ng cho chị, có nghe thấy không, dám cãi lệnh, để cho anh rể em trừng trị em. . . . . ."
Lời vừa ra khỏi miệng, Mục Khả phát giác không đúng, cô quẫn đến đỏ cả mặt, vì che giấu lúng túng nhanh chóng ném gối đầu về phía Mục Thần, uy hiếp: "Chị đếm đến ba, nhanh đưa điện thoại di động ra đây, một hai ba. . . . . ."
Mục thần cười hắc hắc, anh nhảy đến bên người Mục khả, ngồi trên nệm bệt nói: "Cho chị cho chị, anh rể nói lát nữa sẽ gọi lại, chị rụt rè một chút, đừng có chủ động gọi đến."
Mục Khả hung hăng nhéo một cái trên cánh tay cậu, khiến cho Mục Thần giơ chân: "Bà chị, chị đang trả đũa đấy à."
Mục Khả không để ý đến cậu, bấm điện thoại di động, quả nhiên có một tin nhắn chưa đọc, là Hạ Hoằng Huân gởi tới trước khi gọi điện thoại, anh nói: "Nhã Ngôn bảo hôm nay gặp em. Sao lại trùng hợp gặp phải cô ta như vậy? Không tức giận chứ? Đừng giận chó đánh mèo ." Hiểu anh nói "Cô ta" là chỉ Thích Tử Di, Mục Khả hé miệng cười.
"Chị, chị có bạn trai sao không báo cáo? Khó trách mấy ngày nay ba mẹ luôn nói nhỏ, trước em nghe được loáng thoáng, còn đoán có phải là bọn họ muốn ép chị xem mắt hay không đấy."
Mục Khả dời lực chú ý qua, cô hỏi: "Bọn họ nói gì rồi hả ?"
"Nói cái gì mà cái này không thích hợp, cái đó thích hợp, em cũng không nghe rõ."
"Cái đó thích hợp à?"
"Đã bảo không nghe rõ."
"Em là họ hàng gần với heo à, nghe cũng không biết?"
"Chị mới là họ hàng gần với heo ý, không đúng, em và chị là họ hàng gần."
Mục gia là gia đình rất đặc biệt. Hai chị em cùng cha khác mẹ Mục Khả và Mục thần đều biết chuyện của cha mẹ, nhưng từ năm Mục Thần ba tuổi quan hệ của bọn họ có cải thiện, sau hai chị em bắt đầu như hình với bóng, không có chút ngăn cách nào. Lúc bọn họ đi chung với nhau, căn bản đều là lấy phương thức cười nói huyên náo để biểu đạt sự quan tâm cùng đùm bọc nhau, hơn nữa không ai chủ động nói đến chuyện của người lớn.
Đang lúc hai người huyên náo không thể tách ra, Hạ Hoằng Huân gọi lại, Mục Khả đuổi Mục thần ra ngoài, mới tiếp điện thoại. Cô vừa mới Alo một tiếng, Hạ Hoằng Huân đổ ập xuống nói: "Sao nửa ngày mới nghe? Ba em cùng Hách Nghĩa Thành làm công tác tư tưởng tập thể cho em à? Có cần tôi mời Chính ủy tới không?"
Nếu đổi lại là bình thường Mục Khả nhất định hét trở về, nhưng vào giờ phút này cô chợt cảm nhận được tâm tình lo lắng của Hạ Hoằng Huân. Cô oán trách nói: "Vậy mời Chính ủy của các anh tới đi, em đang lo không nói lại bọn họ."
Đã đoán được Hách Nghĩa Thành nhất định sẽ liên hiệp với ba Mục Khả ngăn cản chuyện của bọn họ. Hạ Hoằng Huân nghiêm túc hỏi: "Bọn họ nói gì với em rồi hả ?"
"Không hài lòng anh chứ sao. Nói có anh hay không có anh cũng thế." Mục Khả chu miệng, có chút uất ức gọi một tiếng: "Hạ Hoằng Huân!"
Đây là lần đầu Mục Khả làm nũng gọi tên anh như vậy, Hạ Hoằng Huân mềm giọng, anh hỏi: "Sao vậy?"
"Đừng làm cho tôi lo lắng!" Hạ Hoằng Huân lấy thuốc lá từ trong ngăn kéo ra, suy nghĩ một chút lại bỏ vào: "Rốt cuộc bọn họ đã nói gì? Không thích em với tôi ở bên nhau?"
Mục Khả ừ một tiếng, ngay sau đó nghe thấy đầu kia điện thoại vang lên tiếng tích, cô gấp gáp hỏi: "Anh làm gì đấy?"
Giọng Hạ Hoằng Huân rất bình tĩnh: "Không làm gì. Không cẩn thận đụng vào làm cái ly rơi xuống đất." Suy nghĩ một chút, anh nói: "Thật ra thì thái độ của bọn họ như thế nào không quan trọng, quan trọng là em."
Mục Khả đá bóng lại cho anh, cô nói: "Em thì không sao, phải xem anh thế nào."
Xem anh có tốt với em không. Đây là điều duy nhất Mục Khả quan tâm.
Hạ Hoằng Huân cười: "Đã hiểu!" Nghĩ sắp đến lễ quốc khánh, anh nói: "11 sắp tới nghỉ dài hạn rồi, tới chỗ tôi ở mấy ngày đi, rất nhớ em."
"Vậy anh tới đón em, em sợ không tìm được."
"Tiểu quỷ nhát gan, thành phố A lớn như vậy, còn có thể lạc sao?"
"Người ta chưa đi bao giờ, vắng vẻ như vậy, anh không lo lắng à?"
"Đặt em ở hậu phương tôi mới lo lắng!"
http://thichtruyen.vn/
Có lẽ là về nhà làm tâm tình Mục Khả không tốt, cũng có lẽ là có chút lệ thuộc vào Hạ Hoằng Huân, đêm nay bất lực mà mâu thuẫn nên cô cực kỳ dính anh. Hạ Hoằng Huân nói muốn cúp điện thoại mấy lần cô đều không chịu, cuối cùng còn ức khuất muốn khóc, làm cho đại doanh trưởng Hạ vừa vui vẻ vừa lo lắng, dụ dỗ cô nói: "Sao lại thích khóc như vậy, khóc mắt sẽ sưng lên. Nàng dâu xấu như vậy ngoài tôi ra chắc chẳng có ai cần rồi. Ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung. Nhớ, mọi việc đều có tôi. Còn có, đưa cho em ba câu. 1, không cần lo lắng vì mấy chuyện nhỏ nhặt. 2, tất cả mọi chuyện đều là chuyện nhỏ. 3, Nếu chẳng may gặp phải chuyện lớn, đừng hoảng hốt, xin làm theo câu thứ 2."
Ba định luật mọi chuyện vô lo làm Mục Khả nín khóc mỉm cười. Cô cảm thấy đồng chí Trung tá thực hiện cuộc cách mạng ‘chủ nghĩa tinh thần lạc quan’ là tốt, nhưng dễ để cho cô có nếp nhăn.