u chui ra thế, định mọc rễ hành ở đây sao? Sao lại cho hắn ta ôm?”
Hạ Nhã Ngôn nghe giọng điệu thẩm vấn của anh mà tức không chịu được, cô theo bản năng hỏi trở lại: “Anh còn chẳng đáng làm củ hành, tại sao lại hôn tôi?”
Nhớ lại nụ hôn không kiềm chế được, Hách Nghĩa Thành lưu manh nói: "Hôn cũng hôn rồi, còn hỏi tại sao."
Mặt Hạ Nhã Ngôn thoáng chốc đỏ ửng, để che giấu lúng túng nên cô xoay người sang chỗ khác, vừa đi ra ngoài vừa tức giận nói: “Hách Nghĩa Thành, anh đừng có mà chiếm được tiện nghi rồi còn khoe mẽ….”
Sợ cô lại đi mất mấy ngày không trở lại, Hách Nghĩa Thành ngồi bật dậy kéo tay cô, dưới tình thế cấp bách thốt lên: “Đừng tới chỗ anh ta, tôi thích em.”
Để tránh làm anh ngã xuống giường , Hạ Nhã Ngôn đứng im không nhúc nhích, nhưng cô không xoay người lại, chỉ nhàn nhạt nói: "Không phải anh ghét tôi sao? Sao mấy ngày không gặp đã thay đổi chủ ý rồi?”
Hách Nghĩa Thành vội vàng phản bác: "Ai nói tôi ghét em ? Không thể nào."
Hạ Nhã Ngôn hừ lạnh một tiếng: "Người giả vờ ngủ không phải là anh sao? Không muốn quan tâm đến tôi, mặt lúc nào cũng lạnh lùng không phải là anh sao? Còn nữa, tôi có ý tốt đưa đồ ăn cho anh, là ai đổ đi? Hách Nghĩa Thành, anh nghĩ tôi không nhìn ra sao?”
Không ngờ sẽ khiến cô hiểu lầm, Hách Nghĩa Thành vội vàng giải thích: “Giả vờ ngủ là vì tôi không biết nói gì với em, sợ nói sai lại cãi nhau. Hiện giờ tôi đi lại bất tiện, em phủi tay chạy mất tôi cũng không đuổi kịp. Về phần lạnh lùng thì tôi thật sự không có ý đó, chỉ... chỉ muốn suy nghĩ cho rõ ràng cảm giác của tôi đối với em thôi. Em cũng biết, tôi không thể tùy tiện nói thích em mà không chịu trách nhiệm được. Nhưng đến khi tôi đã hiểu rõ thì lại ngại không dám nói thế nên không thể làm gì khác hơn là giả vờ bệnh. Tôi chỉ hy vọng em chút ý tới tôi nhiều hơn một chút, nhưng không nghĩ tới biến khéo thành vụng khiến em tức giận. Còn chuyện thức ăn, em đã biết? Tôi…”
Thấy anh dừng lại thật lâu, Hạ Nhã Ngôn đưa lưng về phía anh hỏi: "Anh làm sao?"
“Mấy ngày nay dạ dày tôi tạo phản, ăn cái gì nôn cái đó. Sợ em nhìn thấy tôi để thừa cơm lại cho rằng tôi gây chuyện, trong cơn tức giận không đưa cơm cho tôi nữa, cho nên, cho nên tôi mới đổ đi.” Sợ rằng Hạ Nhã Ngôn không tin lời giải thích của mình, Hách Nghĩa Thành tính trẻ con nói: “Tôi thật sự không lừa em, thật sự là do dạ dày không thoải mái, không tin em có thể hỏi Khả Khả.”
Hạ Nhã Ngôn vẫn luôn tức giận vì hôm đó anh giả vờ ngủ không thèm để ý đến cô, giờ cô tự trách vì mình đã không phát hiện ra sự khác thường của anh, nhưng ngoài miệng cũng không chịu nhân nhượng nói: “Anh là đứa trẻ ba tuổi à, không biết nói sao? Miệng anh dùng để làm cảnh à.”
Vốn cho rằng anh sẽ cãi lại, nhưng lại thấy Hách Nghĩa Thành thở dài, nhỏ giọng nói: “Tôi là một người đàn ông, không muốn ngày ngày em phải chăm sóc lo lắng cho mình.” Cho nên anh mới ra lệnh cho Mục Khả không được nói cho Hạ Nhã Ngôn, Mục Khả giận tới mức đến chỗ Tả Minh Hoàng lấy thuốc đau bao tử ném lên người anh mắng: “Đau chết đáng đời cậu!”
Thì ra là sợ bệnh lâu sẽ gây thêm phiền toái cho cô. Tại sao lại có người có chủ nghĩa đàn ông lớn đến như vậy? Chẳng lẽ anh quên cô là bác sỹ sao? Huống chi, cô ... cô cũng không ngại anh gây thêm phiền toái. Hạ Nhã Ngôn không biết nên nói gì với anh, sắc mặt cô dịu đi nhiều, không tự chủ dịu dàng hỏi: “Hiện giờ đã tốt hơn chưa?”
"Uống thuốc xong đã hết đau rồi.” Tay anh hơi dùng sức cầm lấy cổ tay Hạ Nhã Ngôn, anh nói thêm: “Cũng không biết để Khả Khả ‘đầu độc’ thêm mấy hôm liệu có tái phát không?”
Hạ Nhã Ngôn không nhịn được bật cười, quay đầu lại khẽ nói: “Sao không đầu độc anh chết sớm một chút!”
Thấy cô cười, Hách Nghĩa Thành được voi đòi tiên nói: "Đừng đến chỗ anh ta nữa được không? Tôi đã mặt dày đi làm ‘tiểu tam’ rồi, đừng để tôi mất mặt chứ?”
Đàn ông sao dắt không chịu đi mà đánh cũng không chịu lùi thế hả? Nhưng băn khoăn trong tình yêu cũng biểu hiện một phần tinh thần trách nhiệm. Nghĩ đến đây, Hạ Nhã Ngôn đã tha thứ cho sự kỳ quái của Hách Nghĩa Thành. Bên trong đôi đồng tử trong vắt lại hiện lên ý cười khó thấy, trong lòng cô lại muốn trêu chọc anh một chút. Cô liếc mắt nhìn anh một cái, lập lờ nói nước đôi: “Còn chờ xem biểu hiện của anh thôi.”
Vì vậy, Hạ Nhã Ngôn cũng không nói cho Tham Mưu Trưởng Hách rằng thật ra Phó Viện Trưởng trong truyền thuyết kia là anh họ của cô. Mà mãi sau này Hách Nghĩa Thành mới biết, lời đồn đại về Phó Viện Trưởng vừa gặp đã yêu bác sĩ Hạ thật ra là do Mục Khả dưới sự chỉ huy của Hạ Hoằng Huân “không cẩn thận” phát tán ra bên ngoài.