"Dĩ nhiên yêu, đây là chuyện không cần phải nói. Nhưng cậu có thể không biết, mẹ Khả Khả cùng mẹ Tiểu Thần … họ, " Nhìn thẳng vào mắt Hạ Hoằng Huân, Mục Nham nói từng câu từng chữ: "Họ là chị em song sinh!"
Trong khi Hạ Hoằng Huân còn đang bất ngờ, Mục Nham lẩm bẩm: "Khuôn mặt giống nhau như đúc, tính tình lại khác nhau một trời một vực, hai chị em Hách gia là hai người hoàn toàn khác nhau. Chỉ là, làm vợ chồng vài chục năm, tôi nghĩ, bây giờ ngay cả chú hai cũng không rõ có phải chú ấy yêu cả hai người hay không."
Hai người đàn ông này yên lặng rất lâu, cho đến khi Mục Khả gọi điện thoại đến nhắc nhở Hạ Hoằng Huân đến giờ ăn cơm, bọn họ dường như mới hoàn hồn.
"Tôi nghĩ tôi hiểu suy tính của bọn họ lúc đó, sợ Mục Thần ra sinh sẽ tạo thành bóng ma trong lòng Mục Khả, cho nên khi con trai được một trăm ngày họ liền đưa thằng bé đến cho ông bà nội chăm sóc. Nhưng như vậy cũng không thể gạt bỏ hết những sai lầm họ phạm phải. Bọn họ là người trưởng thành, nên hiểu rõ một lời nói dối cần mười thậm chí trăm lời nói dối để che lấp. Huống chi đó là một người, không thể lừa gạt cả đời. Bọn họ cho rằng Mục Khả vẫn là đứa bé, nhưng họ không ngờ từ lúc con bé mất mẹ thì tâm lý đã không còn là năm tuổi rồi. Năng lực chịu đựng của con bé có lẽ vượt xa so với những gì bọn họ tưởng. Nhưng con bé quả thật còn quá nhỏ, không biết cách biểu đạt."
"Đối với chuyện này có trách móc cũng không thể làm được gì nữa rồi, mọi người chỉ hi vọng Khả Khả. . . . . ."
Hạ Hoằng Huân giơ tay lên ngăn Mục Nham nói tiếp, anh nghiêm túc nói: " Tôi cho là Mục Khả hạnh phúc quan trọng hơn tha thứ bọn họ! Chẳng lẽ cậu không cảm thấy phương hướng của bọn họ sai lầm rồi sao?"
Phương hướng sai lầm rồi? Mục Nham tức cười!
Bọn họ vẫn đang cố gắng, hi vọng khi Mục Khả không kích động làm dịu quan hệ giữa cô và Mục Khải Minh cùng Hách Ức Mai. Nhưng bọn họ đã bỏ quên một vấn đề, nếu như cô vui vẻ, nếu như cô hạnh phúc, tha thứ hay không thì có quan trọng gì? Trải qua nhiều năm như vậy, chẳng lẽ thứ bọn họ muốn chỉ là sự tha thứ của cô sao? !
Yêu đã không thể vẹn cả đôi đường, tại sao còn cố tình khoét sâu vào vết thương của Mục Khả, khiến miệng vết thương một lần nữa vỡ ra? Số mạng đã không công bằng với người phụ nữ sớm tạ thế đó, tại sao còn phải làm khó đứa con gái duy nhất của bà?
"Tôi cũng muốn Mục Khả hòa thuận cùng người nhà, nhưng giải thích giờ đã muộn. Cô ấy rất thiện lương, không ai có tư cách yêu cầu cô ấy bỏ qua tình cảm với mẹ. Tình yêu của Bác Hách dành cho Mục Khả, không chỉ là năm năm, mà là toàn bộ của bà, là cả đời! Cho dù là lý do gì đi nữa thì dì cô ấy cũng đã sai lầm rồi." Một tiếng Bác Hách này, biểu đạt Hạ Hoằng Huân cực kì tôn trọng cùng tán thưởng Hách Xảo Mai!
Mục Nham không phản bác được. Mặc dù sau khi Hách Ức Mai kết hôn cùng Mục Khải minh đã thay đổi rất nhiều. Khi Mục thần lớn lên, trưởng bối cũng coi như tha thứ cho bà, chỉ là, cô vẫn nên trả giá thật lớn vì sự ích kỷ của mình. So với Hách Xảo Mai đã qua đời, bà thực sự quá hạnh phúc, không nên yêu cầu càng nhiều.
Thấy Hạ Hoằng Huân có ý phải đi, Mục Nham hỏi: "Chuyện công tác nói thế nào, có cần thương lượng cùng Khả Khả không?" Lúc thấy túi hồ sơ là anh biết bên trong là cái gì, hơn nữa cha cũng gọi điện thoại tới cho anh, hỏi có cần chào hỏi trước với Hạ Hoằng Huân hay không. Đối với chiến hữu của con trai, Mục Thịnh rất để ý.
Hạ Hoằng Huân xoa nhẹ hạ huyệt thái tương, nói: "Chỉ thêm phiền!" Đứng lên làm động tác giãn cơ, anh nói: "Dù là thăng hay là điều, đều là bộ đội, thân phận quân nhân là không thay đổi được rồi. Tôi gọi điện thoại cho ông cụ, chưa từng thấy hai điều lệnh đồng thời như thế này bao giờ, đây không phải là kiếm chuyện cho tôi làm sao sao. . . . . ."
Vừa nói vứa rút điện thoại ra, sau khi bên kia nhấc máy Hạ Hoằng Huân nói: "Mẹ, là con, Hoằng Huân. Ba có ở nhà không? Cùng ông đi đánh cờ rồi à, được, bảo ông nghe điện thoại đi, nói cháu ông có tư tưởng muốn báo cáo. Tư tưởng gì à? Cưới cháu dâu. . . . . ."