người xuống giường, mệt thật! Hứa An Ly cảm giác như có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào cô, cô mở mắt 1 lần nữa. Này? Chu Lệ Diệp, cậu cắt tóc ngắn biến thành con trai từ lúc nào thế? Thật cool. Lại còn nhuộm thành màu vàng lúa mạch nữa chứ. Không gặp có một ngày, cậu thật đáng ngưỡng mộ. Hai tay đặt lên ngực, Hứa An Ly vẫn nheo mắt nhìn “Chu Lệ Diệp”.
“Chu Lệ…”
Không đợi nói nốt từ còn lại, “Chu Lệ Diệp” cắt ngang câu nói của Hứa An Ly: “Tôi là Mạch Tuấn Long, bạn của chồng cô”.
Hứa An Ly đột nhiên tình táo lạ thường, từ trên giường bật thẳng người lên. Đứng trước mặt cô là một người đàn ông lạ, tự dưng là bạn trai của chồng cô.
Chồng tôi? Ai là chồng tôi?
Thế nhưng nhìn khuôn mặt của đốì phương rất chi nghiêm túc, rõ ràng anh ta không giống như đang trêu đùa cô, cho nên Hứa An Ly cũng không hiểu ra làm sao. Theo bản năng, Hứa An Ly lùi lại sau và co người lại. Lúc này, cô mới nhìn xung quanh căn phòng. Đó là một căn phòng với bộ đồ gia dụng thông thường, cái cô đang nằm trên là một chiếc giường nệm lò xo rộng rãi.
Tại sao tôi lại ở đây? Đây là đâu? Anh ta là ai? Trời ạ! Tôi bị cướp hay bị bắt cóc? “Anh… Anh… Anh rốt cục định làm gì hả?” Giả vờ mạnh bạo, lời nói ngắn gọn.
Mạch Tuấn Long cười “Đại ca tôi coi như cũng có mắt nhìn người. Thật đáng khâm phục.”
“Đồ lưu manh” Hứa An Ly quát lớn, cô nhảy từ trên giường xuống, giật cửa mà chạy. Cô muốn chạy thoát khỏi cạm bẫy này! Vì không thuộc địa hình, sau một hồi chạy lung tung trong phòng, đập người vào cửa, cô như quỷ khóc sói gào “a” lên một tiếng. Mặt mũi tối sầm, cô như những quả bóng thủy tinh trong chiếc súng cao su lần lượt được bắn ra, rồi lại bị nảy trở lại, va vào cánh cửa. Chiếc cửa bị đập vang lên một tiếng, rồi đóng lại. Kế đó là một tiếng uỵch, hình như có cái gì đó rơi xuống nền nhà trong bóng tối. Ánh sáng yếu ớt, chẳng thể nhìn thấy được. Rất lâu sau, Hứa An Ly mới chậm rãi mở mắt, toàn thân là thứ gì đó nóng ẩm và dấp dính, nếu không ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, chắc cô sẽ tưởng đổ là axit sufuric. Hứa An Ly dần thích nghi với ánh sáng yếu ớt, nhìn thấy cái thứ bị rơi trên đất. Ái? Thứ đó biết động đậy, nó đang từ từ nhúc nhích.
Á? Là người! Lại còn là khuôn mặt rất quen nữa. Đang nhăn nhó đau đớn, cô nghĩ đúng là trời không phụ lòng người, gặp lại bạn cũ ở nơi xa lạ. Người bạn cũ này không phải ai khác mà chính là Tần học trưởng, Tần Ca. Lặng đi mất mấy giây, Hứa An Ly cuối cùng “a” lên một tiếng: “Lưu manh! Tần học trưởng mau cứu em với.”
Tần Ca giãy giụa ngồi dậy, đưa tay ra định đỡ Hứa An đang ngồi trên đất và vẫn còn đang chưa hết hoang mang.
”Lưu manh! Ở đâu?”
Cánh của lại bật mở, Mạch Tuấn Long xuất hiện trước mặt hai người.
“Chính là anh ta!”
“Đại ca, tôi bị oan, tôi thề có Mao Chủ tịch, tôi hoàn toàn không có ý nghĩ hay ý đồ gì với người con gái của anh – chị dâu của tôi” Mạch Tuấn Long giơ hai tay lên đầu hàng, cái điệu bộ như sẵn sàng chịu đòn. Tần Ca trong lúc còn kinh ngạc phá lên cười. Tới lượt Hứa An Ly kêu oan: “Sao tôi lại là chị dâu của anh?”
Mạch Tuấn Long cười một cách bí hiếm: “Cô đương nhiên là chị dâu tôi rồi, cô tưởng đại ca tôi là kẻ tùy tiện đưa con gái về nhà qua đêm à?”
“Á!” Hứa An Ly kêu lên. Sau đó như một đứa trẻ không nương tựa, cô ngồi xổm xuống đất và bật khóc. Chỉ nhớ được là tối qua đã uống rất nhiều ruợu, nhưng sau đó… Sau đó … Tại sao lại… Đánh mất mình rồi. Lưu manh, đều là Iưu manh cả, một bọn lưu manh! Toàn là những kẻ học tại trường đại học B! Thất tình lại đánh mất mình, Hứa An Ly khóc tức tưởi! Cô không muốn sống nữa! Sống không nổi nữa!
Bữa tối, quay trở về ký túc, Hứa An Ly cảm thấy tất cả ánh nhìn cô đều kỳ lạ, có thể không Iạ sao? Tối hôm qua, đi hẹn hò với bạn trai, tới tận tối hôm sau mới thấy xuất đầu lộ diện, hai mắt thì sưng lên như hai hạt đậu. Mọi người đều muốn nói chuyện với cô, hỏi xem cô sao rồi?
Nhìn cô với biểu hiện cách xa nghìn dặm, chẳng ai dám mở miệng. Hứa An Ly vào phòng, cắm đầu lao vào giường. Lúc này, ngủ là chuyện quan trọng hơn hết. Thế nhưng điều khiến mọi người bất ngờ không phải chỉ có mỗi chuyện này.
Mấy ngày sau đó, Hứa An Ly rời khỏi giường ngủ của mình, đi thẳng đến văn phòng của chủ nhiệm lớp và nói một cách nghiêm lúc: “Em muốn thôi học.”
Thầy Chu – chủ nhiệm lớp Hứa An Ly là một thầy giáo trẻ nhưng rất có kinh nghiệm. Thầy rất có ấn tượng với cô, điểm số chín mươi tám của cô cao hơn những người khác trong loạt trọng điểm quốc gia. Về gia đình, mẹ cô là một giáo viên, tuy là gia đình đơn thân nhưng tài chính có lẽ cũng không phải là vấn đề. Hơn nữa học phí của cô ngày đầu tiên đã nộp hết, cách ăn mặc của cô cũng không giống con nhà nghèo khó. Cho nên quyết định của Hứa An Ly đã khiến thầy rất bất ngờ.
“Em nói em muốn thôi học, thầy nghe không rõ sao ạ?” Hứa An Ly tức giận khi một hồi lâu không thấy thầy Chu phản ứng gì.
“Được, nhưng em phải cho tôi biết lý do tại sao?”
Sau vài phút do dự, Hứa An Ly nói: “Vâng! Em cho thầy biết. em ghét trường này, ghét tất cả những người học ở đây, đó chính là lý do. Nếu thầy cảm thấy những lý do này chưa đủ, em còn có thể thêm một dòng, đại học B chỉ lá một trường đại học vô tích sự!”
Thầy Chu lần đầu tiên gặp tình huống như thế này. Thầy không có cách nào liên hệ nổi những lời nói này với cô gái có khuôn mặt dịu dàng và nụ cười hồn nhiên như Hứa An Ly. “Điều này không đủ lý do để em thôi học”
“Em muốn sang học tại trường đại học BW! Thế đã đủ chưa ạ.”
“Vấn đề là hồ sơ vã lý lịch học tập đã có hiệu lực, không thể chuyển đổi.”
“Được! Thầy không đồng ý, em sẽ tự thôi học.”
Thầy Chu nhìn Hứa An Ly rời văn phòng của thầy nhanh như gió. Thầỵ muốn giữ cô lại, đưa cho cô uống một cốc trà, muốn cô bình tĩnh lại, nhưng sự việc không biến chuyển theo ý thầy. Cho dù thầy là chủ nhiệm của cô cũng không thể làm gì được! Bởi cô không muốn thương lượng.
Thầy Chu rơi vào trạng thái trầm lặng…..
Thẩm Xuân Anh đang bí mật thương lượng với Từ Di, làm sao có thể tiếp tục duy trì chiến thắng, bảo vệ tình yêu không bị sự xâm phạm bởi kẻ thứ ba. Nếu tình yêu có thể báo vệ được thì việc cố làm là không sai. Vấn đề là, tình yêu không phải cây mạ, cây cỏ non, bạn bảo vệ tốt cho nó, nó sẽ phát triển nhanh. Tình yêu không cần phải bảo vệ, mà cần sự bồi dưỡng và làm trong trẻo tâm hồn. Nhưng trong tình yêu, những cô gái trẻ đa số là những ngườì đang mê muội. Đợi khi họ hiểu rõ đạo lý này, thì là lúc đã đánh mất tình yêu. Di động liên tục reo chuông, Hứa An Ly nhìn vào cái tên trên màn hình mà cô đã mong đợi từ lâu, cô đã từng mong đợi, mong đợi tới mông lung, mong đợi đến độ hy vọng rồi thất vọng.
Giờ anh gọi điện đến, nhớ ra cô thì đã không có ý nghĩa gì nữa rồi. Vết thương anh dành cho cô đã là quá đủ! So với cô, anh quá bé nhỏ, quá tầm thường. Hứa An Ly lập tức tắt đi, nhưng tiếng chuông điện thoại một lần nữa lại réo lên. Hứa An Ly đưa điện thoại cho chu Lệ Diệp ở bên cạnh đang chẳng hiểu ra sao. Chu Lệ Diệp không muốn là kẻ phá đám nhưng cũng rất sẵn lòng làm lá chắn một lần, cô mạnh dạn nghe diện thoại: ‘Tôi họ Chu, không phải họ Hứa!’
“Anh gọi nhầm rồi! Anh họ Đường thì có liên quan gì đến tôi!” tắt máy, đưa điện thoại lại cho Hứa An Ly, chỉ nhìn thấy một dòng ánh sáng màu vàng lóe lên trong mắt. Ngón tay Hứa Ly nhanh nhảu lấy sim ra, dùng sức vứt nó ra ngoài cửa sổ, vứt vào trong bóng tối và màn đêm vô định. Đầu óc mông lung,
Ăn cơm tối xong, Hứa An Ly sắp xếp đồ đạc trong ký túc xá. Quay đầu lại, cô thấy thầy Chu đang đứng ngoài cửa nhìn mình. Cô đôi chút ngạc nhiên, mấy đứa trong ký túc xá xúm lại trêu thầy.
Chu Lê Diệp là đứa đầu tiên phá vỡ sự cấm kỵ thầy trò, trêu đùa như một đứa trẻ: “Ma lực của gái đẹp đúng là có khác. Thầy Chu có phải thầy muốn hẹn em đi dạo nhưng không dám nói ra phải không?”
Thầy Chu vẫn nở một nụ cười đáng tin và ấm áp trên môi.
“Thế cậu chuẩn bị thất tình một trăm lần nữa đi”. Nói xong mới biết mình đã gây rắc rồi, nói điều không nên nói, Tiểu Bạch lè Iưỡi quay đi.
“Nếu thất tình một trăm lần mà có thể đi dạo hằng ngày với thầy Chu, thì em sẽ bằng lòng thất tình cả đời.” Vi Vi ngồi góc giường mơ màng với cảm xúc của người nói sau.
Hứa An Ly lúng lúng nhìn thầy Chu, vẫn là Chu Lê Diệp phản ứng nhanh nhẹn: “An Ly, cậu xem, thầy Chu của chúng ta đúng là bạch mã hoàng tử trong mắt các cô gái đẹp, nhưng thầy không thích chúng tớ, biết là vì sao không?” Cô tự hỏi tự đáp “Vì cậu xinh hơn chúng tớ.”
Hứa An Ly không kìm được và cuời. Thầy Chu đích thực là một thanh niên đẹp trai, được rất nhiều nữ sinh trong lớp muốn theo đuổi. Hứa An Ly dù sao cũng không nghĩ là là thầy Chu đích thân tới ký túc tìm cô.
Cô dừng lại việc đóng gói những đồ dùng hàng ngày, cùng thầy Chu đi vào khuôn viên trường.
Không biết từ khi nào, đã là mùa thu rồi. Thầy Chu nhìn một cái cây, thầy rất thích những biểu hiện của cây cối vào mùa thu, rất phong phú, giống như một con người chỉ lúc đến tuổi trung niên mới cảm thấy được hương vị của những thăng trầm năm tháng. Đó là một cây ngân hạnh, thầy thích sự thuần khiết của ngân hạnh, và chủ đề của hai ngưòi cũng bắt đầu từ cây.
Bên cạnh cây ngân hạnh là cây ngô đồng. Ngô đồng vào mùa thu rất đẹp, có đôi chút giống như sự yếu đuối mong manh của thiếu nữ trần gian.
Hứa An Ly cũng thích cây, có điều cô lại thích loại cây có khả năng chịu rét chỉ có ở quê cô – cây bạch dương.
Đã từng xem bộ phim Rừng bạch dương chưa? Đó chính là loại cây đó, tán từng tán, thân cây thẳng, chẳng cần ai phải dày công chăm sóc cũng sẽ có hình dáng mà ai cũng thích. Quan trọng nhất là sức sống của loại cây này rất ngoan cường, sương gió của mùa đông, mưa bão của mùa hè, cuồng phong của mùa thu đều không thế đánh gục nó. Ở mức nào đó mà nói, Hứa An Ly chính là một cây bạch dương vùng đồng nội phương bắc ngay thẳng không yếu ớt.
Có rất nhiều cây trong vườn trường đại học B mà Hứa An Ly lần đầu tiên trông thấy. Tuy đều là những loại cây của miền nam, tuy hinh thái mỗi cây một khác, nhưng cô đều thích, thích sự rậm rạp tươi tốt và hằng năm luôn trổ dãy những bông hoa màu hồng, mịn như nhung, thích sự thuần khiết của ngân hạnh, thích sự tuyệt đẹp của ngô đồng…
“Vì một cây chết đi, mà bỏ mặc sự tươi đẹp của cả cánh rừng, làm con người ta thương tiếc không?” Hứa An Ly không biết đây là một kế hoạch. Có thể nói thầy Chu là một thầy giáo tâm lý rất hiểu cách nắm bắt thời cơ, lời nói của thầy khiến người ta không tìm được bất cứ lý do nào khác, lại khiến cho bạn vô tình nói theo chủ đề của thầy.
“Có một số cây, ví dụ bạch dương. vé dẹp của nó không giống như ngân hạnh, đều là đẹp, nhưng vẻ đẹp lại khác nhau”. Lời nói của Hứa An Ly giống như cây bạch dương mà cô thích, đầy sự bướng bỉnh mà buồn bã.
“Thế nhưng nếu không để cây vào trong rừng, nó sẽ rất cô đơn, cũng sẽ không thấy được vẻ đẹp độc nhất vô nhị của nó”.
Vì cây, mà câu chuyện của Hứa An Ly và thầy Chu trở nên lôi cuốn hơn. Thầy đúng lả một kỹ sư tâm hồn. Thầy luôn biết cách: xâm nhập vào tâm hồn bạn” và “nuôi dưỡng nó trong yên lặng”, không phải cố ý, mà là tự nhiên. Trước vị kỹ sư tâm hồn này, Hứa An Ly bất giác thay đổi