, quyết tâm để ngồi cùng bàn, tớ không cần một người ngốc như cậu ngồi cùng bàn”, Tiểu Khê giương mắt lên nhìn An Ly: “Cậu thì thông minh, đến thiếu gia họ Trương cũng không thể một chân giẫm lên hai chiếc thuyền, chắc phải đề cử cậu làm ứng cử viên dự bị mất?”
“Với mắt đỏ con ngươi vàng của tớ, chẳng phải sẽ nhanh chóng loại anh ta?”, An Ly chế nhạo.
Đây là sự thực, may mắn thay chỉ trong một thời gian ngắn, thể xác và tinh thần của thiếu nữ Hà Tiểu Khê không phải chịu ảnh hưởng lớn hay một sự hủy hoại nào, mặt nặng mày nhẹ với nhau mất một tuần, lại chủ động làm lành. Hà Tiểu Khê rất nhanh bắt chuyện với “ông già nhà cậu” và trở về với chủ đề chính.
“Anh ta ấy à, không ghét cậu, nhưng cũng chẳng yêu cậu nhiều hơn”
“Như vậy là ý gì?”, An Ly phụng phịu
“Tớ phát hiện ở cậu, cứ mỗi lần nói đến chủ đề này là trí não như bị đoản mạch”, Hà Tiểu Khê gõ nhẹ một cái lên trán Hứa An Ly, khuôn mặt thấp thoáng vẻ đợi chờ. “Anh ta muốn tán tỉnh cậu, nếu nói không thích cậu, thì không đúng, nhưng nếu nói anh ta thích cậu, thì anh ta chưa thực sự xem cậu là bạn gái chính thức của anh ta”, Tiểu Khê phân tích
“Cậu càng nói tớ càng thấy mơ hồ.”, An Ly buồn bã
“Tớ cũng thấy vậy, ba năm nay, hai người khăng khít chẳng khác nào Hồng Nhạn đưa thư, vậy mà chưa một lần nói đến từ yêu?”, Tiểu Khê nheo mắt cười.
“Chưa hề. Chúng tớ là thanh niên cách mạng tốt!”, Giọng An Ly tỏ ra hóm hỉnh.
“Thanh niên cách mạng nên mới trong sáng như vậy, hai người không phải là thiếu niên Lý Liên Anh, Tiểu Đức Trường, họ kìm nén tình cảm thật của mình mặc cho người khác yêu đến quay cuồng”.
“Cậu thử nói xem phải làm thế nào?”, An Ly chớp chớp mắt.
Tiểu Khê hơi nheo mắt, sau đó lớn tiếng cười “Hay cho tớ viết thư tình thay cậu, để kiss anh chàng kia một cái”.
“Ái chà, đáng chết, cậu đúng là đồ lưu manh!”, Hứa An Ly gắng sức nắm chặt vai Hà Tiểu Khê, cô muốn An Ly thú nhận thành khẩn một sự thật ngọt ngào: “Có phải An Ly và Trương thiếu gia lần đầu tiên đi chơi với nhau, anh ta đã kiss cậu không?”
“Ừ, hôn liên tục, đến nỗi tớ không thở được vì thiếu oxy”, An Ly thật thà kể lại.
“Á, hóa ra hai người là cặp đôi siêu lưu manh!”, Tiểu Khê tỏ ra thảng thốt
Hứa An Ly muốn quên người ấy ngay lập tức.
Tốt hơn hết là cô nên làm theo lời Hà Tiểu Khê, hãy coi như người ấy đã chết, không bao giờ nhắc tới “Người đã chết đó”, “Ông già nhà cậu” nữa!
“Từ bây giờ cô phải căm ghét anh ta!”
Hứa An Ly liếc trộm Tiểu Khê, không còn cách nào khác! cô ta như con giun bò trong bụng của mình, không điều gì cô có thể giấu giiếm Tiểu Khê được.
“Hận là trạng thái cấp cao của yêu, cũng là hình thức biểu hiện tốt nhất của yêu!”, Tiểu Khê tỏ ra đắc ý.
“Đừng nói nữa, càng thảo luận, càng làm cho người khác phiền lòng”, An Ly rơm rớm nước mắt.
“Cậu đừng dùng lời nói của mình để làm vẩn đục một thiếu nữ có tâm hồn thuần khiết như tớ, tớ không phải là cậu, đừng có mở miệng là yêu, mím miệng là đàn ông, tớ không muốn nghe!”, An Ly tức giận.
Chẳng quan tâm đến Hứa An Ly đang đưa mắt nhìn mình, Hà Tiểu Khê cuối cùng vẫn nói một câu mang tính tổng kết quẳng vào cô gái mít ướt. Câu nói đó giống như một trái lựu đạn, đột nhiên phát nổ ngay trước mắt!
“Chẳng liều thuốc nào có thể chữa được căn bệnh si tình của cậu!”
Hứa An Ly đứng đờ người. Đôi mắt đen bối rối nhìn Hà Tiểu Khê. Có vẻ như muốn nhấn mạnh từng chữ: có – thật – như – vậy – không?
Chơi mãi trò cũ cũng mệt, vì vậy những ngày này, Hứa An Ly và Hà Tiểu Khê chỉ trốn trong phòng xem ti vi, ăn kem, lên mạng, đi ngủ, cuộc sống nhàn nhã chẳng khác nào những chú ỉn công nghiệp dễ thương. Thỉnh thoảng cũng nói dăm ba câu chuyện, chủ đề câu chuyện là những thắc mắc đại loại như hồi còn trung học cặp đôi nào là có vẻ mập mờ nhất, nhưng cuối cùng cũng tan vỡ ngay sau khi bị phát hiện. Ngoài ra, còn đề cập tới Trí Nguyện, nhân vật này chẳng có gì để nói, bởi từ nhỏ hai người họ đã hứa hẹn với nhau cùng học ở BW, đến bây giờ coi như họ đã hoàn thành được nguyện vọng.
Nhưng kỳ lạ ở chỗ, khi không nói chuyện, cho dù là lúc online trên QQ, lúc xem ti vi thì tâm trí của Hứa An Ly lúc nào cũng nghĩ tới mấy chứ “Ông già nhà cậu” .
Hà Tiểu Khê nhìn cô chế nhạo: “Xem như tớ xử oan cậu, tớ đã làm cậu trở nên mất hồn như vậy. Tớ mong rằng sau này hai chúng ta sẽ tìm thấy một cặp song sinh là hoàng tử trong mộng ở BW để yêu. Đến lúc đó, chúng ta sẽ mua nhà gần nhau, nhà tớ có con gái tuổi mới lớn, nhà cậu có con trai, sau này chúng sẽ trở thành một cặp thanh mai trúc mã, yêu nhau say đắm …”
Hai người họ từ nhỏ đến lớn đã như hình với bóng. Hẹn ước, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng phải luôn sát cánh bên nhau. Trong trường họ là cặp chị em khá ấn tượng, một người có tướng mạo như đàn ông, còn người kia thì điềm tĩnh như nước. Trước đây, mỗi lần nghe Hà Tiểu Khê nói như vậy, cả hai cô nàng lại cười nghiêng ngả tưởng đổ nhà. Nhưng hôm nay, khi nghe câu nói này Hứa An Ly lại cảm thấy buồn mà không biết phải làm sao?
“Chị cả, hôm nay em sẽ không nói một lời nào đắc tội với chị đâu …”, Tiểu Khê nhìn sang An Ly một cách tinh nghịch.
“Cái kia…. Tớ không muốn báo cho …..BW nữa”, cô nàng An Ly lắp bắp đến nửa ngày, mới nói được câu.
Hà Tiểu Khê đưa tay ra xoa đầu Hứa An Ly, để chắc chắn rằng thân nhiệt của cô nàng vẫn bình thường, cô cũng chỉ xem như là chuyện cười mà thôi, không có suy nghĩ gì.
Ăn tối xong, Hà Tiểu Khê đang xem ti vi, chương trình thời sự chẳng có gì hấp dẫn, cô chỉ thích xem phim truyền hình của Hàn Quốc, phim tình yêu của Đài Loan, phim về giới trẻ của Nhật. Tất cả những chương trình đó đều phải sau 8h mới phát sóng. Một ý nghĩ buồn chán hiện ra trong đầu, cô đột nhiên linh cảm thấy như có điều gì không ổn, bất chợt cô như đã hiểu ra tất cả.
Là thật sao?
Nghĩ lại mới thấy, gần đây Hứa An Ly có những biểu hiện khác lạ, Hà Tiểu Khê cảm thấy sự tình so với những gì mình tưởng tượng có vẻ nghiêm trọng hơn rất nhiều, Cô không dám đùa với chính mình nữa, ngay cả nói đùa, cũng không thể lấy chuyện này ra để nói.
Lúc này, Hứa An Ly đang nằm trên giường, buồn chán nhìn ra cửa sổ chỉ thấy một màu đen bao trùm, Tiểu Khê vừa từ phòng khách trở về, ngồi trước ti vi một lát. Vốn dĩ, muốn chờ đến giờ chiếu bộ phim yêu thích của Hàn Quốc “Bản tình ca mùa đông”.
Diễn viên Hàn Quốc Bea Jong Joon là thần thượng của cô, nếu ngày nào lỡ không được xem phim đều dặn, mẹ cô nhất định phải đánh dấu lại, nhưng tối nay cô không còn tâm trí để nghĩ tới thần tượng, thần tượng đã bị cô ném sang nước Java, lúc này chỉ thấy đầu óc rối như tơ vò.
Ý nghĩ này, không! là quyết định! một quyết định bất ngờ, không hề báo trước cho cô biết, có cảm giác, ….giống….giống như … bạn – đang – trong – giấc – ngủ say, đột nhiên mở choàng mắt, có một tên trộm đứng ngay trước mặt, dọa bạn một phen, đã làm bạn một phen hồn bay phách lạc! Mặc dù, sự đột nhiên này đã được báo trước.
Hứa An Ly biết trước là sẽ bị Hà Tiểu Khê sẽ mắng cho cô một trận như vòi phun máu chó. Không còn một cái gì, chắc chắn cô nàng cong cớn đó sẽ không tha cho cô. Thật khó nói nên lời. Cô thấy băn khoăn vì không đủ dũng khí để mở miệng nói cho mẹ biết. Mẹ mà biết sự thật mà không băm cô thành nhiều mảnh mới là lạ!
“Làm thế nào bây giờ?” “Làm thế nào bây giờ?”…… tự mình hỏi đến n lần!
Có bệnh thì phải chữa, Hứa An Ly đã bị bệnh. Chỉ có điều, cô phải tự chữa cho mình . Cô phân vân khi xuống giường, bật đèn, tung một đồng xu lên cho rơi tự do xuống đất, trước khi tung cô phải nhắm mắt lại và tỏ vẻ thần bí, nếu như mặt chữ ngửa lên, thì làm theo cách mà cô đã nghĩ, nếu mặt không có chữ ngửa lên thì…cô thấy đây không phải trò mê tín, mà rất chuẩn xác. Trước đây, cô và Hà Tiểu Khê mỗi khi phân vân về chuyện gì đó, họ lại tung đồng xu lên để đưa ra quyết định, kết quả, mỗi lần lựa chọn đều là “bóng tối đã qua, ánh sáng đã đến”.
Haha, đồng xu đã được tung lên, nghe thấy âm thanh của nó chạm xuống đất vang dội, nhưng cô nàng không dám mở mắt nhìn, thật căng thẳng…..
Từ từ, từ từ và hồi hộp mở mắt ra. Nếu như lúc đó đang đứng trên lầu cao 18 tầng, bảo cô nhảy xuống, chắc cô cũng không một chút do dự. Nhưng tòa nhà này chỉ có 2 tầng, nếu có nhảy xuống, chẳng có gì oanh liệt …….
Nhắm mắt lại, chỉ thấy một tâm trạng bi thương trải dài vô tận.
Cũng không biết sau bao lâu, Hứa An Ly đã mở to đôi mắt trong vô thức, nhìn chằm chằm vào đồng xu đang phát ra ánh sáng trong bóng tối. Haizz, mặt chữ, kia không phải là chữ sao? Hóa ra sau một hồi căng thẳng, cô đã nhìn nhầm.
Chữ này, giống như đi tranh cử tổng thống, để rồi cuối cùng, tuy giành được số phiếu bầu tuyệt đối, nhưng cô không có cách nào có thể biến niềm vui mừng và sợ hãi trong giây lát thành một tiếng cười vô tư sảng khoái, muốn cười cũng không được! Chuyện này, quá lớn, lớn đến nỗi có thể thay cô quyết định cả quỹ đạo cuộc đời mình. Là khúc cong hay con đường bằng phẳng. Hạnh phúc và không hạnh phúc. Cô không biết … không có ai có thể thấy trước tương lai của mình.
Tuổi thanh xuân giống như làn đường một chiều, chỉ có đường tiến mà không có đường lùi.
Như thể sẽ không có gì nếu cuộc sống con người trở nên giống nhau, cũng không có kiểu giống như thật mà lại là giả, chỉ có một cách lựa chọn. Cô nghe thấy một âm thanh vang lên như đang tự nói với mình: “Đừng trách trăng sáng bất tri li hận khổ. Phá kiền thành điệp, song song phi”
Hứa An Ly dùng sức thở ra một hơi! Cô tự lẩm bẩm: “Làm kén để tự trói buộc, phá kén để biến thành bướm. Nếu như không phá kén, có thể thành bướm được không? Nếu như không thành bướm, lấy gì để tung cánh mà bay? Phá kén chắc chắn là đau rồi…bướm lại lãng mạn, biết đâu?”.
Mấy tối nay, tối nào cô cũng ngây người nhìn lên trần nhà không chớp mắt, từ tối cho đến sáng, nếu như có thể nhìn xuyên thủng trần nhà nghĩa là đã tìm ra được lối thoát, không biết ánh mắt của cô có thể tạo ra được bao nhiêu lỗ nhỏ chi chít như những tổ ong? Hứa An Ly vẫn không nhận ra được cảm giác đó, cô đang cố gắng loại bỏ thứ cảm giác này và nén chặt nó vào một góc sâu khuất nhất trong trái tim. Cô nghĩ, chỉ như vậy, mới không để người khác biết đến. Nhưng cách đó chẳng khác nào như hồ lô trong nước, càng nén chặt bao nhiêu thì càng nổi lên bấy nhiêu, cuối cùng, muốn nén cũng không nén xuống được, giống như trái tim của cô đang nổi nênh trên biển nước. Mặc cho sóng nước, thậm chí không có gió, nhưng cũng dập dờn, với vô số làn sóng lăn tăn nổi lên…
Trong bóng tối, cô từ từ nhắm mặt lại. Hãy quên anh ta, hãy quên anh ta….
Từ trong đôi mắt của Hứa An Ly có một thứ nhấp nhánh như nước đang dần chuyển động, chầm chậm lăn dài xuống. Đó là nước mắt, những giọt nước mắt trong suốt rõ ràng, mang bao nỗi khát vọng trong sáng của một thiếu nữ, nhưng lại không hiểu thế nào là đợi chờ, say sưa ngọt ngào. Như dòng suối, vui vẻ khoan khoái tuôn chảy.
Tít! Tít! âm báo tin nhắn từ con dế yêu của cô bỗng vang lên, sau hai tiếng kêu vang dội trong căn phòng đầy tĩnh mịch, khẽ khàng im tiếng, hiển thị trên màn hình là chữ: Khê
“Vì anh ta đúng không?”
Năm chữ “Vì anh ta đúng không”, làm trái tim của Hứa An Ly lại một lần nữa lỗi nhịp, cảm giác như đang nhảy th