inh mà chết anh ta lại ở xa ngàn dặm, chờ anh ta thi hành xong nhiệm vụ về nhà thì chỉ có thể quỳ gối sám hối trước mộ vợ con anh ta." Dừng lại thật lâu, Mục Khải Minh hỏi: "Hạ Hoằng Huân, cậu nói cho tôi biết, khi đó có phải nói gì cũng đã muộn rồi hay không?"
Đây không phải là chuyện xưa! Mà là kinh nghiệm thực sự của một người lính. Hạ Hoằng Huân không cách nào nói không được
"Lúc mẹ Khả Khả qua đời tôi ở tỉnh S chấp hành nhiệm vụ chống lũ cứu tế, hôm nhận được điện thoại đập lớn bị vỡ. Lúc bị cuốn vào nước lũ tôi không cảm thấy đau đớn khi bị dòng chảy xiết đánh thẳng vào, tôi chỉ cảm thấy vui mừng. Tôi cười nghĩ nhất định là Xảo Mai không nỡ bỏ tôi, hi vọng tôi đi theo cô ấy. . . . . ." Mục Khải Minh không nói được nữa. Chuyện cũ chôn ở trong lòng 17 năm một lần nữa bị phơi bày, cảm giác đau đớn như khoét vào tim phổi khi mất đi người thân yêu nhất một lần nữa lại dâng lên. Ông xoay người vào vách tường, ngửa đầu.
Hách Nghĩa Thành đứng lên, cả người cứng ngắc nói thêm: "Sau khi chị cả mất, chị hai biết tin anh rể mất tích liền giấu mọi người trong nhà một hình đến đó cứu tế. Khi tất cả mọi người đều cho rằng anh rể đã mất, chị ấy lại tìm được anh rể." Nếu không phản đối nữa, Hách Nghĩa Thành cảm thấy cần nói cho Hạ Hoằng Huân biết quan hệ của hai nhà Mục - Hách.
Dù Hạ Hoằng Huân giỏi biện luận giờ cũng không biết nói gì. Anh tin đây là một đoạn chuyện cũ có lẽ cả Mục Khả cũng không biết. Đối mặt với thủ trưởng xa lạ Hách Nghĩa Thành, anh chợt không biết nên làm sao tiếp tục cuộc nói chuyện này.
Giống như giải vây cho ba người đàn ông đang yên lặng, cửa cầu thang truyền đến tiếng bước chân, cùng với giọng nói ngây thơ non nớt, "Mẹ, có thể để cô ôm con không?"
"Đồng Đồng, không phải mẹ đã nói rồi sao, cô đang bị bệnh, bây giờ không thể ôm con được."
"Vậy, vậy con có thể hôn nhẹ cô không? Lúc Đồng Đồng ốm cô hôn nhẹ là khỏe luôn đấy. . . . . ."
Mục Nham một tay ôm Đồng Đồng ở trước ngực, cười vang: "Con trai ngoan, nếu chú Hạ của con không phản đối, con hôn bao nhiêu cái cũng được. . . . . ."
Nhanh chóng khôi phục tâm tình, Mục Khải Minh xoay người, lúc nói có chút gấp gáp: "Chuyện thứ nhất đến đây chấm dứt, tôi không phản đối cậu và Khả Khả nữa. Nhưng là, tôi có một thỉnh cầu, thỉnh cầu của một người cha. Để Khả Khả có một gia đình như người bình thường, cuộc sống có vợ chồng bên nhau, xin cậu hãy lựa chọn cẩn thận con đường phía trước. Nếu không, tôi sẽ thu hồi những lời tôi đã nói." Hách Nghĩa Thành đưa túi tài liệu trong tay cho Hạ Hoằng Huân, anh nói: "Nơi này có hai phần tài liệu, một cái là thông báo nhậm chức, một cái là thông báo thuyên chuyển công tác, đều là của anh."
Thấy Mục Nham đi tới, Hách Nghĩa Thành giải thích nói: "Vốn tôi muốn vứt luôn cái thông báo thuyên chuyển công tác này đi, chẳng qua tôi không ngờ, điều lệnh này ngay cả Quân trưởng cũng không sắp xếp được, nói trước mặt là ra lệnh, có ý kiến muốn anh tự mình đi lấy văn bản báo cáo. Tôi nghĩ, anh hiểu rõ là chuyện gì xảy ra."
Đương nhiên biết rõ. Ánh mắt Hạ Hoằng Huân nhu hòa, lúc gia đình Mục Nham đi tới liền nhận lấy túi tài liệu.
ch -family:Arial\'>ịu không nổi.” Vừa nói xong, đôi môi đã ghé xuống, hôn lên đôi môi đang hé mở của cô thật sâu.
Ngón tay thon dài gài trên mái tóc cô, Hạ Hoằng Huân nhẹ nhàng nâng đầu cô, hôn dịu dàng say đắm. Một lát, khi anh rời khỏi môi cô khẽ hôn lên trán, Mục Khả bất ngờ nhướn người hôn lên cái cổ của anh, sau đó là lên xương quai xanh…
Năng lực “tự động kiềm chế” của anh sớm bị tan ra, lý trí của Hạ Hoằng Huân suýt chút nữa bị hành động can đảm của Mục Khả dập nát. Anh từ từ nhắm hai mắt hơi ngẩng đầu lên, cảm thấy đôi môi mềm mại của cô đang nhẹ nhàng lướt trên vùng da ở cổ, nhiệt độ không ngừng tăng lên như phát sốt, hơi đột nhiên thời trở nên dồn dập, giọng nói anh khàn khàn “cầu xin” cô: “Đừng như vậy, anh… thật sự chịu không nổi!”