Chúng ta có thể chịu thua tình yêu, nhưng lại không thể chịu thua chính bản thân mình! Chúng ta có thể chịu thua tuổi thanh xuân, nhưng lại không thể chịu thua ngay mai! Chúng ta có thể chịu thua hiện tại, nhưng không thể chịu thua tương lai! Chúng ta có thể thua một lúc, nhưng lại không thể chịu thua cả một đời!
Khi tình yêu bắt đầu, chính là lúc liều thuốc mê phát huy tác dụng. Khi đã mất tình yêu, cũng chính là lúc liều thuốc mê mất đi tác dụng, và lúc đó cảm giác còn lại chỉ là sự đau đớn tột cùng. Trên thực tế, ba năm trước đây, Hứa An Ly đã từng mất đi Đường Lý Dục.
Cô mất anh, không phải hôm nay mới bất đầu, mà là hôm nay mới biết. Nỗi đau cũng bắt đầu từ ngày hôm nay! Vì thế, cô đã say.
Trăn trở trên đất rất lâu, Hứa An Ly ngả vào lòng Tần Ca rồi ngủ thiếp đi. Rượu uống nhiều và cô cũng đã quá mệt, thực sự muốn ngủ đi như thế này, mãi mãi cũng không cần tỉnh dậy thì tốt biết mấy. Như vậy, cô sẽ không thể biết được cái gì là hư vô và đau khổ.
Xung quanh là mùi rượu không thể xua tan, rất âm u. Tần Ca đành tự nhận mình đen đủi, gắng sắc cõng Hứa An Ly về phía vườn trường, khoảng cách phải đến một nghìn mét.
Ở kí túc xá, cánh cửa nhỏ đã đóng, bên trên vẫn treo tấm biển cảnh cáo bao năm nay chẳng ai thèm để mắt tới: Mười một giờ khóa cửa.
Phải làm sao đây? Con trai cũng có lúc vò đầu bứt tai. Nếu có mỗi mình thì cũng có thể nhảy tường, vượt rào mà vào, vấn đề là còn có một kẻ say ở bên, cô ta lại không thể nhảy qua được. Cõng cô ta thì không thể nào nhảy được. Ngó xung quanh lần nữa, không một bóng người, kí túc xá cũng đã tắt đèn, chỉ có ánh đèn đường trong vườn trường do yếu điện mà mập mờ như đôi mắt kèm nhèm của một bà già.
Đường Lý Dục, anh thật thâm thúy! Vì muốn ở cùng với Thẩm Anh Xuân mà đem “vấn đề hóc búa” này trút sang cho Tần Ca. Dù là vì bạn mà hy sinh thì cũng không thể tự mình chuốc vạ vào thân như vậy được, thoát cũng không nổi.
Việc xui xẻo còn ở đoạn sau. Ngoài ba chữ Hứa An Ly ra, Tần Ca chẳng biết thêm gì về cô, đừng nói đến ký túc xá ở đâu. Điện thoại gọi cho Từ Di, Từ Di đã ngủ rồi, tiếng đáp còn trong giấc mơ của cô cũng làm Tần Ca thất vọng, ngoài tên ra cô ta cũng chẳng biết gì. Thế Thẩm Anh Xuân đâu? Gọi đến mấy lần, chả có ai nghe máy. Ai cũng đều cho rằng Đường Lý Dục nên biết, đáng hận là chiếc điện thoại chỉ vẳng lại âm thanh rõ ràng nhưng không chút cảm tình: “Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện giờ đã tắt máy!” Đúng là dựa vào núi thì núi đổ, dựa vào sông thì sông chảy.
Hoàn toàn không thể ngủ ở đầu đường xó chợ như vậy được. Người khác nhìn thấy tưởng Tần Ca có ý đồ không tốt với cô gái. Trước khi người say chưa tỉnh lại, mọi sự giải thích của anh đều chỉ có thể bị người ta coi là thừa nhận tội lỗi. Càng nghĩ càng sợ hãi, nhất định phải nhanh chóng giải quyết vấn đề này. Cuối cùng, trong di động, anh tìm thấy người anh em lâu nay không liên lạc. Nếu Tần Ca không nhớ nhầm thì cậu ta đã thuê một căn nhà ở phía đông của trường để chuẩn bị cho thi cử.
Đến đường Tự Cố Hoa Sơn rồi.
Hứa An Ly nép vào trong lòng Tần Ca, ngủ rất ngon lành, cảm giác như đang nằm trên chiếc giường êm dịu của cô, đạp chân, đẩy cánh tay, lại còn mỉm cười ngọt ngào trong chốc lát. Cho nên khi Tần Ca đặt cô lên giường của Mạch Tuấn Long, tay của cô vẫn cứ ôm chầm lấy cổ anh, rất chắc, không muốn buông ra.
Căn phòng vì sự có mặt của cô đã bao phủ cả một mùi rượu, chỉ còn cách phải mở toang tất cả cửa sổ. Đợi khi mọi thứ đã yên ổn rồi thì đồng hồ đã điểm mười hai giờ. Mạch Tuấn Long vốn đã ngủ rồi nhưng trước một sự việc lộn xộn thế này, anh chẳng còn muốn ngủ nữa. Cái giường mà anh vừa ngủ ngon lành đã dành cho người khác. Vì việc nhỏ của anh em, cũng đành phải hy sinh
Mạch Tuấn Long khoác chiếc khăn đi ra ngoài phòng khách, buông một câu: “Tớ ra bên ngoài ngủ đây.”
“Này!” Tần Ca vội gọi lại.
Mạch Tuấn Long mang đôi mắt buồn ngủ nhập nhèm quay đầu lại, cười một cách nhân từ: “Được rồi! Đừng ngại, ngủ với vợ của anh đi.”
“Không được, cậu ngủ đâu, tôi sẽ theo ngủ đấy!”
“Thế vợ em cũng thành vợ anh à?”
Tần Ca lặng đi một lát. Nhìn qua cánh cửa hé mở, anh phát hiện có một cô gái cũng với đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ đang ngồi trên chiếc sô pha ở phòng khách. Trước khi đóng cửa lại. Mạch Tuấn Long cũng không quên thò đầu vào, chêm một câu: “Không có việc gì thì đừng làm phiền nhé!” Và cười một cách bí hiểm: “Vợ anh xinh hơn vợ em đấy.”
Đây cũng là chút chuyện giữa những người đàn ông trẻ tuổi, luôn có tinh thần chia sẻ, sống chết cùng nhau. Tần Ca muốn giải thích, Mạch Tuấn Long không có nhiều thời gian, càng không đủ kiên nhẫn để nghe anh giải thích. Đều là đàn ông cả. Không! Đều là trai trẻ, phải biết gì đó về thân thể người con gái! Ai không hiểu ai đây!
Oan uổng! Dường như mọi bất công sai trái trên thế giớ này đều sinh ra như thế. Thiếu sự giao lưu liên kết, lại tự cho là rất thông minh, không cần nghe người khác nói dù chỉ là vài điều, mọi thứ anh đều biết rõ hết. Thực ra không phải như thế, cái gì đi với chỗ nào? Mạch Tuấn Long, cậu trả lời tôi sự trong sáng…
Vốn định dùng chân đá mở cửa cửa. Thế nhưng cứ nghĩ đến việc Mạch tuấn Long đã giúp anh quá nhiều, hơn nữa người ta đang ở cùng vợ, Tần Ca dù rất muốn hét lên, nhưng rồi lại cố nuốt vào trong!
Đóng cửa lại, nơi ấy lập tức trở thành thế giới của hai người.
Tần Ca buồn ngủ tới mức mí mắt cứ đòi biểu tình. Không có nơi để nằm, anh đành phải ngủ trên nền nhà. Không có gối, lại là nền xi măng nên nằm xuống chưa đầy mười phút, Tần Ca đã cảm thấy người bị lạnh. Chỉ có thể tới chỗ giường cô ấy để ngủ.
Tần Ca gắng sức kéo gọn tay chân đang dang ngang của Hứa An Ly. Vừa để cô nằm gọn sang một bên xong, miệng cô lại làu bàu những lời nói mê không rõ ràng, trở mình lăn bên nọ bên kia, nằm ngang ra. Chẳng thèm để ý nữa, Tần Ca nhắm mắt lại, nín thở, nằm xuống một cách đau khổ. Lúc này anh mới phát hiện, chỗ mình nằm quá nhỏ, chỉ có thể cuộn người lại nằm. Lại nhìn sang Hứa An Ly, cô ta đang cảm thấy thoải mái thế nào thì nằm thế ấy, một người chiếm tới phần lớn chỗ nằm, đùi, chân, cánh tay cứ dang ra tự do, muốn đặt ở đâu thì đặt, không màng đến là bụng hay là ngực của Tần Ca.
A! Có cái gì dinh dính? Trong mông lung, hình như có con côn trùng đang bò trên mặt anh, Tần Ca cảm thấy toàn thân tê tái. Lúc nhỏ anh đã sợ côn trùng, thế nhưng nhờ ở quê lúc đó có nhiều cây, trước nhà sau nhà đều có. Đến mùa hè, côn trùng trên cây sẽ bò đi khắp nơi. Nhiều lúc nằm ngủ trưa, côn trùng bò lên cả mặt cả người khiến anh thường xuyên bị tỉnh giấc.
Trời ạ! Cứ nghĩ đến côn trùng, Tần Ca cảm giác như sắp tàn phế rồi!
Cuối cùng, trong lúc bi ai vô số đau khổ, anh chợt mở mắt ra. Lần này không phải bị dọa đến mức tàn phế nữa mà là bị dọa đến đơ người. Con “côn trùng” từ mép của Hứa An Ly “bò ra”, một “con côn trùng nước dãi” có màu trắng trong suốt đã chảy trên mặt anh, rồi chảy xuống môi.
Tần Ca không sống trong thời nam nữ thụ thụ bất thân. Nhìn thấy khuôn mặt đang chảy nước miếng của Hứa An Ly dính trên mặt mình, nếu như không phải bên kia bức tường đang có người thì Tần Ca sẽ thực sự kêu lên. Lúc này, anh đành như một con chuột bị nhốt trong chiếc hộp kín. Chẳng biết làm gì cho được, anh đành nhẫn nhịn chịu đựng hít thở thứ mùi rượu nức trời của Hứa An Ly và cả sự xâm phạm quấy nhiễu của cô. Tứ chi của cô đặt trên người anh, khua loạn xạ.
Bốp! Còn chưa đợi Tần Ca hoàn hồn thì mặt anh đã bị ăn một cái tát của cô. Không biết từ lúc nào, con người này xoay mình, vung cánh tay và lòng bàn tay lên với tư thế cực nhanh đánh vào mặt anh. Ngủ cái gì, có mà là tra tấn người ta thì có.
Một đêm không ngủ.
Hứa An Ly cả một đêm không về, điều này làm cho trưởng phong Chu Lệ Diệp lo lắng. Toàn thể chị em phòng 302 đều lo cho cô. Liên tưởng đến những biểu hiện và phản ứng bất thường của cô mấy ngày nay, họ đinh ninh rằng cô đã gặp phải khó khăn trở ngại hay tai nạn gì đó, có khả năng nghĩ quẩn, cho nên cứ gặp người là hỏi xem có ai nhìn thấy người tự sát không?
Nhưng những cái mà họ nhận được nhiều nhất không phải bị người ta trừng mắt lên thì cũng là ba chữ “thần kinh à”, không phải ngày cá tháng tư, lại giở trò đùa gì đây? Tuy nhiên cũng có những người tốt bụng, kiên nhẫn lắng nghe.
“Nếu không nhìn thấy có ai tự sát, thế có nhìn thấy Hứa An Ly không?”
Ai cũng lắc đầu một cách băn khoăn.
“Hứa An Ly là ai?”
“Chính là cô nữ sinh xinh xắn với thân hình cao gầy, dáng đẹp, làn da trắng trẻo và đôi mắt to.”
“Năm thứ mấy?”
“Sinh viên mới, năm thứ nhất.”
“Không quen.”
Trời ạ! Người ta đang vội chết đi được, cái giá của tình yêu có cao đến đâu cũng không quý bằng sinh mệnh.
Tới mười giờ tối, cuối cùng từ chỗ của cô nữ sinh tên Dương Dương, họ cũng có được một tin tức đáng tin cậy: Đi hẹn hò với bạn trai rồi.
Phòng 302 mọi người ầm ĩ như ong vỡ tổ. Thật là thần tốc hẹn cả buổi tối cũng không xong, có khi hẹn tới khi lên giường. “Thanh niên bây giờ á…” Vừa qua sinh nhật tuổi 17, Tiểu Bạch giống như một người già dặn than thở với vô số những muộn phiền. Mọi người cười nghiêng ngả, Vi Vi ” chỉ trích” Tiểu Bạch:
“Cậu mấy tuổi rồi hả? Giọng điệu như một bà già ý!”
“Coi như tôi năm tuổi thì tôi cũng không hẹn hò với bạn trai tới khi trời sáng mà vẫn không biết đường về nhà!”
Chết cười với cô nàng này mất: “Được đấy, Tiểu Bạch! Đây có phải là lời thú tội của cậu, năm tuổi đã đi chơi riêng với đàn ông không? Cậu đúng là kẻ mặt dày dạn tình trường đấy! Tương lai bọn tớ muốn câu được anh nào chắc phải học tập kinh nghiệm của cậu thì mới có thể thành công được.”
“Chu Lệ Diệp! Cậu lo lắng không sợ nát phổi à, người ta còn đang thân mật với bạn trai, còn cậu thì sao, cả đêm không ngủ, lo người ta bị lừa bán, thật lãng phí tình cảm!” Vi Vi trách móc.
“Mất trinh tiết là chuyện nhỏ, mất mạng mới là chuyện lớn chẳng phải tớ đang quan tâm đến những người mẹ tương lai của tổ quốc sao.”
Tiểu Bạch ngồi bên cạnh sặc sụa: “Người ta là người có chồng rồi, đúng là hoàng thượng không lo thái giám lo.” Nói xong cô tắt đèn: “Ngủ thôi! Mệt chết đi được!”
Hứa An Ly tỉnh lại thì đã là buổi trưa của ngày hôm sau rồi.
Ánh mặt trời chói chang chiếu qua lớp rèm cửa sổ, đầu đau như chực vỡ, miệng khát khô. Từ từ mở mắt, ngồi dậy, đưa tay kéo mở rèm cửa sổ, ánh mặt trời càng chói lóa hơn, phải một lúc sau cô mới quen với những tia nắng này. Được một lúc, cô lại nghiêng ngả rồi nằm xuống. Toàn thân đau nhức, người mềm nhũn ra, chả muốn động đậy. Nhắm mắt lại, đợi bọn Chu Lệ Diệp về sẽ rót cho cô một cốc nước.
”Cô tỉnh rồi à?” Có tiếng nói vọng vào.
Hứa An Ly cố gắng mở mắt ra, vẫn còn mông lung lắm.
“Chu Lệ Diệp, tớ khát lắm.”
Cảm giác như nước đang được đem tới, kế bên cạnh miệng Hứa An Ly nheo mắt, ánh mặt trời thật chói chang. Uống một ngụm nước cô nói: “Chu Lệ Diệp, tớ đói.”
Bánh mì được mang tới, còn có cả 1 khúc giăm bông.
Ăn từng miếng, từng miếng rất to, thơm ơi là thơm. Sau một hồi chiến đấu, một bình nước khoáng, một cái bánh mì một khúc giăm bông bị cô chén sạch. Lại ng