh Vũ sa sầm. Trong đầu anh lại hiện lên hình bóng của một người khác, hình bóng đó chồng chất lên Tô Nhiễm ở trước mặt, khiến ánh mắt anh vốn trầm tĩnh nhanh chóng chuyển thành lạnh lùng và tàn nhẫn.
"Đương nhiên, em có thể đi ngay bây giờ. Chỉ có điều em đừng hối hận." Giọng anh lạnh đến dọa người.
Trái tim Tô Nhiễm hoàn toàn nguội lạnh, cô hất bàn tay đang nắm cằm mình ra, nhìn anh gằn từng chữ: "Được, không phải là anh muốn thân thể này sao? Tôi cho anh nhưng mời anh nhớ kỹ. Tôi khinh thường anh, chán ghét anh. Cả đời! Vĩnh viễn!" Giọng nói cô run run mà bén nhọn, nói ra những lời này nước mắt cô cuối cùng cũng lăn dài. Ngón tay cô run rẩy di chuyển đến trước cổ áo mình, cởi từng cúc từng cúc...