ểu rõ hoàn cảnh của Thu Thần, nên rất bất bình thay cô.
Thu Thần gượng cười: “Tôi đi đây! Bye!”
Về đến nhà, cô gõ cửa phòng ông nội: “Ông nội?”.
Không nghe thấy tiếng trả lời. Cô đứng đợi ở ngoài cửa một chút. Tiếp tục gõ cửa, vẫn không có phản ứng gì, đang định quay đi thì nghe thấy “ầm” một tiếng.
Thu Thần có cảm giác bất an, cô mở cửa đi vào.
“Ông nội?”
Thạch Trấn Đường bị ngã xuống đất, mặt mày xanh xao, miệng méo xệch. Thu Thần sợ hãi chạy đến bên cạnh. Thạch Trấn Đường định nói gì đó, nhưng cũng nói không được.
Thu Thần biết ngay là ông bị trúng gió. Tay run run, nhưng cô cố gắng trấn tĩnh, không được hoảng loạn, bởi lúc này ông chỉ có thể dựa vào cô.
Cô cố gắng lục lọi trong ký ức, nhớ hồi còn làm bồi bàn, cô đã được chứng kiến một bác sĩ đông y giúp người bệnh ở trong tình trạng cấp bách, ký ức lướt qua…
Cô dìu ông nội tới dựa vào giường.
“Ông, ông đừng sợ. Cháu đi gọi xe cấp cứ, sẽ quay lại ngay.”
Thu Thần chạy ra ngoài, gọi 119, sau đó cô chạy vào lấy một chiếc kim trong tủ ở phòng khách, dùng lửa đốt một chút để tiêu độc. Rồi cô lại chạy về phòng ông nội, dùng kim châm vào mười đầu ngón tay của ông, vừa châm vừa an ủi.
Vài phút sau, đôi mắt ông dần dần lấy lại thần thái, nhưng miệng thì vẫn méo xệch, Thu Thần xoa xoa lên tai ông, chờ hai bên tai đều đỏ rồi, liền châm vào hai bên tai…
Không lâu sau, ông cũng dần dần trở lại bình thường. Hình như ông cũng biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, ông tỉnh lại nhưng tinh thần vẫn chưa ổn định.
Ông nắm chặt tay của Thu Thần, giống như một người đang bị chìm trong nước nắm được một thanh gỗ. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy trên khuôn mặt bướng bỉnh của ông xuất hiện cảm giác sợ hãi và yếu đuối.
“Ông nội, đừng sợ, không có chuyện gì đâu.”
Xe cứu thương vừa tới, Thu Thần giúp bác sĩ đưa ông lên xe.
Ở trên xe, ông vẫn nắm chặt tay Thu Thần.
***
Khi Thạch Chấn Vũ từ miền Nam về thì ông nội đã được chuyển từ phòng cấp cứu sang phòng bệnh bình thường. Thần sắc tốt hơn hẳn, không hề giống một người bệnh vừa bị trúng gió, đặc biệt là khi ông nhìn thấy Thạch Chấn Vũ bước vào…
“Anh có biết cô vợ anh lấy về đã làm gì tôi không hả? Nó đã dùng kim châm vào đầu ngón tay của tôi! Anh xem!”, ông giơ ngón tay lên trước mặt Thạch Chấn Vũ.
“Ông nên cảm ơn Thu Thần mới phải. Nếu cô ấy không xử lý kịp thời thì bây giờ có khi ông đã nguy rồi.” Thạch Chấn Vũ không biết làm thế nào đối với hành động trẻ con của ông nội, cũng không đồng ý việc ông đổi trắng thay đen.
“Hừm! Đúng là trò lừa đảo của bọn thuật sĩ giang hồ! Chỉ là may mắn nên mới được thế, ngộ nhỡ không có tác dụng gì thì chẳng phải là tôi sẽ bị châm thêm mấy cái không hả”, ông nội vẫn không chịu thừa nhận cái sai của mình trước mặt cháu.
Thu Thần lạnh lùng nhìn ông, cô không dám tin mới mấy tiếng...
Mặt của ông lập tức ửng đỏ, “Ai…ai nắm tay cô! Tôi làm sao mà phải nắm tay cô! Chỉ là trúng gió thôi mà! Tôi sợ cái gì chứ!”.
Thu Thần nheo mắt. Thấy biểu hiện đó của cô, ông nội cũng hổ thẹn trong lòng, liền cúi đầu, rụt vai.
Thu Thần đứng lên, hai tay chống nạnh.
“Được rồi! Ông, bác sĩ đã nói là ông phải ăn uống điều độ, từ nay về sau cháu sẽ quản lý việc ăn uống của ông. Còn nữa, cháu mới gọi điện đăng ký cho ông tham gia một lớp thái cực quyền, sáng nào ông cũng phải đi tập thể dục. Ngoài ra, ông phải uống thuốc cao huyết áp đều đặn mỗi ngày. Để tránh việc ông lại lén lút vứt thuốc đi, nên cháu sẽ giữ thuốc giùm ông.”
“Cái gì?”, ông nội trừng mắt, “Sao lại có loại phụ nữ quá quắt như cô vậy? A Vũ, anh cũng phải bảo ban cô ta, làm gì có chuyện hỗn với người lớn thế hả…”.
“Ông!”, Thạch Chấn Vũ nghiêm nghị ngắt lời ông, “Ông làm theo lời Thu Thần đi”.
Không được sự ủng hộ của cháu mình, ông đành chịu thua, chỉ lẩm bẩm.
“Thật là… hai đứa hợp lại bắt nạt lão già này… lấy vợ rồi thì quên ông…”
Nhưng đáng tiếc là chẳng ai thèm để tâm tới ông.
“Cháu với Thu Thần về nhà đây. Tối nay ông nghỉ ngơi cho khỏe rồi sáng sớm mai cháu với Thu Thần sẽ đưa ông ra viện”, Thạch Chấn Vũ nói xong liền cùng Thu Thần đi ra khỏi phòng bệnh.
Trên đường, Thạch Chấn Vũ không nói gì mà không ngừng nhìn cô.
Đôi mắt của anh như bao trùm lấy cô… giống như một cánh tay vô hình, đang ôm trọn cơ thể cô…
Lên xe, Thu Thần không nhịn được nữa liền nói: “Sao anh cứ nhìn em mãi thế?”.
“Anh đang nghĩ… em là một người vợ tuyệt vời.”
Nghiêm túc mà nói, đây là lời vô cùng ngọt ngào mà hiếm khi Thạch Chấn Vũ nói. Thu Thần rất cảm động. Niềm an ủi lớn nhất của một người, chính là những nỗ lực của mình, được đối phương nhìn thấy và cảm thông.
Cô vòng tay qua cổ anh, trao cho anh một cái ôm thật ngọt ngào…
***
Sau này, dưới sự chăm sóc chu đáo của Thu Thần, huyết áp của ông nội luôn luôn ổn định.
Ngày tháng cứ bình yên trôi đi. Thu Thần càng ngày càng quen với nếp sống của nhà họ Thạch, chỉ có ông nội tuy thi thoảng vẫn cố tình gây khó dễ cho cô, nhưng chẳng qua cũng chỉ là lời qua tiếng lại mà thôi. Hơn nữa ông cũng không đấu lý được với cô, cho nên cô cũng không để tâm.
Công ty của Thạch Chấn Vũ thì ở ngay bên cạnh. Thỉnh thoảng Thu Thần lại qua đó và mang theo ít đồ điểm tâm cho công nhân. Tính cách cô nhiệt tình thoải mái nên rất được lòng mọi người.
Thu Thần cho người khác cảm giác tin tưởng, rất nhiều người muốn được tâm sự với cô. Đây cũng là nguyên nhân mà cửa hàng của cô làm ăn rất thành công.
Hầu hết các công nhân đều thân thiết với cô, không có khoảng cách giữa bà chủ và nhân viên. Họ đều thoải mái chia sẻ với cô những vấn đề về khách hàng, mức lương thấp, công việc quá nhiều, phúc lợi không tốt…
Hôm nay Thu Thần đang cùng mấy người lái xe vừa trả hàng và nhân viên văn phòng quây quần nói chuyện. Họ than thở sắp tới dịp Trung thu, lượng vận chuyện hàng hóa gấp hai, ba lần so với những ngày thường…
“Cái gì? Vào dịp Trung thu hằng năm, công ty chỉ phát phong bì và bánh Trung thu à?”
“Đúng đấy! Lại còn toàn là bánh cùng một hãng nữa, ai cũng phát ngát rồi.”
Đây quả thực là phong cách của Thạch Chấn Vũ.
“Nói với ông chủ ấy! Bảo anh ấy đổi đi chứ!”
“Ai dám? Vừa nhìn thấy ông chủ là chân tay đã mềm nhũn ra rồi.”
Thu Thần thích thú cười: “Đúng đấy! Lúc nào cũng giơ cái bộ mặt thị uy đó ra.”
Tới bây giờ cô vẫn không hiểu, rõ ràng anh rất đẹp trai, lại trẻ trung, tại sao lúc nào anh cũng nghiêm túc, làm ai cũng kính sợ…
Phòng làm việc đột nhiên yên tĩnh. Sự yên tình kỳ quặc, giống như có một trận gió lạnh vừa thổi đến.
Đầu tiên là có người tròn mắt nhìn ra ngoài cửa, sau đó sắc mặt mọi người đều thay đổi, rồi họ quay đầu lại, cười gượng: “Ông… ông chủ…”.
Hóa ra là Thạch Chấn Vũ bước vào. Sự xuất hiện của anh lập tức tạo cho người khác áp lực thật lớn.
“Thu Thần? Em làm gì ở đây?”, Thạch Chấn Vũ nhăn mặt. Nhìn thấy Thu Thần đang ngồi gần mấy người đàn ông, trong lòng liền cảm thấy không thoải mái.
Thu Thần nhìn anh, rồi lại nhìn mấy nhân viên như ve sầu sợ lạnh kia, đột nhiên nảy ra kế.
“Bọn em đang thảo luận.”
“Thảo luận cái gì?”
“Là như thế này! Công nhân nói gần đây công việc rất vất vả. Hay là sau tết Trung thu, khi công việc giảm bớt rồi, chúng ta sẽ tổ chức cho nhân viên một chuyến du lịch.” Đôi mắt Thu Thần sáng lên, có vẻ rất hài lòng vì ý tốt mà mình vừa nghĩ ra.
“Tổ chức chuyến du lịch cho nhân viên.” Trong phòng làm việc, rất nhiều người ồ lên.
“Đúng đấy! Tổ chức chuyến du lịch cho nhân viên. Công ty làm cho tới bây giờ mà chưa lần nào tổ chức cho nhân viên đi du lịch cả.”
“Anh có tăng phụ cấp cho họ mà”, Thạch Chấn Vũ nhăn mặt.
“Nhưng mọi người vẫn chưa có lần nào đi du lịch cùng nhau.”
Anh yên lặng.
“Việc này cứ giao cho em! Nếu mấy tháng này doanh thu của công ty đạt tiêu chuẩn thì chúng ta sẽ đi chơi!”
Tiếng vỗ tay vang vọng trong phòng làm việc.
Thạch Chấn Vũ nghe xong không thể không thừa nhận, ý kiến của Thu Thần rất đúng.
“Được rồi”, anh chậm rãi gật đầu.
Ngày nghỉ cuối tuần sau tết Trung thu đó, Công ty vận chuyển Bàn Thạch nghỉ hẳn hai ngày.
Địa điểm mà công ty chọn để tổ chức du lịch cho nhân viên là làng du lịch YoHo ở Khẩn Đinh [1]. Sau một ngày với các hoạt động trên nước, lúc mặt trời xuống núi, dưới sự sắp xếp của Thu Thần, mọi người cùng đốt lửa trại bên bờ biển và tổ chức một bữa tiệc đồ nướng.
[1] Khẩn Đinh: Tên một vùng đất khai khẩn ở phía cuối miền Nam Đài Loan. Nay thuộc huyện Bình Đông, tỉnh Đài Loan.
Thạch Chấn Vũ không biết đã bao lâu rồi không ăn thịt nướng. Thực ra, từ khi ba mẹ qua đời, lúc nào anh cũng bận bịu kiếm tiền, chưa từng tham gia các buổi gặp mặt với bạn bè. Thế nên anh cũng không biết lúc này mình phải làm gì.
Còn Thu Thần đang chơi đùa rất vui vẻ.
“Trời ạ! Anh đang làm gì đấy?”
Thạch Chấn Vũ đang chỉ huy nhân viên đốt lửa, anh quay đầu lại thì thấy Thu Thần đang rất ngạc nhiên nhìn mình.
Cô vỗ vỗ lên trán mình ra vẻ không chịu nổi. Sau đó cô nắm tay và kéo anh đi chỗ khác.
“Đi đâu thế?”
“Đi đâu cũng được.”
“Nhưng…”
“Không nhưng gì cả. Chúng ta tới đây là để nghỉ ngơi, anh không nhớ sao? Anh không nên quản lý nhân viên như thế, thoải mái một chút. Anh yên tâm, bọn họ sẽ tự xử lý xong hết. Ok? Ôi, giờ biển ở đây mát quá! Yeah…”
“Thu Thần…”, anh ngừng nói. Bởi Thu Thần đang cởi áo khoác trắng của mình ra, để lộ một bộ đồ tắm màu đỏ rất gợi cảm và chạy xuống biển.
“Chết tiệt!” Cô ấy lại mặc cả bộ đồ gợi cảm thế này đấy! Anh giống như một chú bò tót nhìn thấy lá cờ đỏ đang phấp phới bay, trong mắt lập tức có đầy những tia máu.
“Tống Thu Thần! Quay lại ngay cho anh.”
Sau khi hét lên, anh chạy từng bước dài tới chỗ cô, ôm thật chặt cô vào lòng, che chắn mọi ánh nhìn của bất kỳ người đàn ông nào. Nụ cười quyến rũ của cô và tiếng hét tức giận của anh cùng vang vọng trên bờ cát…
“Hi, vợ chồng sếp tình cảm chưa kìa!”
“Có sếp bà ở đây, xem ra sếp ông cũng không tới mức đáng sợ lắm.”
Bên đống lửa, các nhân viên bắt đầu tám chuyện…
“Woa! Sếp khỏe ghê! Nhìn sếp ôm vợ kìa! Thế mới là đàn ông thật sự chứ, gợi cảm quá!”, các cô gái than thở.
“Tiếc là không nhìn thấy thân hình hoàn hảo của sếp bà…”, đương nhiên đây cũng là một kiểu than thở khác.
Một lúc sau, khi Thạch Chấn Vũ và Thu Thần ướt sũng từ dưới biển đi lên, mọi người không nói không rằng mà cùng đưa ánh nhìn về phía khác, ai cũng tỏ vẻ mình đang bận bịu.